Chim ưng trắng: “…”
Sao trên đời lại có thực thể tinh thần đáng yêu đến thế chứ, muốn sờ đuôi em ấy ghê!!
Lục Tắc Hiên lập tức cản con chim ưng trắng đang nhăm nhe rục rịch kia lại, chủ động xuống xe mở cửa cho Dụ Nhiên.
Sau khi lên xe, Dụ Nhiên quan tâm hỏi han: “Hơn nửa tháng không gặp, đội anh lại đi làm nhiệm vụ ạ?”
Lục Tắc Hiên nói: “Ừ, gần đây khá nhiều việc, không dành thời gian tới thăm em được.”
Dụ Nhiên vội nói: “Không sao, em biết công việc của anh bận bịu mà. Em ở trường ổn lắm, các thầy cô rất tốt với em, còn dạy riêng nhiều kiến thức và khen em tiến bộ nhanh nữa.”
Lục Tắc Hiên nhìn cậu, hỏi: “Hiện tại em có thể ngưng tụ được bao nhiêu tua ý thức?”
Dụ Nhiên xấu hổ gãi đầu: “Giờ mới được hai cái thôi, duy trì được khoảng hai phút, không biết có đủ không.”
Lục Tắc Hiên nói: “Chữa trị cho trẻ nhỏ chắc vậy là đủ rồi.”
Gần nửa tiếng sau, xe đi tới quảng trường trung ương Tháp Trắng.
Lính tuần tra xung quanh thấy xe có huy hiệu của Đội đặc chiến Liệp Ưng thì chỉ kiểm tra giấy ra vào đơn giản rồi cho đi luôn.Dụ Nhiên phân tích: “Lục Tắc Hiên là người cực kỳ lý trí, anh ta không dễ động lòng với ai đó vậy đâu. Giờ anh ta thăm dò, tiếp cận anh chỉ vì mức độ phù hợp pheromone Dẫn đường giữa anh và anh ta rất cao, muốn đưa anh tới làm Dẫn đường đồng hành cho Đội đặc chiến Liệp Ưng thôi.”
Dụ Nhiên ngẩng đầu, tò mò nhìn tòa tháp trắng cao đến tận mây trời, rì rầm: “Tòa nhà này cao thật đấy, chẳng nhìn thấy nóc đâu cả.”
Lục Tắc Hiên nói: “Tháp Trắng cao hơn 300 tầng, tầng cao nhất là sân bay trên không. Đứng dưới đất không trông thấy được đâu.”
Dụ Nhiên ngoảnh lại, hỏi: “Nghe nói rất nhiều Lính gác và Dẫn đường cấp cao ở trong Tháp Trắng, anh cũng ở đây à?”Dụ Nhiên tò mò nhìn khắp nơi như “lần đầu tiên được tham quan Tháp Trắng”.
Lục Tắc Hiên đáp: “Phải, sau khi tốt nghiệp đại học, tôi được bố trí phòng trong Tháp Trắng.”
Xe ô tô bay thẳng lên bãi đỗ xe trên không nằm ở tầng 10. Sau khi được hệ thống kiểm tra xác nhận, cửa kim loại trước mặt từ từ mở ra. Lục Tắc Hiên lái xe vào trong, tìm chỗ đỗ, tiếp đó lại dẫn Dụ Nhiên xuống xe, đi tới trước cửa thang máy.
Dụ Nhiên tò mò nhìn khắp nơi như “lần đầu tiên được tham quan Tháp Trắng”.
Thang máy chạy lên rất nhanh rồi dừng ở tầng 240.
Dụ Nhiên đi theo Lục Tắc Hiên qua một hành lang rất dài, âm thanh không ngừng vang lên bên tai khiến cậu hơi nhăn mặt. Lục Tắc Hiên giải thích: “Tiếng ồn trắng được bật ở đây 24/24 giờ, bảo vệ giác quan tinh tường của Lính gác không bị tạp âm bên ngoài làm phiền. Lần đầu em tới đây, chắc sẽ thấy không quen.”
Dụ Nhiên cười nói: “Vẫn ổn ạ, tiếng ồn trắng cũng không chói tai.”
