“Nhưng ngươi một chút võ công cũng không có.”
“Mặc kệ, ta đã quyết định rồi.”
“Tại……..”
“Được rồi, ta đi cùng ngươi.” Y nói.
“Hết cách, nếu đã vậy, ta cũng đi.” Hàn Canh nói.
“Các ngươi…….”
“Bọn ta không muốn nhìn thấy chẳng những Duẫn Hạo không được cứu ra mà ngay cả ngươi cũng đi vào.” Y cười.
“A…..” Hàn Canh nghe xong lời Y nói cũng cười theo.
“Đa tạ các ngươi. Nếu vậy thì, ta nghĩ đến lúc đó Y không nên đi cùng. Bởi ít nhất phải có một kẻ ở lại ứng chiến. Canh, ta đi cùng ngươi.”
“Khi nào hành động?”
“Nếu Hoàng thượng xử tử Duẫn Hạo thì bước tiếp theo của hắn sẽ là Trịnh Vương phủ. Đến lúc đó e rằng gia đinh ở đây sẽ gặp nguy hiểm. Thế này đi, trước tiên chúng ta phải thu xếp cho họ, sau đó tính tiếp.” Dù cho không thể cứu được Duẫn Hạo thì cũng không thể liên lụy kẻ khác.
“Hảo.”
.
.
.
Cuối cùng cũng thu xếp xong cho tất cả gia đinh ở Trịnh Vương phủ. Dù sau này Trịnh Vương phủ có biến mất thì tiền trong tay cũng đủ để bọn họ buôn bán nhỏ. Ta tin chắc Duẫn Hạo sẽ tán thành quyết định này của ta. Ta và hắn sẽ nhanh chóng được tái ngộ, nhất định!
“Tại Trung, Canh, hai ngươi nhất định phải cẩn thận.” Y căn dặn.
“Nhất định.” Tại Trung cười với Y.
“Thế đi thôi.”
“Ân.”
~
Không biết Tại bây giờ sao rồi, hẳn là đang trách ta……Ta đã hứa với hắn nhưng không thực hiện được. Chỉ còn hai ngày……Ta còn có thể nhìn hắn không?
“Duẫn Hạo.” Tại Trung cầm chìa khóa tra vào ổ.
“Tại?” Duẫn Hạo ngạc nhiên tột độ nhìn Tại Trung.
“Còn ta nữa.” Hàn Canh bước vào.
“Các ngươi sao lại……..”
“Đừng nói nữa, Canh đã đánh bất tỉnh những kẻ bên ngoài nên chúng ta mới có thể vào đây. Ta nghĩ sẽ sớm bị phát hiện. Nhanh đi thôi.”
“Nhưng mà…….”
“Không nhưng nhị nữa! Đi!” Tại Trung giữ chặt tay Duẫn Hạo, kéo ra ngoài.
“Đa tạ.” Duẫn Hạo cười cười, quay sang nói với Hàn Canh.
“Ta làm thế là vì Tại Trung.”
“Tiểu tử, sau này sẽ giáo huấn ngươi.”
“Ta nói hai ngươi đang làm cái quái gì thế! Giờ là lúc nào rồi mà còn cãi nhau! Y đã giúp chúng ta chuẩn bị xe ngựa, nhanh lên.”
“Ân.”
“Tại, có thể từ giờ trở đi, chúng ta phải sống ẩn dật.” Hoàng huynh nhất định không buông tha cho ta…..
“Sợ gì chứ, nhưng mà, Canh, chúng ta liên lụy ngươi rồi.”
“Ngốc, nếu không có ta bên cạnh, ta nghĩ ai đó sẽ khi dễ ngươi cả ngày.”
“Này, tên họ Hàn kia, ngươi có ý gì hả!”
“Ta là nói ‘ai đó’, ngươi có tật giật mình sao?”
“Được rồi, hai người các ngươi thật là.” Tại Trung cười.
“Bây giờ làm gì?”
“Ta nghĩ, hẳn là cứ thoát ra được rồi tính tiếp.” Hàn Canh nhìn đám truy binh đang bám sát phía sau, nói.
“Chết tiệt, nhanh như vậy liền đuổi tới!”
“Không cần nhìn phía sau đâu, chỉ cần tập trung phi ngựa thẳng về phía trước thôi.” Tại Trung nắm chặt dây cương không ngừng tăng tốc.
Cứ như vậy ngươi truy ta đuổi, bọn người Tại Trung nháy mắt đã tiến sát đến vách núi, mà truy binh phía sau cũng vừa vặn sắp đuổi tới.
“Tên họ Trịnh kia, ta vẫn cho rằng ngươi không tốt bằng ta, tiếc rằng Tại Trung đã chọn ngươi, ta cũng hết cách.”
“Tên họ Hàn, ta thừa nhận mình không tốt bằng ngươi, tiếc là Tại Trung yêu ta, ta cũng hết cách.” Duẫn Hạo đáp.
“Tiểu tử.” Hàn Canh vỗ vỗ vai Duẫn Hạo.
“Bên dưới chính là vách núi, thế nào?” Duẫn Hạo nhìn nhìn hai người.
“Chẳng phải hai người các ngươi đã sớm quyết định rồi à? Còn hỏi ta?” Tại Trung cười.
“Hảo, cứ nhảy xuống. Dù sao như vậy cũng tốt hơn so với bị bắt về.”
“Ngươi đừng hối hận.” Hàn Canh nói.
“Xùy, tốt nhất là chỉ mình ngươi chết.”
“Yên tâm, ta thế nào cũng kéo ngươi đi cùng.” Hàn Canh đùa.
