“Bác Từ, việc này không liên quan gì đến bác hết.”
Mã Phong lạnh nhạt nói: “Đánh, đánh cho tôi!”
Vừa mới dút lời, ngay lập tức mấy gã vệ sĩ kia vọt lên.
“MA.”
Các vị khách hoảng sợ đến mức thay đổi sắc mặt, phát ra những tiếng hét chói tai rồi liên tục lùi về phía sau.
Trong nháy mắt hiện trường liền vô cùng hỗn loạn.
“Dùng tay!”
Từ Nam Đống tức giận rống lớn, dẫn người lên ngăn cản.
Ninh Long cũng tiến lên giúp đỡ những vệ sĩ này.
Nhưng bọn họ cũng không thể nào ngăn cản được, vẫn có một người tiến về phía Lâm Dương.
Người nọ cũng không khách khí, trực tiếp dùng nắm đấm lớn đánh về phía mặt của Lâm Dương.
“Lâm Dương, cần thận!”
Tô Nhan vô cùng sợ hãi, vọt tới trước mặt Lâm Dương theo bản năng.
Lâm Dương sửng sốt một chút, nhưng ánh mắt anh phát lạnh, ngay lập tức nâng tay lên, bàn tay giống như một con rắn độc đánh về phía nắm tay của gã vệ sĩ kia.
Trong giây phút ấy, nắm tay của gã ta mềm nhữn lại, ngay lập tức gã ta ngã lăn xuống mặt đắt, giống như là bị liệt không còn sức lực gì nữa vậy.
“Hả?”
Những người ở xung quanh ngơ ngác.
Đây là có chuyện gì vậy?
“Vương Vũ! Anh đang làm cái gì vậy hả? Nhanh chóng phê bỏ tên kia đi cho tôi!”
Cậu chủ Mã thở hỗn hễn nói.
“Gọi cảnh sát đi!”
Ninh Long nhìn về phía một vị khách rồi rống lớn.
Trong giây lát vị khách kia cũng không biết phải làm gì.
“Bà nội, bây giờ chúng ta phải làm gì đây?”
Người nhà họ Tô cũng vô cùng luống cuống.
“Mặc kệ, để cho cậu chủ Mã xử lý đi!”
Bà cụ Tô rất bình tĩnh nói: “Khi cần thiết, chúng ta hãy tiến lên giúp đỡ cậu chủ Mã.”
“Nhưng đó là nhà họ Từ đấy! Chúng ta cũng không thể trêu vào được…”
Tô Bắc nhíu mày nói.
“Thì sao chứ? Nhà họ Từ có lợi hại đi nữa, thì bọn họ cũng không ở thành phố Trường Giang! Nếu như chúng ta có thể ôm lấy cây đại thụ nhà họ Mã, thì việc gì phải sợ nhà họ Từ nữa chứ?”
Bà cụ Tô hừ lạnh nói.
Máy người Tô Bắc đều gật đầu.
Đúng lúc này.
Ong ong ong…
Mã Phong đang chuẩn bị để tự mình lên để kết thúc cục diện này thi thấy điện thoại run lên, vừa liếc nhìn người gọi anh ta đã thay đổi sắc mặt, vội vàng nghe máy.
“Bé.”
“Con đang ở đâu?”
Đầu bên kia điện thoại là giọng nói của chủ tịch tập đoàn Mã Thị Mã Hải.
“Khách sạn Giang Hoa, có chuyện gì vậy ạ?”
“Cái người tên Lâm Dương kia có phải ở đấy hay không?”
Mã Hải hỏi, giọng điệu có chút vội vàng.
“Đúng vậy.”
“Con không có làm khó cậu ta đấy chứ?”
Mã Hải hỏi lại.
Lời này vừa nói xong, Mã Phong giống như là bị sét đánh.
Mã Hải là ai chứ? Nhìn thấy Mã Phong không nói lời nào, ngay lập tức đã hiểu rõ được một phần.
“Đồ nhãi ranh này! Không phải là mày đã làm gì với cậu ta rồi đấy chứ?”
“Chuyện này…”
“Tao mặc kệ bây giờ mày đang làm cái gì, ngay lập tức dừng tay lại đi! Sau đó hãy xin lỗi ngài Lâm đi, có nghe thấy không?”
Mã Hải quát lớn từ điện thoại.
“Bó, ai chả biết tên ở rễ Lâm Dương của nhà họ Tô kia chính là một kẻ vô dụng, việc gì con phải sợ anh ta chứ?”
“Ít nói nhảm đi! Nghe lời, cho dù con có phải quỳ gối trước mặt ngài Lâm cũng được, nhưng con nhất định phải lấy được sự tha thứ của ngài Lâm! Hiễu chưa?”
YSBÓn”
“Bây giờ bố sẽ tới đấy luôn, con cứ chờ đấy cho bó!”
