“Người Mông Cổ bọn con vốn tin vào thần linh. Hơn nữa con cũng muốn cầu cho đất nước không còn chiến tranh, muôn nơi có thể được thái bình, muôn dân an cư lạc nghiệp.”
“….Cuối giờ Dần sáng mai đến khấn phật cùng ta.”
“Dạ, Tịnh Kỳ xin cáo lui.”
“Đi đi.” cô nghe vậy liền cung kính lui ra
Cô cùng Cầm Liên trở về Đông Cung. Từ sau khi Triệu Thanh Hạm xuất giá, hôm nay cô mới cảm thấy vui vẻ lên một chút.
“Sao người đột nhiên lại muốn khấn phật.”
“Nghĩ ra chuyện để làm cũng tốt thôi mà Cầm Nương. Hơn nữa, ta từng chứng kiến cảnh chiến loạn từ nhỏ. Những dũng sĩ ngã xuống nơi chiến trường ấy có thể là nhi tử hiếu thuận, hoặc là vị lang quân như ý thậm chí là phụ thân của những đứa bé đang trông ngóng họ từng ngày. Nếu phật tổ thật sự linh thiêng như vậy thì sớm muộn cũng sẽ khiến chiến tranh kết thúc.”
“Người có lòng như vậy, thần linh chắc chắn sẽ chứng giám.” Cầm Liên dịu dàng nói
Kể từ hôm đó, cô ngày ngày theo thái hậu đi dâng hương bái phật. Lúc rảnh rỗi sẽ ngồi chép kinh. Những ngày tháng ấy cứ yên bình trôi qua. Mùa đông giờ cũng đã đi, mua xuân tới khiến ngự hoa viên trăm hoa khoe sắc.
Đêm tất niên, từ thái hậu, hoàng thượng đến hoàng hậu, các vị phi tần cùng hoàng tử, công chúa đều có mặt đầy đủ. Ai cũng diện lên mình những bộ lễ phục lộng lẫy, chỉ riêng cô không thích chúng vì quá nặng người.
“Chẳng phải có tin thắng trận rồi sao, khi nào thằng bé mới về đến nơi chứ.” thái hậu hơi sốt ruột mà nói
“Mẫu hậu, người an tâm đi. Minh Hiếu sẽ sớm về đến nơi thôi.” hoàng thượng an ủi nhưng không làm vơi đi phần nào vẻ lo lắng trên gương mặt thái hậu
Cô thì chỉ tập trung vào những món ăn ngon trước mắt mà thưởng thức, lâu lâu cũng không quên nhìn về phía Triệu Thanh Hạm. Tỷ ấy đang mang thai, sắc mặt trông rất khó coi.
“Muội ăn từ từ thôi kẻo nghẹn.” Triệu Minh Bân nhẹ nhàng nhắc nhở
“Hoàng huynh cứ để muội ấy ăn. Ai biết được bữa ngon lúc nào kết thúc.” Triệu Ngữ Yên dùng lời lẽ mỉa mai mà nói nhưng gương mặt vẫn hiền từ
“Ngự trù hôm nay cũng ngon lắm đó hoàng tỷ, đâu thể trách được muội ấy.” Triệu Minh Triết nói rồi đưa nguyên đĩa thịt sang bàn cô “Ăn nhiều một chút.” Triệu Minh Triết nói không ra tiếng, cô chỉ có thể nhìn khẩu hình miệng khiến cô vui như được mùa liền gật đầu lia lịa lại
Triệu Ngữ Yên nói không lại chỉ đành im lặng. Nhưng sắc mặt biến đổi rõ rệt. Lúc này, một bóng người cao lớn bước vào, là Triệu Minh Hiếu. Huynh ấy đã thay từ bộ giáp sang y phục trang nghiêm từ lúc nào. Cho dù là vậy vẫn không thể giấu nổi nét phong trần do khói lửa nơi chiến trường đã khiến huynh ấy tiều tuỳ đi rõ rệt.
“Bái kiến hoàng tổ mẫu, phụ hoàng, mẫu hậu. Nhi thần về muộn đã khiến mọi người lo lắng.” Triệu Minh Hiếu nhanh chóng quỳ một chân xuống mà nói
“Nhanh, mau đứng dậy.” thái hậu vội nói
“Đứng dậy. Mau ngồi đi. Vẫn còn chưa đến giao thừa, không trễ.” hoàng thượng nói thêm
Lần đầu cô thấy hoàng thượng nói dịu dàng với Triệu Minh Hiếu đến vậy. Triệu Minh Hiếu nghe xong cũng chỉ đứng dậy ngồi về vị trí của mình.
