“Anh thích em…..em muốn nghe ngàn lần hay vạn lần anh đều có thể nói cho em nghe, Tiên Tiên, anh yêu em….em ở lại được không? Đừng bỏ lại một mình anh….”
“Tiên Tiên…..”
Căn phòng tắm chật chội khiến cho Diệp Đình Thu cảm thấy vô cùng trống trải, hắn hôn lên đôi môi lạnh giá của cô gái, trước đây hắn chưa bao giờ có dáng vẻ khao khát như vậy, gọi tên cô, hèn mọn cầu xin cô.
Em ở lại được không, em đừng rời xa anh được không.
Vào lúc này, vô số tiếng bước chân tới gần.
Tịch Tử Phong mang người đi vào, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng và camera gắn trên tường, trái tim anh ta như muốn nhảy ra ngoài.
Chung quy vẫn là đến muộn rồi.
Nhìn xích sắt trên mặt đất rồi nhìn vào phòng tắm, Tịch Tử Phong đột nhiên đẩy cánh cửa khép hờ ra.
Một người đàn ông vậy mà đang xâm hại một thiếu nữ đã chết. (Khúc này chó thiệt =))))
“Khốn nạn!”
Vệ sĩ được gọi đến chặn ngoài cửa, Tịch Tử Phong xông vào với đôi mắt đỏ hoe, kéo Diệp Đình Thu ra khỏi bồn tắm và đấm hắn một cái.
Bang!
“Tại sao anh không đi chết đi!”
Diệp Đình Thu không hề trốn tránh, một quyền bị đấm ngã xuống đất.
Hắn liếm vết máu ở khóe môi cười: “Tôi không thể chết, cô ấy để tôi sống, tôi muốn gắn bó với cô ấy mà sống.”
Nhưng mà, vào thời khắc ấy, hắn giống như người mất hồn.
Tịch Tử Phong nhìn hắn quỳ trên mặt đất, bò về phía thiếu nữ, đột nhiên bật khóc.
Sau đó, Tịch Tử Phong cho vệ sĩ tháo hết camera trên tường, thậm chí còn dùng vũ lực mang thi thể của cô đi.
Không thể ngăn được, Diệp Đình Thu cả người như hồn bay phách lạc, giống như một chú chó bị chủ nhân bỏ rơi.
Chỉ nghe thấy Tịch Tử Phong nói một cách vừa buồn bã vừa mỉa mai: “Anh không xứng đáng có được hình ảnh và thân thể của cô ấy. Diệp Đình Thu, tốt nhất anh hãy dùng cả đời này để sám hối vì những sai lầm của mình đi!”
Đúng vậy, hắn nên dùng phần đời còn lại của mình để sám hối.
– –
Tháng 7 cùng năm, Diệp Đình Thu tốt nghiệp đại học Đông Đại, không kế thừa sản nghiệp của gia đình mà một mình đến vùng thiên tai cứu người.
Ngày 15 tháng 8, hắn chạy ra nước ngoài quỳ gối trước mặt mẹ Bạch ba ngày ba đêm.
Tháng 9, hắn thành lập quỹ từ thiện Thiên thần với tài sản do mình đứng tên để hỗ trợ những người yếu thế và người bệnh tâm thần đặc biệt.
Những năm sau đó, mỗi khi có thiên tai, hắn đều xông lên tiền tuyến, liều mạng cố gắng cứu từng mạng người.
Tuy nhiên, kể cả khi thiên tai có ập đến, lần nào hắn cũng có thể thoát ra ngoài an toàn, giống như đang có một thiên thần che chở bên cạnh.
Vào tháng 11 năm thứ mười cô mất, đó là một đêm mùa đông đầy tuyết.
Diệp Đình Thu mặc phong phanh, một mình đến nghĩa trang.
Mười năm qua đi, cô vẫn đẹp như thế, trong mắt vẫn có nét dịu dàng và buồn thương.
Hắn quỳ trước mộ cô, nhẹ nhàng vuốt ve bức ảnh của thiếu nữ.
Lập tức lấy một con dao nhỏ từ trong túi ra, Diệp Đình Thu dứt khoát đâm vào tim mình.
“Anh đã từng hôn em với nỗi đau, bây giờ anh hôn em bằng tình yêu và giữ nỗi đau đó cho riêng mình.”
Một dao, hai dao……
Máu ấm chảy trên di ảnh của cô gái, hắn thương tâm lau đi rồi run rẩy ngã xuống đất.
Những ngôi sao trên bầu trời thật đẹp, giống như đôi mắt của Tiên Tiên.
Mười năm rồi, hắn vẫn nhớ cô như điên.
Mười năm rồi, cuối cùng hắn cũng không cần phải sống với những ký ức ấy nữa.
Ngày hôm sau, các tòa soạn đưa tin.
Ngài Diệp tiên sinh, một nhà từ thiện nổi tiếng ở thành phố A đã tự sát ở nghĩa trang Thiên thần.
Có thông tin cho rằng nghĩa trang Thiên thần được xây dựng bởi Diệp tiên sinh dành cho những thiên thần, không rõ chi tiết nhưng mọi người trên khắp thế giới đều nói rằng đó hẳn là một câu chuyện cảm động.
47. Phiên ngoại
Trong căn phòng tối tăm, mùi thuốc lá và rượu vô cùng nồng, lớp khói dày từ thuốc lá bao bọc lấy người ở trong đó.
Đây là ngày thứ 3 sau khi Bạch Tiên Tiên chết.
