– Tay của hắn rất có lực, ít nhất cũng phải luyện đao hơn mười năm!
Hàn Huyền Xương dùng giọng khẳng định nói:
– Việc hắn trả lời câu hỏi của ta một cách ung dung cộng với sự trấn tĩnh như vậy chỉ sợ ngay cả người trấn định như con cũng không thể bằng được! Nhưng ta có thể khẳng định hắn không phải là gian tế Hắc Kỳ!
Hàn Huyền Xương khẽ nhíu mày, lão trầm ngâm một lúc lâu rồi thản nhiên nói:
– Nếu thu phục được trung tâm của hắn, sau này hắn sẽ đi theo con! Nếu biết cách dùng người thì hắn sẽ là cánh tay đắc lực, nếu không…Khi con không thể nào khống chế được hắn thì chính tay ta sẽ giết hắn!
Hàn Mạc híp mắt cười nói:
– Phụ thân yên tâm, nếu hắn ăn ở hai lòng thì không cần người ra tay, đích thân hài nhi sẽ làm cho hắn biến mất khỏi thế gian này!
Hàn Mạc cười giống hệt như một con hồ ly đa mưu túc trí.
… …
Liễu Như Mộng khôi phục lại rất nhanh, đến trưa khi Hàn Mạc quay trở lại thì nàng đã rời khỏi giường ngồi bên cửa sổ. Nàng đảo mắt nhìn cây cối tươi mát và cảnh vật tuyệt đẹp bên ngoài mà trở nên si ngốc.
Lúc này Liễu Như Mộng đang tĩnh lặng như xử nữ, trong vẻ thanh nhã toát ra nét quyến rũ động lòng người, cảm giác thoát tục hiện lên giống như cánh hoa thủy tiên đón ánh nắng ban mai.
Khi nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ bên ngoài thì Liễu Như Mộng liền biết Hàn Mạc đã quay về.
– Như Mộng tỷ, đã khá hơn chút nào chưa?
Giọng nói của Hàn Mạc cực kỳ dịu dàng:
– Hai ngày nay, tỷ vẫn chưa ăn gì! Lúc này nên đứng dậy ăn chút gì đó khỏe người. Ta chỉ cần không ăn cơm là cơ thể đã đói nhũn ra! Hì hì, nơi đây có tôm biển vo viên và rất nhiều loại đặc sản của Đông Hải chúng ta!
Mùi thơm của thức ăn làm người khác muốn chảy cả nước miếng lập tức lan tỏa khắp phòng, chui thẳng vào mũi Liễu Như Mộng, làm cho cần cổ trắng nõn của nàng không thể không chuyển động.
Hàn Mạc đem tất cả thức ăn với hình thức rất đẹp bày biện trên bàn. Hắn đang muốn gọi nàng thì đã thấy Liễu Như Mộng vén rèm đi ra ngoài.
Liễu Như Mộng mặc trên người bộ xiêm y của nha hoàn nhưng như vậy cũng không thể nào che đi thân thể mềm mại và phong thái kinh người của nàng. Bên hông nàng là một dây lưng mảnh màu hồng phấn, sợi tơ nhẹ nhàng quấn quanh để vòng eo nhỏ bé thu lại, càng lảm kiều đồn bên dưới trở nên nở nang kinh hồn( Sinh nở tuyệt vời a!!! – DG). Da nàng vẫn trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh được xõa tung thoạt nhìn có chút lười biếng, nhưng lại ẩn hiện dáng điệu lả lướt và quyến rũ, rõ ràng là một thiếu nữ tuyệt trần vừa mới ngủ dậy.
Trong lòng Hàn Mạc liên tục cảm thán, ngũ quan trên mặt Liễu Như Mộng cực kỳ tuyệt mỹ, bộ ngực sữa đầy đặn, eo mảnh khảnh, bắp đùi thon dài, cặp mong tròn mà cực vểnh, dù bất kỳ bộ phận nào trên người nàng đem cho nữ nhân khác cũng làm đủ làm cho hàng loạt nam nhân điên đảo. Nhưng không ngờ ông trời lại thiên vị như vậy, tất cả mọi bộ phận trên người nàng đều tinh tế giống như một tác phẩm nghệ thuật, tất cả mọi thứ dung hợp lại với nhau trên một thân thể nữ nhân, ngoại trừ có thể làm cho nam nhân và cả nữ nhân đảo điên thần hồn, liên tục tán thưởng thì cũng khắc sâu vào tận đáy lòng. Rõ ràng tất cả đều lo lắng, đều sợ rằng một nữ nhân giống như một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đỉnh như vậy có thể bị kẻ khác khinh thường và hủy diệt hay không.
– Quyến rũ như yêu quái!
Hàn Mạc thầm nghĩ trong lòng nhưng trên mặt hắn lại mang theo nụ cười êm đềm như gió xuân:
– Như Mộng tỷ, có phải đã tốt lên rồi không?