“Giờ chiến loạn cũng đã dẹp yên. Minh Hiếu cũng quay trở về rồi, còn Thanh Hạm mơi đó đã sắp làm mẫu thân. Năm nay Triệu Quốc chúng ta quả thật có hỷ khí.” hoàng thượng vui vẻ mà nói
Cũng vào lúc này, ngoài trời bắt đầu có những tiếng pháo hoa. Đợi hoàng thượng, thái hậu cùng các vị phi tần ra ngoài cô mới cùng các vị hoàng tử, công chúa đi ra. Pháo hoa với đủ mọi loại màu sắc khác nhau khiến cho cả một vùng trời sáng khiến nó trông thật rực rỡ, thật mỹ lệ.
“Thanh tỷ, nhìn kìa, là hình con thỏ…” cô vừa nói vừa nắm vào cổ tay Triệu Thanh Hạm nhưng Triệu Thanh Hạm vội rụt tay lại “Thanh tỷ? Tỷ sao vậy?”
“Ta… ta không khoẻ thôi. Không sao.”
“Đi, ta đỡ tỷ vào trong.” cô nói rồi tính dìu Triệu Thanh Hạm vào trong nhưng vừa chạm vào cánh tay thì Triệu Thanh Hạm liền rùng mình vội gạt tay cô ra “Tỷ… rốt cuộc bị làm sao vậy?” cô hơi nhíu mày mà nói nhưng thay vì trả lời Triệu Thanh Hạm lại nhìn quanh gì đó rồi kéo cô đi sang một góc khuất
Lúc này ánh mắt của Triệu Thanh Hạm mới bắt đầu đỏ lên rồi ôm lấy cô khóc nức nở.
“Thanh tỷ… tỷ sao vậy. Nói ta nghe đi. Đừng khóc mà.” cô luống cuống nói
Triệu Thanh Hạm lúc này vừa thút thít vừa vén tay áo lên cho cô xem. Cánh tay trắng nõn giờ đây chằng chịt những vết bầm tím.
“Tỷ bị đánh sao? Là tên Mã Tử Sâm đó đánh tỷ?” cô trợn tròn mắt ra mà hỏi như không tin được những gì mình đang thấy trước mắt
“Hắn ta bên ngoài là người thấu tình đạt lý, ôn nhu dịu dàng nhưng hắn lại là một tên nhu nhược, không có chính kiến. Mẫu thân hắn nói gì hắn cũng tin. Không biết là tên nào nói ta là điềm xấu với mẫu thân hắn mà giờ đêm nào hắn cũng không để ta yên. Ta căn bản không chịu nổi nữa…”
“Đi. Ta cùng tỷ đi bẩm báo với hoàng thượng.”
“Vô ích thôi. Hôn sự của ta được chính tay phụ hoàng ban cho. Hơn nữa Mã gia cũng do đích thân phụ hoàng chọn lựa. Với tính cách của người làm sao có thể huỷ hôn cho ta chứ.”
“Không lẽ tỷ tính ở cái nhà đó sao?”
“…Ta… ta không biết nữa… ta phải quay lại thôi. Mã Tử Sâm không thấy ta, hắn chắc chắn sẽ không để ta yên.” Triệu Thanh Hạm nói rồi vội vã lâu đi nước mắt rồi quay trở lại dùng tiệc với mọi người
Gương mặt Triệu Thanh Hạm lộ rõ vẻ u sầu không nói thành lời nhưng chẳng mấy ai quan tâm vì nghĩ tỷ ấy đang mang thai. Tâm tình có chút thay đổi cũng là chuyện thường.
Chuyện của Triệu Thanh Hạm, cô căn bản không thể tự nói. Nếu nói mà có thể thành công giúp tỷ ấy thì còn không sao, nếu không thì chắc chắn sẽ dồn tỷ ấy vào con đường chết. Nhưng cô cũng không thể giương mắt nhìn tỷ ấy bị hành hạ từng ngày như vậy. Rõ ràng là cành vàng lá ngọc, công chúa của Triệu Quốc, nay lại bị một tên tiểu tử không có mắt biến thành bộ dạng này.
“Muội sao vậy?” Triệu Minh Bân quan sát sắc mặt cô mà nói
“À.. chỉ là muội có chút mệt th…” cô còn chưa nói dứt câu, Triệu Minh bân đã cắt ngang
“Đợi ta.” Triệu Minh Bân nói nhỏ rồi đứng dậy “Phụ hoàng, nhi thần có chút không khoẻ, xin phép cáo lui trước.”
“Ừm. Cẩn thận, coi trừng phong hàn. Thái tử phi cũng cùng thái tử về Đông Cung đi.” hoàng thượng nói
Nghe vậy cô cùng Triệu Minh Bân liền rời khỏi tiệc sớm, quay về Đông Cung. Suốt quãng đường đi, cô và Triệu Minh Bân không nói với nhau câu nào. Về đến nơi, mỗi người lại một ngả như thường lệ.
Tuy cô là thái tử phi, gả đến Triệu Quốc hơn ba năm nhưng vẫn chỉ là một tiểu cô nương. Chỉ khi hoàng thượng băng hà, thái tử lên ngôi. Lúc ấy cô mới có được một hôn lễ để đường đường chính chính làm hoàng hậu của Triệu Quốc.