Tô Khởi vui vẻ ôm Doraemon. Gấu bông rất lớn, hai tay cô miễn cưỡng lắm mới ôm hết được. Cô cọ cọ vào mặt nó.
“Tên này là thế thân của tớ. Chờ tới đi rồi, cậu có nhiều thời gian ôm nó.” Lương Thuỷ xách con mèo đó sang một bên, ôm cô, hỏi, “Có nhớ tớ không?”
Tô Khởi chọt vào lòng bàn tay cậu: “Sao cậu toàn hỏi mấy câu vô nghĩa không thế?”Lương Thuỷ đánh tay cô: “Tớ có thấy cậu thể hiện gì đâu.”
“Tớ chưa thể hiện gì hết mà.” Tô Khởi xoay người lại, dùng môi chạm vào mặt cậu, cắn một cái, “Không có biểu hiện gì hết hả?”. Lương Thuỷ tỏ vẻ ghét bỏ, xoay đầu đi chỗ khác. Cô xoay người theo, bĩu môi, rồi lại hôn một cái vào chóp mũi cậu, “Không có biểu hiện?” Cậu quay đầu tránh đi, cô vòng tay ôm cổ cậu, mút môi cậu, “Có biểu hiện không?” Cậu không nhịn được, khoé môi cong lên. Cô lại hôn lên đôi mắt cậu, “Biểu hiện vậy đủ chưa?”, rồi cắn vành tai cậu, “Còn muốn nữa không?”
Cậu bị cô chọc đến cả người ngứa ngáy, ngoảnh mặt đi chỗ khác, cười không ngừng được: “Đủ rồi đủ rồi. Cậu tránh ra.” Cậu cười đến sốc hông, nói, “Tớ cảm giác như đang bị heo gặm.”
Tô Khởi đánh mạnh vào ngực cậu: “Heo quyết định đi đây! Cậu chơi một mình đi!” Cô đứng dậy hướng ra ngoài cửa, Lương Thuỷ nắm chặt cánh tay cô, lôi kéo không buông.
Tô Khởi nổi hứng, nhỏ giọng kêu: “Chú cảnh sát ơi cứu với! Ở đây có người bắt cóc con nít.”
Lương Thuỷ kéo cô vào lòng, cười đến lồng ngực run lên: “Cậu còn là con nít? Xấu hổ không hả?”
“Thật mà.” Tô Khởi nói, “Lúc nãy tớ thấy một cô gái siêu đẹp trong thang máy. Trang điểm hay ăn mặc đều đẹp, so với cô ấy, tớ y hệt con nít.”
Lương Thuỷ không hề hứng thú với “cô gái siêu đẹp” trong miệng cô, khom lưng lấy một chiếc hộp trong va li ra đưa cho cô.
Tô Khởi vừa mở ra thì thấy là chiếc điện thoại di động Nokia 5300 nắp trượt, một trong những kiểu phổ biến nhất gần đây.
Cô ngạc nhiên xong thì than: “Woa, cái này đắt lắm đó. Haiz, di động tớ chưa hỏng đâu.” Di động của cô là hiệu Amoi, màu hồng rất dễ thương, nhưng vẫn thua xa chiếc di động này.
“Kệ nó. Cậu dùng cái này đi.” Lương Thuỷ với tay trên giường, “Cậu nhìn nè.”
Cậu cũng đổi di động, cùng kiểu với cô, trên máy còn dán ảnh sticker của hai người nữa. Cậu trượt điện thoại, một tin nhắn bỗng hiện lên, cô thấy cậu đặt tên mình là “Heo nhà tui nuôi”.
Tô Khởi đánh tay cậu: “Cậu mới là heo á! Sửa lại cho tớ!”
Lương Thuỷ trượt điện thoại lên: “Không sửa.”
“Vậy tớ cũng phải sửa lại tên cậu, đầu heo.”
Lương Thuỷ nhướng mày, hoàn toàn không để ý.
Tô Khởi vuốt di động mới, đột nhiên nói: “Di động cũ sao giờ, bán hả? Sao cậu cứ mua đồ cho tớ hoài vậy, lần sau đừng mua nữa.”
“Chả biết. Thấy đồ tốt là cứ muốn mua cho cậu.” Lương Thuỷ ôm cô từ phía sau, giúp cô đổi sim điện thoại, dán ảnh sticker lên di động mới, rồi nói: “Không mua cho cậu thì mua cho ai?”
“Nhưng mà….”
Lương Thuỷ ngắt lời: “Tiền tiêu vặt mẹ cho tớ rất nhiều, xài không hết.” Cậu lại nói, “Sau này tớ tự kiếm tiền rồi mua cho cậu, được rồi chứ gì?”
Tô Khởi trượt di động mới, cũng rất vui vẻ, quay đầu hôn lên má cậu, nói: “Cảm ơn ông xã.”
