“Đầu cậu mới bị lừa đá!” La Tiểu Mậu liếc mắt trừng hắn một cái, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, “Bày đặt, pho tượng Phật lớn như Cù Thành cậu không cần, thế nào cũng phải dựa vào chính mình, vậy thì phải chờ đến khi nào mới báo được thù? Cậu chỉ cần nói với hắn thân phận của Oa Oa, thì chẳng khác nào bay lên cành cao cả, cậu hiểu không! Ba quý nhờ con! Đến lúc đó, cái gì mà Đổng Phong, cái gì mà Từ Tân Niên, không phải cậu tiện tay cũng có thể bóp chết sao?”
Từ Từ Niên xoa xoa chân mày bất đắc dĩ nói, “Tiểu Mậu, kẻ thù phải do chính tay mình giết mới sảng khoái, nếu phải nhờ đến tay người khác mới có thể đền mạng cho ông nội, khác gì tôi bán thân chứ? Sau này còn mặt mũi nào xuống đó gặp lão nhân gia?”
La Tiểu Mậu ngừng động tác trong tay lại, cuối cùng mới từ tức giận tỉnh táo lại, “Vậy rốt cuộc cậu muốn làm thế nào? Lẽ nào lại muốn từ bỏ cơ hội như Cù Thành? Cứ coi như cậu không thích Cù Thành, nhưng Từ Tân Niên thích, cậu thấy hai người bọn họ ở chung một chỗ trong lòng không cảm thấy có chút không thoải mái nào sao?”
Từ Từ Niên nheo mắt lại, nét mặt đột nhiên lộ ra vẻ nghiền ngẫm, khóe miệng gợi lên, nở nụ cười ranh mãnh, “Ai nói tôi muốn bỏ qua cơ hội này?”
“Hả?” La Tiểu Mậu bị lời nói của cậu làm cho hồ đồ, mặt đầy nghi hoặc nhìn cậu.
Từ Từ Niên nhướn mày, nhéo nhéo bụng Oa Oa, “Cù Thành tùy tiện cười một cái, Từ Tân Niên đã trái phải không phân biệt được, cậu nói xem, nếu như tôi câu được Cù Thành, có phải là nó cũng có thể nếm được mùi vị năm đó giống như tôi không?”
Lúc này La Tiểu Mậu càng loạn, cảm thấy chỉ số thông minh của mình bị xem thường, “Ý của cậu là không để Cù Thành biết thân phận của Oa Oa, vẫn có thể tóm hắn đến tay?”
Từ Từ Niên bật cười, “Ai nói tôi muốn theo đuổi hắn? Là để hắn theo đuổi tôi.”
“Lâu ngày sinh tình cũng không phòng được người yêu phản bội, huống chi Cù Thành mới gặp tôi có mấy lần, có thể có bao nhiêu tình cảm thật sự chứ? Thà để hắn xuất ra chút bản lĩnh thật sự, còn hơn là đem con trai tôi ra làm lợi thế, để cho người khác khinh thường, cũng để Từ Tân Niên nhìn kỹ một chút, người nó cố quyến rũ cũng không theo đuổi được, là của Từ Từ Niên tôi.”
La Tiểu Mậu há lớn miệng, ngây ngốc mất hồi lâu, có loại kích động muốn quỳ xuống.
Má ơi, nói chuyện yêu đương cùng loại đàn ông thông minh lanh lợi như Từ Từ Niên cần phải có IQ cao nha! Người phàm như bọn tôi chỉ có thể ngửa mặt lên nhìn…
“Vậy… Từ Niên, cậu đừng có quên, thật ra hắn ta là xã hội đen, trước kia ở trong ngục chẳng phải là tên liều mạng sao, ngộ nhỡ hắn yêu cậu thật, lại biết cậu đang lợi dụng hắn, chuyện này không phải đùa đâu, cẩn thận tự chuốc họa vào thân.”
Từ Từ Niên không nói lời nào, cúi đầu nhìn Oa Oa trong lòng.
Nhóc con nghe không hiểu cuộc đối thoại giữa hai người lớn với nhau, đành phải ngoan ngoãn nằm cuộn mình ở trong ngực, ngậm ngón tay của bé, ngoan ngoãn giống như một chú mèo nhỏ mới sinh.
Chăm chú nhìn dung mạo giống y như Cù Thành của con trai, hồi lâu sau Từ Từ Niên mới bình tĩnh mở miệng nói, “Chuyện này đối với tôi mà nói chính là một trận đánh cược, nếu thắng tất cả đều vui vẻ, tôi không yêu Cù Thành, sự mới mẻ nhiệt tình của hắn đối với tôi cũng qua đi, đến lúc đó vẫn giữ được bí mật của Oa Oa, Từ Tân Niên cũng nhận được kết cục thảm hại, nếu như thua…”
Cậu dừng một chút, khẽ cười một cái, “Thua tôi cũng tâm phục khẩu phục, chẳng qua là bỏ ra một tấm chân tình, yêu ai loại chuyện này không có cách nào kiểm soát được, tôi cũng nguyện chịu thua.”
***
Bên ngoài phòng làm việc truyền đến tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc”.
“Vào đi.”
A Tứ đẩy cửa vào, trong tay còn cầm một xấp văn kiện vô cùng dày, “Anh Thành, chuyện anh sai em đi điều tra đã có manh mối rồi.”
Cù Thành ngừng công việc trong tay lại, ngẩng đầu lên, “Kết quả thế nào? Khổng tước kia rốt có bối cảnh gì.”
Vẻ mặt A Tứ đầy thấp thỏm, đứng bất động tại chỗ, “Anh Thành…xin lỗi, chúng em đã cố gắng hết sức, nhưng thật sự không tra được.”