“Được rồi, bọn chúng đến rồi. Nhảy, hay không nhảy?” Tại Trung
“Tại Trung, ngươi phải lập lời thề độc trước khi chúng ta chết, bởi có như vậy thì kiếp sau ta mới có thể tiếp tục yêu ngươi.” Duẫn Hạo nói.
“Này, ngươi ngay cả kiếp sau cũng muốn tranh với ta?!” Rất rõ ràng, Hàn Canh đang vô cùng bất mãn.
“Được rồi được rồi, kiếp sau, ta sẽ cho hai người các ngươi một cơ hội, bây giờ nhảy được chưa?” Đúng là nói nhiều thật, bọn chúng đã sắp đuổi đến nơi rồi!
“Ân.”
Vì thế, khi truy binh đuổi đến nơi thì ba người đã sớm biến mất ngay vách núi…….
Không biết đời này chết đi rồi sẽ về đâu……….
Một ánh sáng màu bạc bao phủ, Tại Trung cũng dần mất đi ý thức.
.
.
.
Thật lâu sau đó, Tại Trung mới chậm rãi nâng mi mắt lên….
Ta, vẫn chưa chết? Nơi này là, phòng ta? Hơn nữa y phục trên người ta lúc này, là cổ trang?? Ngất! Sao, sao lại như thế này? Thế, thế Duẫn Hạo và Canh đã đi đâu?
“Reng reng reng.” Tiếng điện thoại vang lên.
“Alo.”
“Yah! Thằng quỷ! Mày về thật rồi đấy à?”
“Ách?”
“Tao, A Võ đây!! Thằng A Bắc cũng thật tài quá đi! Nó tính toán thế nào rồi phán rằng hôm nay mày sẽ về! Sao rồi, biến mất một tuần, có thu hoạch được gì không?”
“Một tuần?” Thì ra ta chỉ rời khỏi đây một tuần?
“Đúng thế, A Bắc nói, hôm đó là vì chúng ta đã gặp phải lỗ sâu (*)! Thời gian thay đổi, hơn nữa lại trùng hợp cuốn luôn cả mày vào. Không gian và thời gian sau khi chuyển động hỗn loạn như thế một lúc thì cũng dừng lại. Nhưng mà, aish, dù sao thằng quỷ A Bắc chẳng phải rất thích tìm tòi nghiên cứu về những vấn đề này hay sao. Thôi được rồi, mày đã quay về, tao trước phải báo tin cho bọn nó đã, tối nay gặp nhau rồi nói tiếp.”
(*)Lỗ sâu (虫洞): là một không-thời gian được giả định là có cấu trúc tô pô đặc biệt tạo nên đường đi tắt trong không thời gian. Chúng nối thông từ một vùng không-thời gian này đến vùng kia và, đôi khi, vật chất đi từ vùng này sang vùng kia bằng cách chui qua hố này.
Ở đây ý nói khoảng xuyên giữa không gian và thời gian.
“Ách……” Thằng quỷ! Lúc nào cũng thế! Tao vẫn chưa nói xong thì mày đã cúp máy! Đáng giận ╭(๑¯Д¯๑)╮
Đặt điện thoại về vị trí cũ, bước ra phòng khách, không ngờ……
Duẫn Hạo và Canh? Gì thế này? Tại sao hai người bọn họ lại???
Tại Trung bước về phía hai người với khuôn mặt khó tin…..
Đúng là bọn họ….Hẳn là chưa tỉnh đi, này, tuy rằng nếu nói đến thì quả thật chuyện này rất khó tin! Nhưng mà, chính mình đã có thể quay về cổ đại thì bọn họ sao lại không thể đi đến tương lại? Này hẳn là giải thích hợp lý nhất!
“Này, hai ngươi mau tỉnh a.”
“Ân, Tại đó à?” Duẫn Hạo chậm rãi mở mắt.
“Đúng, là ta đây. Duẫn Hạo, ngươi khỏe không?”
“Ô, đầu của ta, đau quá…..” Hàn Canh cũng vừa vặn tỉnh lại.
“Canh, ngươi sao rồi?”
“Tại, ta không phải Canh! Ta là Duẫn Hạo!”
“Ách…..” ⊙∆⊙
“Ta cũng không phải Duẫn Hạo! Ta là Hàn Canh…..”
A!!!!!!!!!!!!! ლ(¯ロ¯ლ) Ông trời a!! Đừng đùa ta như thế có được không!! Duẫn Hạo và Hàn Canh bị hoán đổi linh hồn? Này, ta phải làm gì đây??
Nhìn bộ dáng kinh hồn bạt vía của Tại Trung, Hàn Canh và Duẫn Hạo hiểu ý nhau cười thầm.
[Họ Trịnh, không ngờ ngươi phối hợp với ta nhịp nhàng như thế!] [Này còn phải nói. Tiểu tử Tại Trung này, dám lừa chúng ta, vẫn là nên cho hắn nếm chút mùi vị đau khổ.] [Hợp tác thành công!]Muốn biết rốt cuộc Tại Trung đã làm sai chuyện gì? Ta đây nói cho mọi người nghe một bí mật ~
Ngay khi ba người vừa lao xuống vực…..
“Nếu ta nói, ta không phải Tại Trung mà là Y. Các ngươi nghĩ thế nào?”
“Ngươi nói gì?”
“Tại Trung vẫn đang chờ các ngươi ở Vương phủ.” Để vai diễn thêm thành công, Tại Trung nhếch môi tạo một nụ cười nhạt nhưng đầy gian tà.
“Ngươi thật sự là Y?”
“Không sai!”
Mọi chuyện chính là như thế. Hậu quả của việc này chính là bị hai tên ác ma nào đó dắt mũi. Tiểu Tại à, ngươi nhất định sẽ còn bị hai người bọn họ khi dễ, ngoan ngoãn nhận mệnh đi ৲