– Tiểu Cẩn, tối nay tớ ngủ với cậu.
– Ngủ với tớ?
Mạc Cẩn tưởng đâu mình nghe lầm. Làm gì có người nào đang bình thường với ông xã mà chạy đến ngủ với bạn mình chứ.
Ôn Hinh ra sức gật đầu, như là sợ Mạc Cẩn không tin vậy. Đột nhiên Mạc Cẩn hiểu ra, cười trên chọc:
– À… Thì ra là đang giận dỗi ông xã sao?!
– Đâu… đâu có! Ai thèm giận dỗi anh ta chứ – Ôn Hinh vội vàng phủ nhận.
– Haha, còn nói không có! Cậu nhận đi, nếu không đừng hòng ngủ với tớ – Thật ra chỉ cần là chuyện không liên quan đến Cố Cảnh Ngôn, Mạc Cẩn đều rất thông minh.
Bị phát hiện rồi, Ôn Hinh cũng không giả bộ nữa, chu môi lên tức giận nói:
– Hừ, đừng nhắc đến anh ấy trước mặt tớ!
– Xảy ra chuyện gì rồi? – Mạc Cẩn quan tâm.
– Anh ấy biết rõ tớ ghét nhất là sữa tươi, lại cứ bắt tớ mỗi ngày phải uống hết một ly mới cho ngủ! Tớ đã nói là không uống, anh ấy lại không chịu nghe, bắt tớ uống cho bằng được! Không tôn trọng tớ chút nào!
Nói một hơi hùng hồn xong, Ôn Hinh leo lên giường, chỉnh gối nằm của mình rồi đắp mền kín mít ra vẻ như chuẩn bị đi ngủ.
– Chỉ vậy thôi hả? – Mạc Cẩn trợn tròn mắt, cô còn tưởng có chuyện gì nghiêm trọng, ví dụ như Tư Đồ Ý có người khác bên ngoài chẳng hạn. Không ngờ lại là chuyện cỏn con như thế này.
Được rồi, là cô suy nghĩ nhiều, xem tất cả đàn ông đều giống như Cố Cảnh Ngôn phong lưu đáng ghét kia. Ai cũng có thể có một người phụ nữ khác bên ngoài, nhưng Tư Đồ Ý thì không. Không biết tại sao Mạc Cẩn lại có thể khẳng định Tư Đồ Ý không phải là người như vậy.
– Cái gì mà ‘chỉ vậy thôi’?! Đây là chuyện rất nghiêm trọng đó cậu có biết không hả!!
– Được được được, đây là chuyện rất nghiêm trọng.
Mạc Cẩn nhanh chóng phụ họa, bây giờ thai phụ là lớn nhất. Cô từng nghe nói phụ nữ mang thai tính khí rất cáu kỉnh, hơi bất định. Xem ra quả thật là vậy rồi, dù là Ôn Hinh luôn tốt tính cũng không chạy thoát cái quy luật thép này. Tư Đồ Ý phải chịu đựng dài dài rồi.
– Vậy cậu có thể ngủ ở phòng dành cho khách mà! – Không phải Mạc Cẩn không muốn ngủ chung với Ôn Hinh, chỉ là thắc mắc tại sao còn một phòng trống dành cho khách Ôn Hinh không ngủ lại nhất định muốn ngủ với cô.
– Đương nhiên không được – Ánh mắt Ôn Hinh nhìn Mạc Cẩn như muốn nói ‘sao cậu đần vậy’, bổ sung thêm – Nếu như sang đó, không bao lâu tớ sẽ bị anh ấy lôi về phòng, nhưng có cậu ở đây thì khác, anh ấy sẽ không tùy tiện vào đây.
Được rồi, Mạc Cẩn thừa nhận cô hoàn toàn bị cô bạn thân này đánh bại.
Chỉ là, cô bạn nào đó đòi sang đây tâm sự với Mạc Cẩn mà nói còn chưa đến 10 phút đã ngủ thẳng cẳng.
Mạc Cẩn nhìn Ôn Hinh đang ngủ say, một lần nữa lắc đầu thở dài. Không lâu sau Mạc Cẩn cũng từ từ ngủ thiếp đi. Cũng nhờ Ôn Hinh, đêm nay Mạc Cẩn không còn suy nghĩ về Cố Cảnh Ngôn nữa.