Không hiểu sao trong giây phút anh trỗi dậy một sự ngại ngùng. Xoay người bước ra khỏi bồn nước với tay quấn cái khăn rồi đi ra ngoài. Lúc đi tới cửa thì nhìn lại con cáo nhỏ vẫn ngồi yên ở đó và ánh mắt vẫn không rời khỏi người anh. Anh có chút khó hiểu.
“Mày định ở đó luôn sao?”
Cáo nhỏ kêu lên một tiếng rồi ngồi dậy bước đi ra ngoài. Dáng vẻ cũng quá kiêu ngạo đi. Nó đi ngang Hoàng Minh đang cửa nhà vệ sinh thẩn thờ nhìn theo rồi một phát nằm cuộn tròn lên trên đầu nằm của anh ta.
“Không phải chổ của mày.” Hoàng Minh lập tức phản ứng.
Anh có chút ấn tượng khi nhìn thấy nó vừa nghe xong thì lập tức ngồi dậy nằm sang cái gối bên cạnh. Anh khoanh tay lại cười cười.
“Mày hiểu tao nói gì?”
Vừa hỏi xong anh liền thấy mình bị ngớ ngẩn. “Mình đang nói chuyện với một con cáo sao?”
Chưa kịp cắt ngang suy nghĩ thì con cáo nhỏ đã kêu lên một tiếng đáp lại, sau đó nghiêng nghiêng đầu dưới cái nhìn chòng chọc của Hoàng Minh. Hoàng Minh thích thú đi nhanh lại gần nó. Không những không thấy đáng sợ hay khó chịu mà liền rất nhanh bị làm cho cảm thấy thú vị.
“Ok bây giờ nghe tao nhé. Kêu một tiếng nếu mày hiểu những gì tao nói.”
Cáo nhỏ lập tức kêu lên một tiếng đáp lời. Hoàng Minh liền cười tươi. Đôi mắt to kia cũng chớp chớp mấy cái. Càng nhìn càng đáng yêu.
“Còn bây giờ đi lại cọ vào tay tao một cái.”
Vừa nói Hoàng Minh vừa chìa tay ra và cáo nhỏ cũng không chần chừ nghe xong liền ngoe ngoảy đuôi tiến lại gần cọ vào, không quên đưa lưỡi ra liếm mấy cái vào lòng bàn tay của anh ta. Hoàng Minh cười khoái chí rồi nhấc nó lên.
“Thông minh đến như vậy haha.”
Nhưng có một điều anh còn chưa biết. Con cáo nhỏ này chính là Hồ Bạch Thiên biến thành. Và đương nhiên cái gì nó cũng biết, không những biết còn một phen chiếm hết tiện nghi. Còn biến mình thành một con thú cưng vừa thông minh vừa đáng yêu.
Cáo nhỏ Bạch Thiên được Hoàng Minh yêu thích mà cho nằm trên bụng của mình còn anh thì ở phía trên muôn sự không màn tới mà nằm chơi với nó.
“Đúng lúc tao đang cần một ai đó như này. Có thể hiểu những gì tao nói. Nhưng không cần đáp lại hay bàn luận gì cả.”
Bạch Thiên kêu lên một tiếng nhỏ rồi xoay người lại đưa mắt mình nhìn anh ta tỏ ý đã lắng nghe. Hoàng Minh thích thú cười lên làm cho cơ bụng anh phía dưới Bạch Thiên nảy lên xuống liên hồi.
“Ngày hôm nay của tao làm tao cảm thấy từ đầu óc với thân thể mệt mỏi. Không ngờ cục bông mày lại làm tao khá hơn.”
Hoàng Minh tiếp tục vuốt ve. Lúc này mới phát hiện ra trên người cáo nhỏ có một mùi hương rất dễ chịu. Mỉm cười với cáo nhỏ một cái dịu dàng rồi tiếp tục nhẹ giọng.
“Đã rất nhiều ngày tao cả nằm ngủ ban ngày cũng mơ thấy ác mộng. Từ lúc được sống lại cho đến hôm nay đều bị rất nhiều giấc mơ khác nhau quấy rối. Thật sự tao không biết việc sống lại như thế này là tốt hay chính là trừng phạt nữa.”
Cáo nhỏ Bạch Thiên nghe xong liền phản ứng. Đứng dậy từ trên bụng Hoàng Minh mà đi dài lên rồi ghé lại ở cổ nằm xuống đưa đầu mình vào mặt anh ta liếm một cái. Mùi hương từ lớp lông trắng phả vào trong phút chốc Hoàng Minh cảm thấy khá hơn rất nhiều.
Anh cười cười hôn nhẹ lên đỉnh đầu cáo nhỏ một cái liền lập tức buồn ngủ. Có cố gắng cở nào cũng không thể nhướn mắt lên nổi. Tới cuối cùng cũng không kìm nổi mà thiếp đi mất. Khi cảm nhận được nhịp thở của Hoàng Minh đã dãn đều ra Bạch Thiên mới lách người chui vào chăn. Phía dưới lớp chăn lớn dần lên thành kích cở một người trưởng thành rồi cái đầu tóc trắng mới từ từ lộ ra.
Bạch Thiên phía dưới chăn không một mãnh áo quần. Tay luồn vào đặt lên ngực Hoàng Minh, tay còn lại chống xuống giường. Mỉm cười một cách mãn nguyện bên cạnh khuôn mặt bình yên kia nhỏ giọng.
“Nó sẽ tốt…nếu như sử dụng mạng sống này đúng cách.” Vừa nói cậu vừa vuốt nhẹ mái tóc của Hoàng Minh. “Cứ như thế này có phải đáng yêu hơn không? Suốt ngày cau có.”