“Hahaha, Hồng gia rất mạnh sao?”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân hai tay bóp chặt cổ của hai người rồi đưa lên cao rồi nói với giọng điệu khinh thường. “Chỉ là Thức Nhân cảnh tầng bảy cũng dám đứng trước mặt ta dọa dẫm”.
Hai người cố gắng vùng vẫy nhưng cánh tay Đế Nguyên Quân cứng chắc giống như hai quả núi, cho dù dốc hết sức cũng không thể lay chuyển được.
Biết bản thân khó thoát, cả hai người vận lực liên tiếp đánh lên người Đế Nguyên Quân nhưng rất nhanh, hai người liền cảm nhận được sự sợ hãi thốt. “Không thể nào?”.
Đánh liên tục vào người Đế Nguyên Quân nhưng hắn không hề có chút thương tích nào cả, đáng sợ hơn là hắn còn chẳng cần làm gì mà cả hai người cảm thấy nắm quyền đau nhức vô cùng.
“Đấu Giá Hội không được ra tay giết người, tha ta… tha cho ta”.
“Ha, quy định đó chỉ có tác dụng với cá ngươi, còn ta thì không có tác dụng”. Đế Nguyên Quân khinh thường nói. “Chết đi”.
Hai tay bóp mạnh một cái, cổ của hai người lúc này giống như một cây củi khô, bị hắn bẻ gãy một cách dễ dàng. Cường giả Thức Nhân cảnh tầng bảy, chết.
Rầm!
Đế Nguyên Quân đánh ra một quyền phá tan cửa vào.
Ở bên trong, Hồng Giang đang chuẩn bị tận hưởng cuộc vui thì bị tiếng động lớn làm cho kinh động.
“Hai lão già khốn kiếp, chỉ việc canh cửa cũng làm không xong”. Hồng Giang tức giận đứng dậy. “Biết ta là ai không mà còn dám phá cửa xông vào?”.
“Cho dù ngươi có là thiên vương lão tử thì như thế nào?”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân ánh mắt lạnh lẽo nói. “Đụng vào người của ta thì chỉ có một kết quả”.
“Hahaha, ngươi nói xem có kết quả gì?”. Hồng Giang cười lớn nói.
Đế Nguyên Quân chẳng nói chẳng rằng, chỉ thấy cơ thể hắn lóe lên một cái rồi biến mất, ngay sau một khắc hắn liền xuất hiện trước mặt Hồng Giang rồi đánh ra một quyền.
“Chết”.
Hồng Giang toàn thân kịch liệt rung lên, ánh mắt sợ hãi nhìn Đế Nguyên Quân rồi từ từ ngả xuống. Lúc này hắn mới biết bản thân mình ngu dốt đến mức nào, tại sao lại đi chọc một tên đáng sợ để rồi nhận kết quả này.
Nhưng bây giờ mọi chuyện cũng đã muộn.
Nhìn Lâm Tuyết Nhi thân không một mảnh vải, ánh mắt Đế Nguyên Quân nổi lên vô vàn sát ý.
“Ưm…”. Đợi một lúc, Lâm Tuyết Nhi dần dần tỉnh dậy. Cảm giác toàn thân không có một chút sức lực, chóng mặt.
Nhìn thi thể Hồng Giang ở trên nền đất, lúc này nàng mới chợt nhớ. Nhìn toàn thân không một mảnh vải, cảnh tượng lúc trước một lần nữa hiện ra trong đầu khiến nàng vô cùng phẫn uất.
“Có chuyện gì xảy ra?”. Nhìn dáng vẻ Lâm Tuyết Nhi, Đế Nguyên Quân lên tiếng.
“Ta không biết”. Lâm Tuyết Nhi nghĩ một lúc rồi trả lời. “Lúc đó ta và ngũ trưởng lão đang tu luyện, xong sau đó bị ngất đi”.
“Còn sau đó xảy ra chuyện gì thì ta không biết”.
“Ta biết rồi”.
Đợi đến buổi tối!
Phùng Bảo từ bên ngoài trở về, sau khi biết Đế Nguyên Quân có chuyện tìm hắn nên không dám chậm trễ.