Lương Thuỷ giật cả mình, mắt trợn tròn, có chút hoảng hốt: “Cậu gọi tớ là gì?” Hỏi xong thì bật cười.
Tô Khởi vốn là học theo mấy cặp đàn anh đàn chị trong câu lạc bộ, lỡ miệng thốt ra, bản thân cũng xấu hổ muốn chết, mặt đỏ bừng, muốn đứng dậy: “Chả gọi gì hết.”
Lương Thuỷ giữ chặt cô:
“Cậu gọi lại lần nữa đi?”
Tô Khởi không chịu, cổ đỏ cả lên: “Cảm ơn Thuỷ Tạp.”
“Lúc nãy cậu đâu có gọi vậy!” Lương Thuỷ oan ức nói.
Tô Khởi trêu: “Vậu cậu nói xem, tớ gọi thế nào?”
Lương Thuỷ cũng không nói ra được, mím môi nhìn cô chốc lát, dở khóc dở cười, kêu một tiếng “Aaa” kỳ lạ, rồi vùi đầu vào chăn, “Dù sao cũng không phải gọi như vậy!”
…….
Đã tới rồi, Tô Khởi lại vào phòng tắm của cậu tắm luôn.
Bên ngoài cửa sổ, hoàng hôn buông xuống, cảnh đêm phồn hoa. Lương Thuỷ nói Tam Lí Truân có rất nhiều món ngon nên dắt cô xuống lầu ăn cơm tối.
Lúc vào thang máy, lại gặp cô gái lúc nãy. Tô Khởi quan sát cô ấy một lát, phát hiện tất chân bên dưới làn váy dệt kim của cô ấy không còn nữa.
Cô ngước mắt nhìn lên, thấy ngay cô gái đó đang nhìn chằm chằm Lương Thuỷ. Mà Lương Thuỷ thì đang rãnh rỗi nắm cục lông xù trên áo cô.
Tô Khởi: “…..”
Cô gái kia chuyển qua nhìn Tô Khởi, rồi ra thang máy.
Tô Khởi nói nhỏ: “Người đó chính là cô gái lúc nãy tớ nói rất đẹp ấy.”
Lương Thuỷ liếc nhìn một cái, không có hứng thú.
“Tầng cậu ở đều là vận động viên hết hả?”
“Ờ.”
“Bảo đảm cô ấy là bạn gái của người nào đó.”
Lương Thuỷ liếc nhìn cô, đột nhiên cười khẩy.
“Cậu cười gì?”
“Cười cậu là đầu heo.”
Lương Thuỷ tìm thấy một nhà hàng Pháp ở gần đó. Nhà hàng trang trí lịch sự và tao nhã, ánh đèn dịu nhẹ, ánh nến lấp lánh.
Lúc Tô Khởi ngồi xuống, còn có phục vụ mặc vest phẳng phiu kéo ghế giúp cô.Cô tò mò nhìn xung quanh, mỗi bàn đều xếp khá xa nhau, đảm bảo đủ sự riêng tư. Khăn trải bàn trắng, hoa hồng, chân nến bạc, dao nĩa bạc, chén đĩa hoa văn…
Tô Khởi nói: “Thuỷ Tạp, đây là lần đầu tớ ăn cơm Tây đó.”
Lương Thuỷ nói: “Sau này còn rất nhiều lần đầu tiên.”
Nhà hàng rất quy củ, món khai vị món súp, đồ ăn nhẹ, món chính, tráng miệng, kem, từng món được đặt lên bàn. Chỉ là Lương Thuỷ không uống rượu nên hai người chạm ly nước suối.
Trong phòng đa số là những đôi tình nhân trưởng thành, có cả giới kinh doanh thượng lưu, chỉ có hai người họ là thiếu niên trẻ tuổi, nhưng cũng vô cùng tận hưởng.
Tô Khởi thích lắm, trên đường về khách sạn còn huyên thuyên nói về vị ngon của cá vược và gan ngỗng. Lương Thuỷ nghe cô nói, cười cười: “Cậu đúng là đồ ham ăn, sau này chỉ cần đổ đồ ăn vào miệng cậu là được rồi.”
Ra khỏi thang máy, đi đến cửa phòng, Lương Thuỷ mới vừa mở cửa thì cửa phòng đối diện mở ra, một người đàn ông chừng ba bốn chục tuổi bước ra. Tô Khởi vô tình bắt gặp ánh mắt của ông ta, vẻ mặt của người đó không vui lắm.
Lương Thuỷ nghe tiếng thì quay đầu lại: “Huấn luyện viên.”
Tô Khởi lập tức mỉm cười tủm tỉm chào hỏi: “Dạ chào huấn luyện viên.”
