Cô vươn tay lay tỉnh cậu nhóc, “Tắm rửa trước rồi mới được ngủ.”
“Dạ.” Minh Bảo dụi đôi mắt, nhỏ giọng nói, “Chị ơi, em cũng muốn ở cùng với Lạc Lạc, ở đây lạnh quá.”
Bàn tay đang giặt khăn mặt của Minh Châu bỗng cứng đờ, trong nhà quả thật rất lạnh, không có máy sưởi nên đi đến đâu cũng lạnh như băng.
Cô vắt khô khăn mặt đưa cho cậu nhóc lau mặt, thấy gương mặt vốn có da có thịt của cậu nhóc giờ đây đã gầy đi trông thấy, trong lòng cô đau xót, xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu và nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng.
“Chị ơi, chị sao thế?”
Minh Châu lắc đầu, “Không có gì, chỉ là chị muốn ôm em thôi.”
Lúc gần 10 giờ đêm, Minh Bảo đã nằm xuống giường ngủ thiếp đi, Minh Châu thu dọn đống hành lý được chuyển phát nhanh đến, sau khi tắm rửa xong cô đổ hết nước đi.
Chiếc xe của Trang Phong đậu ngay trong sân, cậu ta đang bắt chéo chân nằm trên ghế phó lái, một tay cầm điện thoại không biết đang gọi cho ai, thấy Minh Châu đi ra, cậu ta nói với người bên kia điện thoại, “Này, anh, em ấy đi ra rồi, anh nói chuyện với em ấy đi.”
Trái tim Minh Châu đập lệch nhịp, biết người ở đầu bên kia điện thoại là Cảnh Dực, bước chân cô hơi do dự, cuối cùng vẫn đi qua đó, một tay cầm cái thau, một tay nhận lấy điện thoại kề sát bên tai.
Cảnh Dực đợi một lúc lâu vẫn không nghe thấy âm thanh, anh lên tiếng hỏi, “Minh Châu?”
Cách micro điện thoại, giọng nói của anh nghe vừa chân thật vừa trầm thấp, Minh Châu cảm thấy quen tai đến lạ, cô mềm giọng đáp, “Dạ, là em.”
Cảnh Dực nhỏ giọng nói, “Nhớ bôi thêm thuốc.”
Cô gật đầu, “Dạ, em bôi rồi.”
“Tốt, không còn chuyện gì nữa.”
“….”
Minh Châu nắm chặt điện thoại, trước khi trả lại cho Trang Phong, cô nhỏ giọng nói một câu với người ở đầu bên kia điện thoại, “Cảm ơn anh.”
Trong cổ họng của Cảnh Dực phát ra một tiếng “Ừm.”
Hai người không nói chuyện, Trang Phong ở bên cạnh vươn cổ nghe lén, chưa kịp nghe thấy gì thì Minh Châu đã trả điện thoại lại cho cậu ta, cô cầm cái thau xoay người đi vào nhà.
Thấp tha thấp thoáng, cô nghe thấy Trang Phong hỏi người đầu bên kia điện thoại, “Anh, hai người thì thầm nói gì vậy? Nếu đã luyến tiếc như thế, kêu em ấy về lại đó đi, ngủ cùng một chiếc giường thoải mái biết bao, trời lạnh thế mà…”
Minh Châu đóng cửa nhà, cởi giày leo lên giường, cô dém chăn cho nhóc Minh Bảo sau đó nhắm mắt đi ngủ.
Đêm nay, từ đầu đến cuối trong mơ toàn là khuôn mặt của Cảnh Dực, anh cụp mắt nhìn cô, giọng nói dễ nghe từ trên đỉnh đầu vọng xuống, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô, giọng nói trầm thấp hỏi cô rằng, “Tại sao em lại nhìn anh bằng ánh mắt đó?”
Hàng mi của Minh Châu lay động, bỗng nhìn thấy anh cúi đầu hôn xuống.
Xúc cảm chân thật đến nỗi khiến sống lưng cô không ngừng run rẩy, đợi sau khi tỉnh lại mới phát hiện là mơ.
Cô xoa mặt, thật sự khó mà tưởng tượng được bản thân sẽ mơ giấc mơ như thế này.
——oOo——