Gương mặt Thi Thi lo lắng vẫn nhìn chằm chằm vào phòng cấp.Khi cô nghe cô gái này hỏi liền quay sang nhìn Tiểu Sơ.
–” Em là….”
–” Em là bạn của Lam”
Thi Thi chỉ biết gật đầu,trong lòng cô như ngồi trên đống lửa. Vẻ mặt căng thẳng đến trắng xanh rồi nhìn về phía phòng cấp cứu.
Thi Thi trầm mặc một lúc lâu rồi mới hỏi.
—” Lam Lam làm sao mà ra nông nổi như vậy?”
–” Dạ em không rõ nhưng khi em tới thì đã thấy Lam bị hai tên đàn ông lôi vào trong hẻm….họ còn” Tiểu Sơ ấp úng nói.
–” Còn sau….em nói đi”Thi Thi sốt ruột nói
Tiểu Sơ nhắm mắt lại hít thật sâu mới nói.
–”Em không biết em nghĩ có đúng không…. Nhưng hình như họ dự định cưỡng hiếp Lam Lam “
Thi Thi nghe xong tay chân rụng rời đứng không vững.Trái tim khẽ đau nhói.
Cưỡng hiếp sao…. Sao các người dám ra tay với đứa em mà cô thương nhất…
Thi Thi còn không thể tin em mình lại còn có thể gặp chuyện lớn như vậy.Biết trước như thế cô đã đến khuyên em về nhà sớm hoặc cho người đến đón Lam Lam thì con bé đã không xảy ra chuyện như thế này rồi.
Sau hai tiếng đồng hồ cấp cứu xong Lam Lam cũng đã qua cơn nguy hiểm. Cô đang từ từ được đẩy ra chuyển về phòng bệnh.
Chiếc đèn phẫu thuật vừa tắt thì Thi Thi và Tiểu Sơ đã ngay lập tức đứng lên chạy lại nhìn gương mặt Lam Lam đã tái nhợt không còn một chút máu.
Thi Thi đau lòng nhìn anh bạn bác sĩ liền hỏi.
–” Giang Thâm….Sau rồi, em mình có sao không?”
–” Cô ấy là em cậu hả” Bác sĩ nhìn Thi Thi bất ngờ
Thi Thi liền gật đầu.
Bác sĩ thở dài nói.
–” Cô ấy không sao!Chỉ là vết thương trên đầu hơi nặng còn lại thì không sao, cánh tay bị té xuống do bị đập mạnh nên phải bó bột một thời gian”
Tâm trạng của Thi Thi lại càng lo lắng hơn, bị thương ngay đầu rất giống mấy năm về trước Lam Lam đã từng bị.Lần đó con bé tỉnh lại không hề nhớ một ai.
Vậy lần này thì sao?
–” Vậy Lam Lam khi nào mới tỉnh”Thi Thi gấp rút hỏi.
Bác sĩ chỉ biết lắc đầu thở dài
–” Cái này chắc khoảng vài ngày nữa”
Thi Thi và Tiểu Sơ lo lắng cũng theo sau Lam Lam vào phòng bệnh.
Thi Thi nhìn sắc mặt em gái của mình trong phòng bệnh,bên mặt của con bé có một vết thương khá là đỏ,đầu và tay đều đang bị bó bột khiến cho cô cảm thấy rất đau sót giống như chính cô là người bị thương vậy.
Thi Thi rơm rớm nước mắt vuốt mặt Lam Lam, giọng nói nghẹn ngào khẽ nói.
–” Chị đã dặn em hãy cẩn thận,sau lại tới nông nỗi này hả em?”Nước mắt cô trực trào rơi xuống.
Từ nhỏ cô đã rất thương đứa em này,lúc ba mẹ đưa Lam Lam sang nước ngoài cô đã giận ba mẹ suốt mấy tháng trời,sau này lớn lên cô mới hiểu sự khổ tâm của ba mẹ lúc đó vì muốn em được bình an thì ba mẹ đành bắt buộc phải làm vậy.
Sau một hồi, Thi Thi mới nhớ ra Tiểu Sơ vẫn còn ở đây.
Thi Thi chỉ mỉm cười nhẹ xoay đầu nhìn Tiểu Sơ.
Cũng may có cô gái này cứu Lam Lam không thôi em gái của cô chắc đã không còn ở đây mà để cho cô trách móc nữa rồi.
Thi Thi bước tới nắm lấy tay Tiểu Sơ khẽ nói.
–” Em về nghỉ đi,chị ở lại chăm sóc cho Lam Lam được rồi…..Nhưng chị cũng cảm ơn em lần nữa vì đã kịp thời cứu em của chị”Cô rất là mang ơn cô gái này.
–” Chị, chị đừng nói vậy. Lam Lam là bạn và là người thân của em, em không thể nào thấy cô ấy gặp nạn mà khoanh tay làm ngơ được”Tiểu Sơ từ lâu luôn xem Lam Lam là người nhà của cô rồi, một phần trong cuộc sống của cô.
–”Vậy em về trước có gì mai em ghé”
Tiểu Sơ lăng lẽ nhìn Lam Lam rồi bước ra về.
************
Tử Lan đùng đùng tức giận đi vào phòng tổng giám đốc với sắc mặt rất khó coi.
–” Cô Tử Lăng đợi một chút”Cô thư ký ngăn cô lại không cho cô vào phòng.
Tử Lan tức giận xô cô thư ký ra lớn tiếng quát.
–” Tôi muốn gặp Tổng giám đốc,cô mau tránh ra”Nói rồi cô không thèm rõ cửa mà tự tiện đi vào.