“Sao lại không tra được? Cậu ta chỉ là một người mới ra tù không lâu, dựa vào việc bày sạp bán hàng rong để nuôi gia đình, lại không có lai lịch gì lớn, sao mà không tra được?”
“Bọn em cũng cảm thấy kỳ quái, đúng ra người của chúng ta cũng phải có chút manh mối, nhưng Từ Từ Niên này, một chút manh mối cũng không có ”
Sắc mặt Cù Thành trầm xuống, ném văn kiện trên tay lên bàn, “A Tứ, cậu theo tôi nhiều năm như vậy, tính cách của tôi cậu hiểu rất rõ, thứ tôi muốn chính là kết quả chứ không phải giải thích.”
A Tứ mặt đầy áy náy, không còn mặt mũi ngẩng đầu lên nhìn.
Cù Thành coi hắn như em trai, lại tin tưởng năng lực của hắn, hiểu được lần này không tra được kết quả khẳng định gặp nguyên nhân gì khác.
“Được rồi, tôi không phải muốn trách cậu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cẩn thận nói rõ ràng.”
A Tứ hít vào một hơi, kiên trì nói, “Em dẫn theo vài người đến ngục giam Mông Sơn, cục hồ sơ, đồn công an… Chỉ cần là nơi Từ tiên sinh có thể xuất hiện bọn em đều tra qua một lần, thế nhưng cậu ta giống như không tồn tại vậy, không tra được bất kỳ thân phận nào.”
Cù Thành chau mày, cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ, “Vậy án năm đó của hắn trong ngục giam đâu? Dù sao vẫn có thể tra được vì sao hắn phải vào ngục giam chứ?”
A Tứ nhụt chí lắc đầu, “Cái này cũng tra không được, hồ sơ của hắn đã bị người khác tiêu hủy, bản ghi chép của tòa án với viện kiểm soát bên kia, người của chúng ta không thâm nhập vào được, cụ thể cũng không rõ, mấy quản giáo trong ngục giam Mông Sơn cũng đã thăng chức, bây giờ đều ở nơi khác, tạm thời chưa hỏi được gì.”
Nói đến đây, sắc mặt Cù Thành triệt để u ám lại.
Chuyện này rõ ràng có người giở trò ở sau lưng, cố gắng xóa bỏ sự tồn tại của Từ Từ Niên, hơn nữa người có thể làm được chuyện như vậy nhất định rất có bối cảnh, nếu không không thể nào mua chuộc được nhiều người cùng lúc như vậy, vậy… người kia đến cùng là ai chứ?
Rốt cuộc Từ Từ Niên có thân phận gì, đáng để đối phương làm lớn chuyện như vậy.
Đè nén nghi hoặc ở trong lòng, Cù Thành xoa nhẹ chân mày, “Cái khác thì sao? Đồn công an bên kia có cái tên này không? Còn có đứa trẻ ở trong nhà kia là thế nào, những chuyện này tra ra chưa?”
A Tứ gật gật đầu, lấy ra một bản văn kiện, “Dựa theo dáng vẻ cùng địa chỉ anh cho, bọn em tra ra được người thuê nhà trọ kia gọi là La Tiểu Mậu, ở cùng hắn còn có một đứa trẻ gọi là Từ An Gia, hộ khẩu lưu lại ở quê quán của hắn, nói là đứa trẻ được nhận nuôi.”
“Còn Từ Từ Niên thật sự không có manh mối, người trùng tên với hắn ở thành phố S tổng cộng có năm người, có số tuổi phù hợp duy nhất, đã chết bảy năm trước rồi.”
Cù Thành bỗng ngẩng đầu lên, mắt híp lại, “Đã chết từ bảy năm trước?”
A Tứ cười cười, trêu ghẹo nói, “Nói cũng thật khéo, nghe nói người này đã mất tích từ bảy năm trước, người nhà vẫn luôn tìm kiếm, cuối cùng lại nhận được tin hắn đã chết, hai năm trước mới gạch bỏ khỏi hộ tịch, mà người đi làm thủ tục không ngờ lại là Từ Kiến Quốc, cũng chính là cha của vị quản lý Từ dính lấy anh kia.”
Sắc mặt Cù Thành lập tức thay đổi, Từ Từ Niên, Từ Tân Niên…
Trước kia hoàn toàn không liên tưởng hai người khác nhau một trời một vực với nhau, hiện giờ nghĩ lại, liền cảm thấy sợ hết hồn, lẽ nào trên đời thực sự có chuyện trùng hợp như vậy sao?!
Lúc này điện thoại của hắn đột nhiên vang lên, là số của Từ Tân Niên, Cù Thành không muốn tiếp máy, tiện tay đưa điện thoại cho A Tứ.
Cuộc điện thoại kéo dài không được bao lâu liền kết thúc, A Tứ tiến lại gần thấp giọng nói, “Anh Thành, quản lý Từ hỏi anh có đến tham gia tiệc sinh nhật cuối tuần này của hắn không, nếu như đi nhớ dẫn theo bạn nhảy.”
Cù Thành cau mày, qua hồi lâu mới gật gật đầu, “Nói cho hắn biết, cuối tuần tôi sẽ đi, còn bạn nhảy tôi đã có, làm phiền hắn phí tâm rồi.”
Nói xong, hắn lấy điện thoại ra bấm số điện thoại Từ Từ Niên.
================================
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thành ca, anh làm xong sau đó ôm lấy Oa Oa, chuẩn bị tâm lý quỳ liếm nữ vương đi ╮(╯▽╰)╭
Nói nè, nhũ danh Oa Oa này ý nghĩa rất sâu xa, có người nào đoán ra được chưa?