Huấn luyện viên gật đầu, không tính là nhiệt tình, nhìn Lương Thuỷ, nói: “Cậu qua đây chút.”
Tô Khởi bước vào phòng.
Lương Thuỷ vào phóng đối diện, mới vừa đóng cửa lại thì đã bị huấn luyện viên gõ vào đầu, trách mắng: “Cậu bắt chước ai đấy?!”
Lương Thuỷ cạn lời: “Cậu ấy là bạn gái em. Bạn gái thật.” Một lát sau, cậu vừa bực bội vừa thấy khó hiểu, “Không phải chứ, thầy nhìn cậu ấy, giống với kiểu thầy nghĩ hả?”
Huấn luyện viên im lặng chốc lát, vẫn tiếp tục mắng: “Bạn gái thật cũng không được. Ngày mai thi đấu quan trọng thế nào trong lòng cậu rõ nhất, tối nay đừng có làm gì hết đấy! Thêm một ngày không được à?”
“Em với cậu ấy không có! —— làm gì….” Lương Thuỷ lơ đãng gãi đầu, “Một lần cũng chưa.”
“Tôi tin cậu cái rắm ấy! Quốc khánh xin nghỉ có phải chạy đến Bắc Kinh không?”
“Thật mà……” Lương Thuỷ nói, “Cậu ấy còn nhỏ.”
Huấn luyện viên lại gõ vào đầu cậu: “Tuổi cậu không nhỏ à?”
Lương Thuỷ: “Nhỏ nhỏ nhỏ.”
Huấn luyện viên lại đưa tay lên, Lương Thuỷ nhanh chóng bước ra sau rụt cổ lại.
……
Lương Thuỷ trở về phòng, huấn luyện viên cũng qua theo, vẫy tay gọi Tô Khởi: “Bạn nhỏ, em qua đây chút.”
Tô Khởi: “……”
Lương Thuỷ quay đầu lại, nhíu mày: “Lão Dương…..”
Huấn luyện viên cũng nhíu mày: “Tôi cũng đâu có ăn thịt con bé.”
Lương Thuỷ không chịu, chất vấn: “Vậy thầy gọi cậu ấy làm gì? Nói trước mặt em này!”
Huấn luyện viên giơ tay tính đánh cậu, lần này Lương Thuỷ đưa đầu về phía ông, ý bảo “đánh đi”. Huấn luyện viên không hạ tay xuống, chỉ cắn răng chỉ chỉ cậu.
Tô Khởi vội chạy tới, ngoan ngoãn nói: “Huấn luyện viên muốn nói gì với em ạ?”, rồi không nói gì mà đẩy mạnh Lương Thuỷ vào phòng.
Lương Thuỷ cạn lời ngồi trong phòng một lát, khoảng chừng năm sáu phút thì không chịu nổi nữa, đứng dậy muốn sang kia. Đúng lúc cửa kêu “tít” một cái, Tô Khởi đã quay về, dáng vẻ mọi thứ đều bình thường.
Lương Thuỷ hỏi: “Ông ấy có nói gì với cậu không?”
“Đâu nói gì đâu.” Tô Khởi lắc đầu, “Thuỷ Tạp, tớ về trường nha. Huấn luyện viên nói, sẽ ảnh hưởng đến cậu thi đấu.”
Lương Thuỷ cũng biết chừng mực, gật gật đầu: “Ừm.”
“Vậy ngày mai tớ tới xem cậu thi. Lộ Tạo cũng tới nữa.”
“Ừa.” Cậu mặc áo khoác vào, “Đừng ngồi xe buýt, đổi xe phiền lắm.”
Tô Khởi ôm con Doraemon to đùng kia, không thấy đường phía trước. Lương Thuỷ dắt cô xuống lầu, xe taxi dừng trước cửa khách sạn, cậu đưa cô lên xe. Cô ngồi vào, vẫy vẫy tay cười với cậu: “Mai gặp nha Thuỷ Tạp.”
Lương Thuỷ đỡ cửa xe, khom lưng nhìn gương mặt cô. Hai giây sau, cậu chợt sải bước leo lên xe, đóng cửa lại, nói với tài xế: “Bắc Hàng.”
Tô Khởi đẩy cậu: “9 giờ rồi đó!”
Lương Thuỷ tựa lưng vào ghế, bị cô đẩy lắc qua lắc lại, phì cười: “Tớ cũng đâu thể đi ngủ ngay 9 giờ. Đi taxi nhanh, lúc về đúng giờ ngủ.”
Tô Khởi biết không lay chuyển được cậu nên ôm cánh tay cậu, nghiêng đầu dựa vào vai cậu. Lương Thuỷ cũng nghiêng đầu, khẽ tựa vào đầu cô.
Cảnh đêm rực rỡ, lướt qua cửa sổ xe.
