Thời Ôn cảm thấy rất tức giận với những người tung tin đồn vớ vẩn.
Cô cũng không muốn hiểu tại sao Ngô Đông lại tìm cớ “uy hiếp” cậu, đành tìm một lý do đơn giản: “Thầy, mắt cậu ấy không thể thấy ánh sáng quá mạnh.”
Lời nói này hiển nhiên ngoài suy nghĩ của Ngô Đông: “Cái gì? Không thể thấy ánh sáng quá mạnh?”
Thời Ôn nhẹ nhàng gật đầu.
Dùng dư quang nhìn, Trần Trì cũng đang nhìn cô.
Cô quay sang nhìn cậu, nhợt nhạt cong môi, không tiếng động trấn an cậu.
Ngô Đông: “Vậy phải làm sao bây giờ?” Ông thở dài, nhìn Vương Đình: “Em để ý một chút, nếu có học sinh lớp khác tới đây dòm ngó nữa, em nói các em ấy về lớp, còn nếu nói không nghe thì gọi cho tôi.”
Vương Đình đồng ý: “Vâng ạ.”
Ngô Đông rời đi, Trần Trì lại nằm bò ra bàn.
Thời Ôn lo lắng nhíu mi, như mọi lần cậu nhất định sẽ nói chuyện với cô.
Gió mùa hạ thổi vào phòng học, sách luyện tập bị thổi lay động, tạo ra âm thanh thanh thuý.
Thời Ôn chống cằm, lại nghĩ tới đề hoá học, đột nhiên nhìn đến Trần Trì.
Hoá học của Trần Trì rất tốt.
Đời trước, cậu chính là tự mình chế tạo ra thuốc nổ làm nổ trường học.
Cô có thể hỏi cách cậu cách làm, để cho cậu cảm nhận thành tựu được giúp đỡ người khác. Lại hướng dẫn cậu dùng thông minh của mình vào học hành, mới là có giá trị nhất.
Mắt Thời Ôn sáng lên, lấy bút chọc vào vai Trần Trì.
“Trần Trì.”
Trần Trì động động đầu, tóc mềm mại tán loạn, chậm rãi ngẩng đầu lên.
“Đề này cậu biết làm không?” Thời Ôn đem sách luyện tập để trước mặt cậu, tuỳ tiện chỉ vào một đề.
Ánh mắt Trần Trì trở nên rõ ràng, đáy mắt phản chiếu hình ảnh đề cương môn hoá học.
“Không biết.”
Thời Ôn buồn bực.
Chẳng lẽ, lúc này hoá học của Trần Trì còn chưa được tốt?
Nghe được động tĩnh phía dưới, Vương Đìmh quay lại, nhỏ giọng nói: “Cậu ấy đi học có bao giờ tỉnh táo đâu. Cậu hỏi bài không phải đang làm khó cậu ấy sao?”
Thời Ôn:…
Cô cũng không nghĩ tới chuyện đó.
“Mình có thể dạy cậu.”
Trong lúc hai người châu đầu ghé tai thì thầm, đột nhiên có một giọng nam chen vào