Liễu Như Mộng khẽ vuốt cằm, khóe miệng nàng lộ ra nụ cười:
– Cám ơn!
Chiếc eo thon của Liễu Như Mộng khẽ lắc lư qua lại, nàng đi đến ngồi xuống đối diện Hàn Mạc, nhưng sau đó lại đột nhiên nhớ đến điều gì đó mà gương mặt tuyết trắng nhanh trắng đỏ ửng. Nàng vội vàng đứng lên, vẻ mặt kinh sợ như một con thỏ nhỏ, khuôn mặt đồng thời hiện lên vẻ xấu hổ, nàng cúi đầu xuống trước ngực.
Khi Liễu Như Mộng định ngồi xuống theo bản năng thì lập tức tỉnh ngộ, nhớ lại thân phận của chính mình. Hôm nay, nàng chỉ là một nha đầu thị tì, là nha hoàn của Hàn Mạc, nàng không có tư cách gì ngồi ăn chung một bàn với chủ nhân. Text được lấy tại http://thegioitruyen.com
Tất nhiên Hàn Mạc cũng biết rõ tâm tư của Liễu Như Mộng, hắn khoát tay rồi cười híp mắt nói:
– Như Mộng tỷ, nơi đây chỉ có ta và nàng! Vì vậy cũng không cần phải tuân thủ theo các quy tắc rắc rối kia làm gì! Đối với ta thì ngồi ăn vẫn thoải mái hơn đứng ăn rất nhiều!
Hàn Mạc khẽ vỗ lên bàn rồi nói:
– Ngồi xuống đi…
Liễu Như Mộng nhìn Hàn Mạc, hình như nàng vẫn còn có chút kiêng kị. Trước hết đối phương là chủ nhân của mình, hơn nữa còn là một nam nhân, nếu mình ngồi cùng một chỗ với hắn…Dù sao cũng có chút cảm giác quái dị.
– Nàng không dám ngồi sao?
Hàn Mạc nheo mắt, khóe miệng cong lên cực kỳ quỷ dị:
– Nàng sợ ta à?
Liễu Như Mộng trừng mắt nhìn Hàn Mạc, nàng dung cặp mắt quyến rũ chúng sinh đảo qua người Hàn Mạc rồi nói:
– Ngươi không giống như một thế gia nhà phú quý, lại càng không giống một công tử thế gia!
– Sao lại nói như vậy?
– Làm gì có vị thiếu gia nào sắc thuốc cho nha hoàn? Làm gì có vị thiếu gia nào cùng ngồi ăn một bàn với nha hoàn?
Tuy ánh mắt Liễu Như Mộng cực kỳ tĩnh lặng nhưng dù sao hai con ngươi cũng quá mức quyến rũ, chỉ cần tròng mắt hơi xoay chuyển thì đã hiện lên một ánh mắt đẹp đẽ vô hạn.
Hàn Mạc cười ha hả, hắn thản nhiên nói:
– Ta là một người tốt không bao giờ ức hiếp hạ nhân, hơn nữa cũng sẽ không ức hiếp một nha hoàn xinh đẹp như nàng!
Hàn Mạc múc một chén canh đặt trước mặt Liễu Như Mộng rồi nói:
– Đây là canh hải sâm rất bổ dưỡng đối với thân thể. Ta nghĩ sau khi nàng trúng bệnh thì nguyên khí đã hao tổn rất nhiều!
Hàn Mạc lại tiếp tục múc cho chính mình một chén canh, hắn thổi thổi cho bớt nóng rồi uống cạn, sau đó buông chén vỗ bụng nói:
– Thật sự là canh ngon, đặc biệt ngon!
Liễu Như Mộng cảm thấy có chút buồn cười, nàng cố kìm nén không phì cười rồi chậm rãi lấy từ trong ống tay áo một hút màu xanh bỏ vào trong chén canh. Nàng hút vào vào một hơi cực kỳ thanh nhã, bộ dáng giống như một tiểu cô nương cực kỳ đáng yêu, nhưng luồng khí chất trưởng thành tỏa ra trên người lại đặc biệt không phù hợp.
– Như Mộng tỷ, ta thấy nàng không phải là một nha hoàn, cũng không giống một nữ nhân!
Hàn Mạc nói rất nghiêm túc.
Liễu Như Mộng khẽ ngẩng đầu hỏi:
– Sao lại nói như vậy?
Hàn Mạc nhìn Liễu Như Mộng một lúc lâu, sau đó hắn chậm rãi nói:
– Nàng là một tiểu cô nương cực kỳ đáng yêu!
Lần đầu tiên Liễu Như Mộng giật mình, gương mặt nàng chợt đỏ hồng, thật sự rất quyến rũ động lòng người.