Vì vậy mới sáng sớm Miêu Manh Manh đã rất phấn khởi, vui vẻ trao đổi với Tô Nam Tinh: “Còn 12kg nữa là mình sẽ giảm xuống còn 50kg! Chúng ta đã có thể đi chụp ảnh đôi bạn thân xinh đẹp rồi! Đó là một khoảnh khắc rất đáng nhớ, vì vậy mình cảm thấy mình nên thiết kế riêng hai bộ quần áo cho chúng ta, cậu nghĩ sao?”
Tô Nam Tinh luôn ủng hộ vô điều kiện những ý tưởng phong phú của Miêu Manh Manh, “Được đó, nghe cũng khá hay.”
Miêu Manh Manh càng hăng hái hơn, nói: “Tối hôm qua mình đã suy nghĩ cả buổi, mình cảm thấy thiết kế một bộ váy cưới là có ý nghĩa đáng nhớ nhất. Sau này cậu kết hôn thì sẽ mặc váy cưới do mình thiết kế, không chỉ làm khách mời trầm trồ, mà nó còn đại diện cho lời chúc phúc của mình dành cho cậu.”
Cô gái mũm mĩm Miêu Manh Manh nhìn có vẻ cẩu thả, nhưng thật ra nội tâm rất sâu sắc. Tô Nam Tinh cảm thấy người nào học thiết kế đều có nội tâm rất sâu sắc. Mặc dù không biết khi nào trả xong nợ mới có thể kết hôn, thế nhưng ý tưởng này của Miêu Manh Manh rất hay.
Tô Nam Tinh gật đầu, khen cô ấy: “Được! Lúc kết hôn, mình sẽ mặc váy cưới do cậu thiết kế, có một không hai trên thế giới này.”
Đôi mắt của Miêu Manh Manh sáng lấp lánh, cảm động nói: “Mình nghĩ vào ngày cậu kết hôn, có thể mình sẽ khóc ngất tại hiện trường.”
Tô Nam Tinh xoa đầu cô ấy, nói với cô ấy: “Khờ quá.”
Ăn sáng xong, Miêu Manh Manh liền kích động đi nghiên cứu chất liệu vải cho váy cưới. Tô Nam Tinh bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo, vừa mới bỏ quần áo dơ vào trong máy giặt thì nhận được cuộc điện thoại từ Đinh Diễm.
Sau khi bắt máy, Đinh Diễm hỏi trước: “Đang ở đâu?”
Tô Nam Tinh đáp: “Ở nhà.”
Đinh Diễm hỏi: “Có chuyện muốn nói với cô, lát nữa ra ngoài ăn trưa có được không?”
“Được.”
Đinh Diễm tiếp tục hỏi: “Cô vẫn còn ở trong căn nhà gần công ty sao?”
Câu hỏi đó đã khiến Tô Nam Tinh sửng sốt. Nhớ lại năm đó lúc còn làm trong bộ phận marketing, khi đó cô thường tăng ca đến tận khuya, chỉ cần Đinh Diễm còn ở lại trong công ty thì đều lái xe đưa cô về nhà. Không ngờ đã hơn hai năm mà Đinh Diễm còn nhớ rõ.
“Vâng, vẫn còn ở đó.”
Đinh Diễm nói: “Khoảng 20 phút nữa tôi sẽ đến.”
“Được.”
Tô Nam Tinh cúp máy, mặc một chiếc áo thun màu trắng và quần jean, buộc tóc đuôi ngựa, thoa chút kem chống nắng, để mặt mộc đi xuống dưới lầu chờ Đinh Diễm.
HẾT CHƯƠNG 23