Thiên Lạc huynh đệ suy nghĩ như thế nào ?”
Hương nhi lúc này cũng tiếp lời nói:
-“Lạc thiếu gia ,ngươi xem Nguyên công tử thịnh tình đối đãi như vậy, đã xem công tử như bằng hữu, chỉ có một chút chuyện nhỏ, công tử có thể chối từ được sao ? “
Vừa nói nàng cắn răng khẽ nói:
-“cùng lắm thì tối nay công tử muốn như thế nào, ta..ta.. sẽ theo ý người !”
Đồ Thiên Lạc trong mơ hồ đáp lại:
-“Chỉ là một chút chuyện nhỏ, bổn thiếu gia ra tay, còn không được sao ?”
Đồ Thiên Lạc miệng nói nhưng tâm tưởng lại ở trên ngực của Hương nhi, không ngưng mâm mê khiến cho Hương nhi rên rỉ không ngừng.
Giang Nguyên Mưu thấy mục đích đã đạt được, cười nói:
-“Thiên Lạc huynh đệ, một khắc thôi giá trị thiên kim, ngươi cứ tận tình hưởng thụ, lão ca đi trước !”
Nói xong Giang Nguyên Mưu hướng Hương nhi ra hiệu, rồi đi ra cửa.
Hương nhi đứng dậy, bộ dạng lả lơi, dẫn dụ Đồ Thiên Lạc mơ mơ màng màng đi tới giường ngủ, chỉ chốc lát sau, những tiếng thở dốc thô to truyền đến, cùng với những tiếng cười phóng đãng phát ra.(dịch đoạn này mệt quá )
……
Vân Thiên Hà dắt Vân Bôn rời khỏi hiệu Thiên Phong đi tới chỗ ngã tư, rẽ vòng qua Hương Nguyên khách sạn nhìn ngăm một lát.
Chỉ thấy hai gã hộ vệ và nha hoàn của Đồ Thiên Nhị đang đứng ở cửa khách sạn tán gẫu, trong đầu bông nhiên nhớ lại thiếu niên anh tuấn tiêu sái ngay trước, sợ rằng Đồ Thiên Nhị đã rơi vào lưới tình rồi.
Đối với nhưng chuyện tình như thế này, Vân Thiên Hà cũng không có hứng thú quan tâm tới, nhưng trực giác của hắn nói hắn biết tên trộm ngựa của hắn dường như có liên quan tới thiếu niên trong khách sạn này.
Chẳng qua bây giờ thực lực của hắn mới chỉ có tám cấp võ sĩ, cho dù biết thiếu niên kia có âm mưu gì thì khả năng của hắn hiện giờ cũng khó có thể đối phó, hơn nưa chuyện tình này hắn cũng chẳng có hứng thú tìm hiểu, chỉ cần không đụng chạm đến hắn là được.
Sắc trời dần mờ đi, Vân Thiên Hà trở lại tới cửa Đồ phủ, nhìn thấy tiểu nha hoàn trước đây theo hầu Vân nương,bộ dạng đáng yêu tên là Lục Châu bộ dạng đang mong ngóng ai đó đứng trước cửa, vừa thấy Vân Thiên Hà lấp tức vui mừng hô lên:
-“Hà thiếu gia, đại lão gia có chuyện muốn gặp người !”
-“Vậy sao, ta sẽ đi ngay !”
Vân Thiên Hà dắt ngựa tiến vào trong phủ, đi tới chuồng ngựa tìm tên quản sự, đựa cho hắn một cái kim bính tử, sau đó dặn dò hắn chăm sóc cẩn thận Vân Bôn, không được cho kẻ khác quấy rầy nó.
Quản sự thấy Vân Thiên Hà ra tay hào phóng rối rít gật đầu, dù sao làm quản sự ở nơi này rất ít khi được khen thưởng, Vân Thiên Hà hào phóng chi tiền khiến tên quản sự kia nhiệt tình đến cực độ.
Rời khỏi chuồng ngựa, Vân Thiên Hà đi xuyên qua hành lang thấy Lục Châu đang chờ hắn, không khỏi ngạc nhiên nói:
-“Ngươi có việc gì cứ nhanh chóng đi làm, không phải chờ ta !”
-“Hà thiếu gia, lão thái gia phân phó sau này nô tỳ sẽ theo hầu thiếu gia mọi việc hàng ngày !”
Lục Châu nói xong trên mặt hiên lên tia ửng đỏ, cúi đầu xuống.