Cô thư ký chạy theo cô vào phòng
–” Tổng giám đốc cô…..”Cô quay lại nhìn Lục Diệp Bằng nói.
Lục Diệp Bằng ngước mặt lên nhìn hai người,ánh mắt đầy uy nghiêm và một giọng nói lạnh lùng vang lên.
–” Cô ra ngoài làm việc tiếp đi” Anh nhìn cô thư ký khẽ nói.
Diệp Bằng liếc nhìn Tử Lan đang đứng đó liền trầm mặt lên tiếng
–”Hôm nay cô tới đây tìm tôi có việc gì?”
–” Có phải anh là người nói sẽ lấy tên người sáng tạo thiết kế mới là Lam Lam không?” Tử Lan đi tới bàn làm việc anh tức giận nói.
Hôm nay cô vô tình nghe Giám Đốc Lưu nói chính Tổng Giám Đốc là người đã ra quyết định lấy tên một người khác thay thế tên cô.Cô vừa nghe xong.Cục tức đã dâng tên tới họng, cô liền phát điên chạy tới tìm anh.
Lục Diệp Bằng thừa biết cô ta sẽ gây rối, anh cũng chuẩn bị tâm lý hết rồi.Anh liền nhếch mép cười khẩy nói
–” Thiết kế đó toàn bộ của cô ấy thì làm sao phải lấy tên cô…Cô hiểu tôi nói gì chứ”
–” Nhưng không phải lúc trước anh nói tất cả thiết kế của công ty đều phải lấy tên tôi sau?”Tử Lan một lần nữa lớn tiếng nói với anh.
Đây cũng là luật lệ công ty khi cô vừa mới vào làm ở đây.
Diệp Bằng nghe xong chỉ mỉm cười nhẹ, anh bình tĩnh dựa người vào ghế hai tay khoanh lại nhìn cô ta nói tiếp
–” Phải….tôi có nói như vậy,nhưng đó là thiết kế tập hợp của tất cả những nhà thiết kế của công ty,đó là cô đại diện giùm mọi người nên cô mới được để tên,không lẽ cô bảo tôi phải để tên hết tất cả mọi người sao”
Anh ngừng một lát rồi từ trong tủ lấy hai bản thiết kế đưa tới trước mặt cô rõ từng nhịp lên đó.
—” Cô hãy xem hai bản thiết kế này đi”
Tử Lan liền cầm lấy xem,hai bản thiết kế cô chưa từng nhìn thấy nhưng những mẫu trong này rất đẹp đường nét lại tinh tế.Có một chút mờ mờ ảo ảo nhưng rất là chân thật.
Nhưng không phải của cô, cô chưa từng nhìn qua….. Đừng nói là của cô ta…
Tử Lan ngước lên nhìn anh nghi hoặc.
–” Đây không phải mẫu thiết kế tôi nộp cho anh”
Diệp Bằng nghe xong bất chợt cười lớn
–” Thì đây không phải của cô,nhưng hai bản này chính là Tần Lam Lam vẽ,và hai bản này đều được chọn thì cớ sau tôi không để tên cô ấy”
Tử Lan thầm chửi Lam Lam trong lòng.Cô lm biết ngay người vẽ những cái này chỉ có thể là người cô ghét nhất thôi,lúc trước đi học cô lúc nào cũng phải đứng sau và là người dự bị của cô ta,lần này cũng là lại đứng sau cô ta một lần nữa.
Hai tay dưới bàn của cô liền siếc lại nhìn anh.
–” Nhưng cô ta đã nghỉ làm rồi”
Nụ cười trên môi Diệp Bằng chợt tắt,anh khẽ gầm gừ lạnh lùng nhìn cô bằng cặp mắt sắc bén.
–” Đơn xin nghỉ của cô ấy tôi chưa ký nên cô ấy vẫn còn là người của công ty”
Trong lòng Lục Diệp Bằng không ngừng gào thét tên của Lam Lam. Anh thật sự phát điên khi không được gặp cô mấy ngày nay.
Tử Lan định muốn nói gì thêm nữa,thì bên ngoài có tiếng rõ cửa,trợ lý anh đi vào nói.
–” Thưa tổng giám đốc đã tới giờ đến sân bay”
Hôm nay Lục Diệp Bằng phải qua Hong Kong hai ngày để ký một hợp đồng lớn.
–” Tôi biết rồi cậu ra ngoài chờ tôi”
Anh quay lại nhìn Tử Lan ra lệnh
–” Tôi đi Hồng Kông hai ngày cô còn có chuyện gì thì đợi tôi về nói…Còn giờ hãy đi ra ngoài làm việc” Anh nói xong liền đứng lên cầm áo vest đi ra.
Diệp Bằng lên xe vẫn không quên gọi vào số điện thoại mà ngày nào anh cũng điện thoại. Anh bấm một dãy số quen thuộc,nhưng đầu dây bên kia mấy ngày trước còn đổ chuông nhưng không hiểu sao hôm nay đã tắt máy.
–” Chết tiệt” Anh giận dữ đánh vào chiếc ghế bên cạnh nghiến răng nói
–” Cô lại dám tắt máy nữa sao,được rồi để khi nào tôi về sẽ chừng trị cô biết thế nào là đã chọc giận tôi “
Hôm nay Diệp Bằng tính qua nhà gặp Lam Lam vì nghe hôm nay cô sẽ về. Nhưng không ngờ lại có hợp đồng lớn cần anh phải qua Hồng Kông giải quyết,anh đành phải đợi hai ngày sau mới về gặp được