Tới trước một cánh cửa, Lục Tắc Hiên quẹt thẻ, bước vào.
Moore đã chờ sẵn trong phòng. Sau khi thấy hai người, anh mỉm cười, đứng dậy chào: “Dụ Nhiên, đã lâu không gặp.”
Dụ Nhiên lễ phép chào: “Chào bác sĩ Moore.”
Cậu nhìn về phía giường bệnh sau lưng Moore, quả nhiên trông thấy một bé gái chừng 7 tuổi đang ngồi đó. Cô bé buộc tóc hai bên, gương mặt trắng bóc như búp bê nom rất đáng yêu. Chỉ là hiện tại, ánh mắt cô bé dại ra, khuôn mặt không có biểu cảm gì, trông như con rối gỗ.
Lục Tắc Hiên nói: “Hai người bắt đầu đi.”
Moore dẫn Dụ Nhiên tới ngồi xuống bên giường, dặn dò: “Lát nữa anh sẽ vào thế giới tinh thần của cô bé cùng với em. Em đi theo tua ý thức của anh, tới chỗ sâu trong thế giới đó, trùng kiến giúp cô bé. Anh sẽ ở cạnh hướng dẫn em.”
Dụ Nhiên nghiêm túc gật đầu: “Vâng.”
Hai người cùng nhắm mắt lại, tập trung tinh thần.Trong giọng nói của Lính gác có cả sự căng thẳng mà chính hắn không hề nhận ra.
Hai sợi tua ý thức trắng ngần ngưng tụ trong lòng bàn tay Moore rồi di chuyển rất nhanh, nhẹ nhàng áp lên trán cô bé. Nối tiếp ngay sau, Dụ Nhiên cũng ngưng tụ hai sợi tua ý thức màu xanh lục, bắt kịp hành động của Moore.
Lục Tắc Hiên đứng bên cạnh nhìn khung cảnh này. Lính gác không có tua ý thức, cũng không thể vào thế giới tinh thần của người khác. Hắn không thấy được chuyện đang diễn ra trong đầu cô bé, nhưng có Moore bảo đảm, hắn cũng không lo Dụ Nhiên sẽ thao tác sai.
Bên trong thế giới tinh thần, Moore đi trước kiên nhẫn dẫn đường, Dụ Nhiên thận trọng đi theo anh.
Cô bé này được di truyền đặc điểm từ cha mình, là một Lính gác với thực thể tinh thần gấu nâu. Thế giới tinh thần của cô bé là một hang động, lúc này, gấu con bé xíu như gấu bông đang trốn ở tít sâu trong hang. Cơ thể nó xuất hiện với hình thái nửa trong suốt như sẽ biến mất bất cứ lúc nào.
Tua ý thức của Dụ Nhiên đi theo Moore, chậm chậm đi vào sâu trong hang.
Cậu phát hiện trên vách hang có một lỗ thủng đen ngòm như bị ai đó khoét ra.Dụ Nhiên vươn tay, dịu dàng xoa đầu bé gái, an ủi: “Đừng sợ, anh cũng mất ba mẹ giống em. Trên thế giới này, có rất nhiều đứa trẻ mồ côi giống như anh và em, nhưng ai cũng đang cố gắng sống cả. Hơn nữa, em còn là một Lính gác, em có năng lực mạnh mẽ hơn hẳn người thường. Phải kiên cường lên.”
Moore dừng lại: “Chính là chỗ này.”
Thế giới tinh thần của cô bé giờ đang lung lay, hang động thỉnh thoảng lại rung lắc, tiềm tàng nguy cơ sập xuống.
Dụ Nhiên tập trung sức mạnh tinh thần, tua ý thức màu xanh lục nhẹ nhàng lướt qua vách hang bị hỏng.
Theo hai sợi tua ý thức chui vào bên trong lỗ rỗng, bùn đất bỗng nhiên ùn ùn tuôn ra từ đó. Chúng như có linh tính, bắt đầu chầm chậm vá lại phần rỗng của vách hang theo sự chỉ dẫn của tua ý thức màu xanh như có linh tính.
