Cục than đen – cực kỳ tự tin với sức chiến đấu gà giò của mình – nghĩ thầm: Ai biết buổi tối sẽ phát sinh cảnh máu me gì, ngươi không nói ta cũng sẽ ôm chặt bắp đùi của ngươi!
“Meo ~ “
—— ta cho ngươi biết a.
Chú mèo đen mức chỉ có thể nhìn rõ đường viền và một đôi mắt to xanh biếc như quả nho, víu chặt quần Jofar, vô lực run lẩy bẩy dặn dò:
“Meo ngao ~~ “
—— Sen à ngươi phải bảo vệ tốt bổn meo biết không, khắp Ai Cập hiếm có mèo đen như ta lắm, ngươi sẽ lỗ lớn nếu mất ta đó!
“Meo ~~ “
—— Hơn nữa, thực ra ta cũng không sợ lắm đâu, cũng vì bảo vệ ngươi đấy! Dù sao ngươi cũng là sen của bản meo mà!
“Meo ~~ “
—— Hừ, thấy sao, cảm động không hả?
Jofar cúi đầu, nhìn chân sau của cục than đen run đến mức sắp biến thành ảo ảnh, trầm mặc một lát.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây…
“Xì —— “
Vị vương Ai Cập tuấn mỹ vừa mới còn lạnh lùng, nắm chặt bàn tay che bên môi, rầu rĩ thấp thấp cười ra tiếng…
Chú mèo bị dọa sợ quá chừng, rất nhanh thu hoạch được một combo cách không sờ mèo, xem như cổ vũ.
Mà Nefes nhìn bọn họ, nụ cười trên mặt cũng chân thật chút.
*
Nghi thức tổ chức ngoài vương cung, tiến hành tại Chủ miếu thờ Thần Mặt Trăng Bastet ở phía tây vương thành.
Bass là tân Miêu Thần, đại tư tế muốn mang nó tới Thần miếu trước để chuẩn bị, lúc đầu chỉ phái thần quan, sau khi bị Jofar từ chối liền đích thân đến một chuyến.
Mà Jofar vẫn cứ không đồng ý, lão tư tế biểu tình khó coi nhịn một chút, quay người nhanh chân rời đi, tuy rằng biểu hiện hung ác, nhưng không biết tại sao Bass lại cảm thấy ông già kia thực ra rất sợ Jofar.
Cửa cung mở ra, binh sĩ đeo vũ khí đứng thành hàng nhìn không thấy cuối, trong tay cầm đuốc, đứng hai bên con đường mà vương tiến lên.
Đầu đội song quan, tóc dài bạch kim kéo lên, Pharaoh Jofar tuấn mỹ mà uy nghiêm, thân mặc áo giáp vàng chuyên dùng để cúng tế, trên giáp khảm nạm rất nhiều đá quý, bên mép giáp may thêm da thú.
Bên trong áo giáp còn lót thêm một lớp vải lanh trắng và da mềm mại để tránh bị trầy xước, vai áo thắt sẵn áo choàng màu đỏ như máu.
Bộ trang phục trầm trọng này khiến Jofar nhìn qua vừa mỹ lệ vừa hung hãn!
Một tay hắn cầm quyền trượng tượng trưng cho vương quyền Ai Cập, một tay đặt trên bảo kiếm bên eo, đi theo sau lưng lần lượt là Nefes, đứng đầu tập đoàn Đại thần quan, mấy vị lãnh chúa đại biểu cho quý tộc và Vizier (tể tướng) đứng đầu đủ loại quan lại Lake Mara.
Còn lại chính là những đại thần khác và các thân vệ.
Lúc cử hành nghi thức, sĩ binh đã treo bố cáo nhắc nhở, cho nên tối nay vương thành Ai Cập không có bất kỳ ai lảng vảng, các cư dân đóng chặt cửa sổ để tránh uy thế từ vương.
Tình cờ có mấy người gan lớn, chọc một lỗ nhỏ trên cửa sổ, lén lút nhìn ra bên ngoài.
“Loảng xoảng!”
“Loảng xoảng!”
“Loảng xoảng!”
Các chiến sĩ đều mặc khôi giáp, mỗi một bước đi đều đồng loạt phát ra âm thanh, tiếng bước chân mở rộng vô hạn trong đêm đen, mang đến một loại khí tức trầm trọng trang nghiêm!
Mặt đất như đang run rẩy!
Bass bị Nefes ôm trong ngực, nhìn đường phố yên tĩnh và binh lính đang giơ đuốc hai bên, soi sáng ra một con đường lửa cho bọn họ.
Vương cung xa hoa mỹ lệ, đội ngũ mênh mông cuồn cuộn, những gương mặt trang trọng nghiêm túc, các nhạc công và người tu hành xen lẫn ở cuối đội ngũ, phối hợp nhạc cụ diễn tấu những bài ca cổ xưa thần bí…
Tại thời khắc này, văn minh cổ Ai Cập như một bức tranh đột nhiên trải rộng ra, thanh thế cuồn cuộn, khí thế hùng vĩ! Mạnh mẽ khuấy động trong mắt, trong ngực Bass!
Đã lâu từ khi nó xuyên tới đây, lần đầu tiên —— lần đầu tiên nó rõ ràng nhận thức được, chính mình đi tới một quốc gia cổ đại huyền thoại như thế nào!
Nam nhân khi thì ác liệt khi thì ôn nhu đang đi phía trước mình, là vương giả lưu danh sử sách, vĩnh viễn không bao giờ bị lãng quên!
Bass ngơ ngác mà nhìn áo choàng đỏ tung bay phía trước, bóng lưng kiên cường cao to của Jofar, một loại cảm giác run rẩy tên là hưng phấn, từ da truyền nhiễm tới từng sợi lông, máu nóng sôi trào khiến nó không nhịn được duỗi móc câu trong vuốt ra, muốn ôm lấy thứ gì.
Nó thậm chí hận không thể từ trong ngực Nefes nhảy xuống, vọt tới phía trước Jofar, xem thử vẻ mặt của hắn một chút.
… Đẹp trai quá đi.
Bass nhẹ nhàng nỉ non, hai mắt óng ánh!
*
Dù sao thì chỉ là tuyển hậu, cũng không phải lập hậu hay lễ hội cỡ lớn.
Nên Pharaoh Ai Cập xuất hành cũng không dùng chiến xa hoàng kim.
Phía tây vương thành cách đó không xa, Bass kích động nhẫn nại một lát, liền nhìn thấy bước chân Jofar dừng lại, con đường từ ánh lửa cuối cùng cũng đến phần cuối.
Mấy chục trụ đá trắng vây quanh bốn phía Thần miếu, tư tế đã chuẩn bị kỹ càng đứng trên bậc thang nhìn Pharaoh và mọi người, giơ pháp trượng trên tay nện mạnh vào phiến đá!
Tác giả có lời: 【 Tiểu kịch trường 】
Bass hưng phấn nhảy bên chân Jofar: Oa! Ngươi thật soái nha! Thật đẹp trai thật đẹp trai thật đẹp trai ——!
Jofar mặt ngoài trang nghiêm, nội tâm: (*^▽^*)