Diệp Đình Thu là người trước giờ không uống rượu, hút thuốc. Nhưng giờ hắn đã say.
Sau khi say hắn liền bước vào giấc mơ. Trong đó hắn cứ xuyên qua từng lớp, từng lớp sương mù dày đặc. Cho đến khi mắt bị một luồng sáng chiếu vào.
Bạch Tiên Tiên đang mặc bộ quần áo mà hắn đã chọn, tóc mái bay bay, đôi mắt sáng và cong lên như trăng non.
Nhìn cô gái, trái tim Diệp Đình Thu liền nhảy lên, cảm giác mất đi rồi tìm lại được khiến hắn vui mừng như điên.
Nhìn bộ dáng này của cô làm hắn chợt nhớ lại. Hôm nay là ngày bọn họ đi công viên trò chơi.
“Anh ơi…” Cô kéo tay áo tây trang của hắn, thật cẩn thận hỏi, “Em mặc như vậy có đẹp không? Em có chút không quen lắm.”
Bỗng nhiên Diệp Đình Thu giang tay ôm lấy cô vào lòng, vùi đầu vào vai cô.
Cô gái kinh ngạc, cả tay chân cứng đờ.
Đây là lần đầu tiên Diệp Đình Thu thân mật với cô như vậy, cô chấn kinh cả nửa ngày mới dịu dàng ôm lại hắn: “Anh làm sao vậy?”
Cô cảm giác trên da thịt chợt ẩm ướt, là do Diệp Đình Thu khóc.
“Không có gì, em như vậy rất đẹp, cực kỳ đẹp!”
Giọng nói khàn khàn của hắn vang lên. Hắn nắm chặt tay của Bạch Tiên Tiên, một hồi sau mới ngẩng người lên, chầm chậm nói: “Chúng ta không đi công viên trò chơi nữa.”
Hắn bắt đầu hối hận rồi, hắn không muốn lại trải qua việc này một lần nào nữa.
Dứt lời, Diệp Đình Thu liền thấy trong mắt cô hiện lên một tia mất mát. Cô lẩm bẩm: “Vậy, vậy không đi nữa.”
Diệp Đình Thu lại bắt đầu hối hận.
Hắn không nên nói những lời như vậy, sai rồi, sai rồi, làm lại
Trong mơ tất cả đều có thể làm lại.
“Tiên Tiên, anh dẫn em đi mua quần áo, công viên trò chơi không nên mặc lễ phục, chúng ta thay quần áo xong lại đi.”
Vì thế cả hai đều thay quần áo nhẹ nhàng khác.
Diệp Đình Thu dẫn cô đi vào công viên trò chơi. Bọn họ hoà vào đám người, chọn ngồi trên buồng quay.
Vừa mới ngồi xuống, Diệp Đình Thu nhẹ giọng hỏi: “Tiên Tiên, em có muốn nghe truyền thuyết về vòng quay không?”
“Muốn nghe.”
Bạch Tiên Tiên ngồi ngoan ngoãn như một đứa trẻ, buồng quay dần dần lên cao, giọng nói trầm thấp chậm rãi vang lên.
“Truyền thuyết kể rằng, khi vòng quay ở thời điểm cao nhất hai người hôn môi nhau, sẽ hạnh phúc cả đời…”
Dụng tâm của hắn căn bản không phải nằm ở việc giảng về cái này.
Hắn tham lam nhìn chăm chú cô gái, khoảng cách ngày càng gần cô. Ngay thời điểm cô khiếp sợ trừng lớn đôi mắt liền thành kính hôn lên khoé môi cô.
“Anh yêu em, Tiên Tiên.”
Rầm rầm —
Tiếng đập cửa liên tục vang lên, Diệp Đình Thu bỗng nhiên bừng tỉnh. Hắn muốn tức giận, lại nghe thấy tiếng nói của Diệp Tường bên ngoài vang lên.
“Thiếu gia, màn hình ipad tôi đã tìm được từ trạm thu. Tôi đã chạy đến rất nhiều nơi, bọn họ đều nói đã hư rồi không sửa được. Chip ghi hình đa số đều bị mất, chỉ có hai cái này may mắn vẫn còn….”
Diệp Đình Thu vội vàng đứng lên đụng phải mấy cái bình rượu. Mở cửa ra lấy những chip còn lại trong tay Diệp Tường.
Cánh cửa kêu một tiếng rồi khép lại.
Diệp Tường thở dài.
Trong phòng, đôi tay Diệp Đình Thu run rẩy đem chip cắm vào một khe usb của máy tính.
Sau đó hắn cầm lấy bình rượu, uống ừng ực hết nửa bình, rồi tham luyến nhìn chăm chú hình ảnh của cô gái trên màn hình máy tính.
Cô đứng trong phòng tắm, cởi lớp áo ngủ mỏng manh…..
Cô cầm điện thoại tiến vào phòng tắm, thần bí nhắn tin gì đó….
Đây là do hắn dùng màn hình ipad ghi hình lại. Đây là lần cuối cùng nhớ lại.
Hắn rất trân trọng hai cái chip ghi hình này, sau mười năm nữa, hắn đã dùng hàng đêm để xem đi xem lại hai đoạn video này.
Tổng cộng 3600 ngày, 8 vạn giờ.
Lúc mơ thấy cô, chính là lúc mà hắn cảm thấy vui sướng nhất.
———— Vị diện đầu tiên kết thúc ————