Mã Hải quát lớn.
Mã Phong vừa nghe thé, liền vội vàng nói: “Bố, bô không cần đến đâu, không cần đến, thật ra con đã rời khỏi khách sạn rồi! Con không có làm gì Lâm Dương hết.”
“Thật không?”
“Không phải sao? Dù sao bác Từ cũng đã tới rồi, anh ta đuổi con ra bên ngoài…”
“Con không gạt bố đấy chứ?”
“Sao có thể như thế được chứ?”
“Đúng không? Vậy bố còn phải cảm ơn ông Từ rồi.”
Rõ ràng là Mã Hải đã nhẹ nhàng thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Nhưng mà da đầu của Mã Phong lại đang run lên.
“Con đến đây gặp bố ngay đi, nhanh lên.”
Mã Hải quát khẽ, sau đó liền cúp điện thoại.
Mã Phong kinh ngạc nhìn điện thoại của mình, sắc mặt đã vô cùng khó coi.
Cuối cùng anh ta cũng đã biết, Lâm Dương cũng không hề đơn giản như những gì anh ta đã nghĩ.
Nhưng mà…Chính anh ta phải xin lỗi Lâm Dương trước mặt nhiều người như vậy sao? Nhất định không có khả năng này, chuyện này còn khiến anh ta khó chấp nhận hơn cả việc bảo anh ta cút đỉi Hơn nữa nước đã đỗ đi cũng khó mà hốt lại được, chẳng lẽ bây giờ còn dừng lại được hay sao?
Mặc kệ, hoặc là không làm, nhưng đã làm thì phải làm đến cùng, phế bỏ Lâm Dương trước đã rồi nói sau.
Mã Phong cắn chặt răng, phóng thẳng về phía Lâm Dương.
Nhưng khi anh ta vừa mới nhúc nhích, ngay lập tức anh ta đã cảm thấy không được thích hợp.
Những gã vệ sĩ không biết vì lý do gì, thế mà tất cả đều ngã trêи mặt đất, một đám người đang run rẫy cơ thể, không hề có sức lực, chỉ còn lại ba người cũng đang đánh nhau với đám người của Ninh Long và Từ Nam Đống.
Ninh Long trẻ tuổi sức lực lớn, hơn nữa kỹ xảo đấu tay đôi cũng không tồi, chỉ cần mấy quyền liền KO máy gã vệ sĩ kia.
Những người còn lại cũng bị bảo vệ vừa mới đến lôi đi.
Chỉ trong thời gian ngắn như vậy, thế mà những gã vệ sĩ chuyên nghiệp của Mã Phong đều bị giải quyết hết sao?
Mã Phong đứng một mình ở chỗ ấy, tay chân luống cuống.
Tại sao có thể như vậy được?
Lâm Dương buông Tô Nhan vẫn còn có chút sợ hãi ra.
Lúc này, người của Từ Nam Đống đi đến, ghé vào lỗ tai anh nói nhỏ vài câu.
“Ngài Lâm, có người báo cảnh sát, nếu không ngài cứ đi trước tránh một lát, để cho chúng tôi đến xử lý?”
“Như vậy có được không? Vậy thì tôi rời đi trước, chuyện của Mã Phong tôi sẽ xử lý sau.”
Lâm Dương suy nghĩ một chút rồi nói.
“Ngài Lâm, Mã Phong chỉ là có chút say xỉn mà thôi, không thể tha cho bọn họ lần này được sao?”
Từ Nam Đống chua xót nói.
“Ban đầu tôi cũng không gọi các người ra tay, Từ Nam Đống, ông có thể đứng ở chỗ này, là do tôi đã cho ông mặt mũi rồi, chuyện của tôi, ông không cần quan tâm nhiều thế đâu.”
Vẻ mặt Lâm Dương bình tĩnh nói, ngay sau đó kéo tay Tô Nhan đi thẳng về phía cửa.
Từ Nam Đống muốn nói nhưng lại thôi, chờ Lâm Dương mang Tô Nhan rời khỏi sảnh bữa tiệc, ông ta mới thở dài.
“Bác Từ…”
Mã Phong không nhịn được mà hô một tiếng.
“Cậu đã gọi điện thoại cho bố mình chưa?”
Từ Nam Đống trầm giọng hỏi.
“Bồ của tôi vừa mới gọi điện cho tôi.”
“Vậy sao…Đi gặp bố cậu đi, bảo bố của cậu nhanh chóng sử dụng tất cả các mối quan hệ, nếu không, tôi sợ từ nay về sau thành phố Trường Giang cũng không còn nhà họ Mã nữa.”
Từ Nam Đống than nhẹ một tiếng, vỗ vỗ bả vai Mã Phong rồi cất bước ra phía bên ngoài.
Hai mắt Mã Phong trợn to, giống như bị hóa đá.