Nhìn thấy hai thi thể ở bên ngoài, Phùng Bảo biết ở bên trong đã có chuyện xảy ra nên hít vào một ngụm khí lạnh. “Tiền bối, ngươi tìm ta có việc”.
Nhìn thi thể Hồng Giang, Phùng Bảo càng giám chắc, trong lúc hắn đi ra ngoài thì đã có chuyện gì đó xảy ra. Sau khi nhìn vẻ mặt u sầu của Lâm Tuyết Nhi thì mới phát hiện chuyện này có liên quan đến Lâm Tuyết Nhi.
“Người đâu, bắt những người liên quan đến việc này đến đây cho ta”.
“Tiền bối, chuyện này ta sẽ làm rõ. Ai đứng đằng sau chuyện này ta sẽ đích thân xử lý”.
Sợ Đế Nguyên Quân nổi sát tâm, Phùng Bảo toàn thân đổ mồ hôi lạnh nói.
Đợi thêm một lúc, một đám đệ tử trói ba người từ bên ngoài đi vào. Ba tên kia nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Phùng Bảo nên sợ đến mất mật.
“Phùng Bảo đại nhân, ta bị oan, ta bị oan”. Một tên quỳ xuống rồi từ từ tiến lại Phùng Bảo nói.
“Là ai làm?”. Phùng Bảo mạnh chân đá một cái rồi quát lớn.
“Các ngươi không biết ta đã dặn dò những gì sao?”.
“Lâm cô nương là khách quý của Đấu Giá Hội”.
“Lời nói của ta các ngươi không muốn nghe sao?”.
“Phùng Bảo đại nhân, chuyện này là do tên Giang Hồng sắp đặt, tiểu nhân bị hắn mua chuộc, xin đại nhân tha mạng, xin đại nhân tha mạng”.
“Mang ra ngoài chém đầu cho ta”. Phùng Bảo dứt khoát ra lệnh.
“Đại nhân, ta sai rồi, xin hãy tha cho ta”.
“Đại nhân”.
“…”.
Tiếng kêu gào thất thanh dần biến mất, Phùng Bảo lúc này mới dám thở ra một hơi rồi quay qua nói. “Tiền bối, chuyện này là do ta quản giáo đệ tử không nghiêm”.
“Được rồi”. Nhìn dáng vẻ thành khẩn của Phùng Bảo, Đế Nguyên Quân gật đầu nói. “Ta không muốn chuyện này xảy ra thêm một lần nữa?”.
“Nếu như có lần sau thì hậu quả như thế nào thì người tự biết”.
Lâm Tuyết Nhi đứng ở bên cạnh, nhìn dáng vẻ Đế Nguyên Quân khiến nàng có cảm giác có chút lạ lâm.
‘Hắn có thực lực như này từ bao giờ?’.
‘Hắn rốt cuộc là ai mà khiến Đấu Giá Hội phải run sợ?’.
“Hai người có chuyện gì thì nói đi, ta đi ra ngoài”.
Đợi Lâm Tuyết Nhi đi ra ngoài, lúc này Đế Nguyên Quân mới lên tiếng. “Tình hình Ngô gia bây giờ như thế nào rồi?”.
“Tin tức mà ta nghe được thì Ngô gia sắp sửa hành động”.
“Vậy Hoàng phủ đã có hành động gì chưa?”.
“Hoàng phủ chủ vẫn đang đợi cơ hội, chỉ cần Ngô gia có hành động thì sẽ ra tay”.
“Giúp ta truyền tin cho Hoàng phủ chủ, tối nay ta ra tay với Ngô gia còn Hoàng phủ chủ ra tay trấn áp những gia tộc khác”.
“Tiền bối, ngươi muốn diệt Ngô gia?”. Phùng Bảo hít vào một ngụm khí lạnh nói.
“Giải quyết chút ân oán thôi, diệt Ngô gia thì như thế nào?”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân ánh mắt khinh thường nói. “Trong mắt ta, Ngô gia chỉ là một con kiến mà thôi, không đáng nhắc đến”.
Đế Nguyên Quân vừa nói dứt lời rồi đi ra ngoài. Để Phùng Bảo đứng chết lặng một chỗ.
‘Ngô gia chỉ bằng một con kiến’.
– —
Ps: Bão like đi mn oi….