“Ta biết huynh đang lo lắng điều gì.” Võ Dương nói đoạn lấy ra một lá thư đặt trên chiếc bàn trước trước mặt Cẩn Phong: “Xem cái này đi, có lẽ huynh sẽ đổi ý.”
Trần Cẩn Phong do dự một lát, đưa tay mở lá thư, mấy dòng chữ rồng bay phượng múa xuất hiện trên mảnh giấy: “Cẩn Phong con, ta và mẹ con đã lên một kế hoạch chạy trốn, kế hoạch đang được thực hiện, sau khi nhận thư nhanh chóng bàn luận với người đưa thư về kế hoạch, việc lần này chỉ có thể thành công, không được phép thất bại.”
Trần Cẩn Phong cầm bức thư lên quan sát tỉ mỉ dưới ánh đèn dầu, sau khi chắc chắn đây là chữ viết tay của cha mình, chàng đốt mảnh giấy thành tro.
“Lấy gia phụ ra huynh nghĩ ta sẽ đồng ý sao? Ta còn chưa rõ có phải huynh uy hiếp bắt họ viết vậy không.” Trong lòng Cẩn Phong rất hỗn độn, chàng không muốn mạo hiểm tính mạng của bản thân và cha mẹ, nhưng cũng không muốn phải thành thân với một nữ tử mình không yêu.
“Huynh nghĩ Trần huyện lệnh là người có thể dễ dàng uy hiếp được sao?” Võ Dương nhướn mày, tiếp lời Cẩn Phong.
Trần Cẩn Phong nhìn Võ Dương, sao gia phụ lại tin tưởng người này, lẽ nào hắn thực sự có thể giúp ta, có thể hắn là bạn cũ của gia phụ? Không đúng, nhìn tuổi của hắn thì điều này không có khả năng.
“Dù thế nào ta cũng sẽ không làm vậy, ta đã quyết định lấy công chúa thì sẽ không đổi ý.” Trần Cẩn Phong quay lưng lại với nam tử.
“Huynh cam tâm nhìn cha mẹ mình đau khổ sao?” Nam tử lạnh lùng nói.
Trần Cẩn Phong không nói gì nhưng câu nói này quả thực khiến chàng sững người, chàng không hiểu nam tử này rốt cuộc có ý gì.
“Cha mẹ huynh đang ở cung Dịch Đình. Ta nghĩ huynh nên biết một chút tình hình ở đó. Nơi đó nhốt giữ con cái của các vương công đại thần có tội, bọn họ bên ngoài hưởng xa hoa phú quý quen rồi, nay tự nhiên bị nhốt lại sẽ phát sinh tâm lí thù hận với triều đình, tâm tính thay đổi..” Võ Dương dừng lại giữa chừng.
Nghe thấy những chuyện trong cung Dịch Đình, lòng Cẩn Phong xót xa, cha mẹ ở nơi đó phải chịu đựng những chuyện không tốt gì? Không, sẽ không đâu, ta sẽ trở thành phò mã, Hoàng thượng Hoàng hậu sẽ không làm những chuyện như vậy với cha mẹ của phò mã. Những những lời người này nói không thể không tin hoàn toàn, ít nhất trong tay hắn cũng có giấy viết tay của gia phụ, cho thấy gia phụ khá tin tưởng hắn. Hơn nữa hắn lừa ta thì có ích gì, chẳng lẽ giống lời hắn nói, hắn muốn kết giao với ta?
Trần Cẩn Phong ngập ngừng: “Cha mẹ ở nơi có điều kiện không tốt, e rằng không đợi nổi 7 ngày. Ngày mai ta sẽ tấu trình lên Hoàng thượng xin người hạ lệnh sắp xếp lại nơi ăn chốn ở. À đúng rồi, nếu huynh thân thuộc với những chuyện trong cung như vậy, phiền huynh nói với gia phụ ta, Cẩn Phong đã quyết định kết duyên với công chúa, xin cha mẹ yên tâm, 7 ngày nữa sẽ được đoàn tụ.”
Võ Dương vẫn lạnh lùng: “Nếu huynh đã quyết như vậy thì coi như ta chưa nói gì, ta sẽ giúp huynh chuyển lời.”
Quay về thực tại, lòng Cẩn Phong nhói đau, không biết cha mẹ giờ sao rồi. Bây giờ không thể vào cung, làm vậy chỉ càng khiến Hoàng thượng nghi ngờ, chỉ có thể chờ tới sáng mai.
Một đêm mất ngủ..
Tử Thần điện.
Trần Cẩn Phong quỳ giữa đại điện, Hoàng thượng tọa trên long ỷ, một giọng nói từ tốn cất lên: “Trần ái khanh tới diện kiến trẫm sớm như vậy có chuyện gì sao?”
Trần Cẩn Phong cúi rạp người: “Đêm qua thần có một giấc mơ, sau khi tỉnh dậy có một vài điều không lí giải được, thần trộm nghĩ Hoàng thượng có thể giúp thần lí giải nên vội vã chạy tới đây.”
Hoàng thượng có vẻ hứng thú với lời chàng nói, ông hơi nhổm người dậy: “Nói ta nghe xem.”