Tô Khởi nhớ đến những lời huấn luyện viên nói. Huấn luyện viên không nói về cô, chỉ nói với cô về Lương Thuỷ.
Ông nói chuyển từ trượt băng tốc độ sang chạy nước rút là chuyện bất đắc dĩ, cũng rất khó khăn; nói tập luyện rất vất vả rất cực khổ, cậu liều mạng hơn rất nhiều học sinh trước đó của ông; nói lần chấn thương trước để lại cho cậu đả kích rất lớn, nhưng cậu không nói gì cả, bản thân yên lặng chịu đựng, chỉ nỗ lực gấp nhiều lần để leo lên lại vị trí ban đầu, thậm chí còn vượt qua thành tích trước đó.
“Làm một vận động viên, không chỉ cần có ý chí kiên trì không thôi. Tính thằng bé hiếu thắng, ngày nào cũng tập luyện rất mệt mỏi.” Huấn luyện viên nói, mong cô có thể ủng hộ cậu thật nhiều. Bất kể khi thuận lợi hay khó khăn.
Không cần huấn luyện viên nói, trong lòng Tô Khởi cũng hiểu rất rõ, sao cô lại không biết được.
Từ nhỏ đến lớn, cô đã từng chứng kiến cậu tập luyện trên sân băng vô số lần. Cô biết rõ lúc từ bỏ trượt băng tốc độ cậu buồn bã biết bao nhiêu, cũng biết rõ bắt đầu lại lần nữa khó khăn thế nào, càng biết rõ hơn cậu muốn chứng minh bản thân “có tương lai” nhiều đến đâu.
Dù nhiều năm đã qua đi, nhưng cậu vẫn là cậu bé ngây thơ sợ mất đi, sợ thất vọng, nên luôn tỏ vẻ bản thân chẳng thèm để ý.
Mười ngón tay đan vào nhau, nắm chặt lại: “Thuỷ Tạp ơi?”
“Ừm.”
“Có nắm chắc cuộc thi ngày mai không?”
“Cũng bình thường.”
Vậy chính là nắm chắc.
“Cậu đứng cứ khiêm tốn vậy mãi.”
“Không phải khiêm tốn. Là….” Lương Thuỷ cười một chút, không biết phải biểu đạt thế nào. Cậu sợ dù nỗ lực bao nhiêu cũng không thể vượt qua giới hạn, sợ dù trốn tránh thế nào cũng không ngăn được những gì ngoài ý muốn. Những chuyện này cậu đều đã trải qua, nên thật sự sợ lắm rồi.
Nhưng cậu không thốt ra nổi thành lời, chỉ hít sâu một hơi, nói đơn giản: “Sợ làm mọi người thất vọng.”
Nhất là cậu.
“Từ trước đến giờ cậu chưa từng làm tớ thất vọng.” Tô Khởi ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt kiên định, “Với lại, tớ sẽ luôn luôn bên cạnh cậu mà Thuỷ Tạp.”
Trong ánh mắt của chàng trai dường như loé lên ánh sáng. Cậu nhìn cô chăm chú chốc lát, rồi thò đầu đến gần chạm nhẹ vào môi cô, nhắm mắt lại.
Xe taxi đưa Tô Khởi đến trường rồi lại quay về.
Tô Khởi về đến ký túc xá, các bạn cùng phòng vừa mới tự học xong.
“Ôi.” Vương Thần Thần kêu lên, “Cậu lấy con mèo máy to đùng này ở đâu ra thế?”
Tô Khởi khiêng con mèo đặt lên giường: “Bạn trai tớ tặng.”
Phương Phỉ nhìn những món đồ trang trí nhỏ hình mèo Doraemon trên bàn Tô Khởi, nói: “Bạn trai cậu cũng thích mua đồ cho cậu ghê. Cậu ấy là phú nhị đại à?”
“Phú nhị đại?” Lần đầu trong đời Tô Khởi nghe thấy từ này, cô nghĩ ngợi, tuy dì Khang Đề mở chuỗi khách sạn, siêu thị và trung tâm thương mại lớn nhất ở Vân Tây, nhưng cô và đám bạn chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này.
“Cậu ấy giống tớ, là Nam Giang nhị đại!” Tô Khởi cười ha ha, rồi dò hỏi, “Tiểu Trúc, cậu tìm việc làm thêm ở đâu á?”
Tiết Tiểu Trúc lấy ra một tờ rơi: “Nè. Ở đây nè, nhiều lắm.”
Tô Khởi nghiêm túc nghiên cứu tờ rơi.
“Cậu muốn tìm việc làm thêm?”
“Ừm.” Tô Khởi chống cằm, cười tươi thoả mãn, “Tớ muốn kiếm tiền mua đồ cho bạn trai!”