Vân Thiên Hà cũng không muốn làm khó tiểu nha hoàn đáng yêu này, gật đầu nói:
-“Nếu như vậy, ngươi cứ đi về trước đi !”
Nói xong tiện tay đưa cho nàng mấy cái kim bính tử, nói:
-“Số tiền này ngươi cầm lấy, thiếu cái gì thì mua, nếu thiếu thì nói cho ta !”
-“Vâng thưa thiếu gia, tiểu nữ về thu dọn trước !”
Lục Châu nhận tiền, rồi quay người bước đi.
Đồ Chính Minh sống ở tây viện, từ hành lang bên ngoài đi vòng qua một hòn giả sơn, qua một khu vườn, rồi tới môt cái cổng tò vò là tới.
Đi tới nhà ngoài của Tây viện, một nha hoàn sớm thấy Vân Thiên Hà tới lập tức đi thông báo.
Chờ Vân Thiên Hà tiến vào, được một nha hoàn trực tiếp dẫn vào nhà chính bên trong.
Đây là nơi ở của Đồ Nguyên Tán, lúc này Đồ Chính Minh đang ngồi tiếp trà phụng bồi lão gia tử nói chuyện hàng ngày.
Thấy Vân Thiên Hà đi vào, hai người gật đầu, Đồ Chính Minh nói:
-“Thiên Hà, tìm ngươi tới cũng không có chuyện gì quan trọng, ngươi hiện tại ở trong phủ cũng đã có thân phận rồi, bên cạnh cũng nên có hai người hộ vệ, hai người hầu chiếu cố, nha hoàn Lục Châu trước kia hầu hạ mẹ ngươi, nên đã quen biết rồi, nhưng hộ vệ thi tương đối trọng yếu, ngươi có thể tùy ý lựa chọn hộ vệ trong phủ, ngươi có yêu cầu gì cứ nói ra ?”
-“Chọn lựa hộ vệ sao ?”
Vân Thiên Hà nghĩ thầm, hộ vệ cũng tương đối quan trọng, nhưng hắn có thói quen cô độc, có ngươi theo bên cạnh có chút phiền phức, cho nên nói:
-“Có thể không cần hộ vệ được không, ngay thường ta tu luyện một mình quen rồi, có hộ vệ bên cạnh không có tác dụng ?”
-“Hộ vệ sau này cũng tương đương với cận vệ ,những kẻ thân tín bên người, nếu như gặp nguy hiểm, có chống cho ngươi nửa cái mạng, thế nào lại vộ dụng ?”
Đồ Nguyên Tán nhíu mày nói.
Vân Thiên Hà nhìn sắc mặt Đồ Nguyên Tán và Đồ Chính Minh xem không thể nào cự tuyệt được, suy nghĩ một chút trong lòng hắn nhớ tới một người liền nói:
-“Hộ vệ mà chọn người xa lạ sợ là không phù hợp, mà ta quen biết không nhiều người trong phủ lắm, ta muốn Sử Trường Đức người gác cửa võ đường làm hộ vệ, ý đại bá thế nào ?”
Đồ Nguyên Tán vừa nghe, vừa cưới nói:
-“Tiểu tử nhãn lực không tệ lắm nha, lão phu đã sớm nhìn ra đứa bé đó rất có khiếu học võ, chẳng qua hắn là nô tịch ,nếu thu hắn vào võ đường sẽ phá vỡ quy củ, cho nên mới để cho hắn làm người gác cửa nội võ đường, hắn có thể học được bao nhiêu là do khả năng của hắn rồi, vậy ngày mai Chính Minh nói với Dương quản gia một tiếng để Thiên Hà đi nhận người là được !”
Lão gia tử đã lên tiếng, Đồ Chính Minh lập tức gật đầu đồng ý.
Đồ Nguyên Tán lại nói:
-“Trong phủ bây giờ có mấy vị khách quý, hiện ở tại Đông viện, có thể cùng ngươi tiếp xúc thường xuyên, gia gia ngươi trước lúc đi có dặn dò qua, mấy người này thận phận không tầm thường, cho nên người ở cũng bọn họ một tháng, ngàn vạn lần phải chú ý, chuyên gì không nên hỏi thì khôn hỏi, không nên nói thì không nói, nhớ kĩ lấy điểm này !”
-“Vâng !”
Vân Thiên Hà đáp ứng một tiếng, trong đầu nghĩ tới chiếc xe ngựa xa hoa, cùng với vị cao thủ ẩn núp trong đó, không khỏi tò mò, rốt cuộc bọn họ là ai, chạy tới nơi này để làm gì ?