Moore rất mừng khi chứng kiến cảnh này. Dụ Nhiên rất có năng khiếu, hiếm mà thấy được Dẫn đường cấp C nào có thể chữa trị chuẩn xác, không có bất kỳ thao tác dư thừa hoặc sai lầm thế này.
Dù là anh xác định vị trí giúp cậu nhưng cậu mới chỉ là học sinh thôi, vẫn còn không gian tiến bộ rất rộng.
Ca bệnh lần này cực kỳ đơn giản. Có lẽ về sau, để Dụ Nhiên xử lý những trường hợp phức tạp hơn, thậm chí giúp Lính gác cuồng bạo khôi phục lý trí cũng là chuyện trong tầm khả năng của cậu.
Thế giới tinh thần được chữa trị rất thầm lặng. Nhưng trong mắt Lục Tắc Hiên, trán Dụ Nhiên đã ướt rượt mồ hôi, thực thể tinh thần cáo trắng cũng mệt sắp không trụ nổi nữa rồi.
Thời gian trôi qua quá chậm, mồ hôi trên mặt Dụ Nhiên càng lúc càng nhiều.
Lục Tắc Hiên cau mày nhìn Dụ Nhiên, hắn không thể cắt ngang quá trình chữa trị của Dẫn đường. Nhưng chẳng hiểu tại sao… Hắn bỗng lo lắng cho Dụ Nhiên.
Sau khoảng hai phút (hai phút rất dài đối với Lục Tắc Hiên), cuối cùng Moore cũng dẫn Dụ Nhiên rời khỏi thế giới tinh thần của bé gái.
Lục Tắc Hiên vội vàng hỏi: “Sao rồi?”
Moore cười nói: “Rất thuận lợi, thế giới tinh thần của Tiểu Thất đã được trùng kiến xong.”
Vừa dứt lời, cô bé trên giường bệnh chợt bật ra tiếng khóc nức nở, dường như mọi cảm xúc bị tồn đọng rất lâu cuối cùng cũng tìm được đường thoát ra.
Bé gấu thực thể tinh thần của cô cũng xuất hiện bên cạnh, buồn bã gục đầu. Cô bé khóc đến mức sắp không thở nổi.
Cô bé đã mất ba. Dù cô bé không nhớ ba mình chết thế nào nhưng cô biết, ba đã mất rồi. Cô bé không còn người thân nào trên đời nữa.
Cảm xúc tiêu cực không thể đè nén mãi. Đôi khi, giải tỏa được ra lại là chuyện tốt.
Dụ Nhiên vươn tay, dịu dàng xoa đầu bé gái, an ủi: “Đừng sợ, anh cũng mất ba mẹ giống em. Trên thế giới này, có rất nhiều đứa trẻ mồ côi giống như anh và em, nhưng ai cũng đang cố gắng sống cả. Hơn nữa, em còn là một Lính gác, em có năng lực mạnh mẽ hơn hẳn người thường. Phải kiên cường lên.”
Cô bé vừa khóc vừa nhào vào lòng Dụ Nhiên: “Anh ơi… Có phải ba em mất rồi không… Hu hu hu…”
Moore giải thích: “Cha cháu hy sinh trong lúc chấp hành nhiệm vụ.”
Cô bé chấp nhận lời giải thích này, khóc trong lòng Dụ Nhiên rất lâu, bôi cho quần áo Dụ Nhiên ướt nhẹp.
Dụ Nhiên không hề cáu kỉnh. Cậu kiên nhẫn vỗ lưng cô bé như một bác sĩ Dẫn đường dịu dàng, cố gắng dùng cách của riêng mình chữa trị vết thương tinh thần cho Lính gác.
Qua một lúc rất lâu, cô bé khóc mệt liền ngủ mất.Lục Tắc Hiên muốn cậu phối hợp chữa trị cùng Moore vừa có thể tránh việc Dụ Nhiên “thao tác không chuẩn gây tổn thương cho bệnh nhân”, vừa có thể thăm dò chi tiết sức mạnh tinh thần của cậu, coi như một mũi tên trúng hai đích.Tròng mắt cô bé di chuyển theo bàn tay Lục Tắc Hiên. Còn nhìn được nhưng thần sắc thì cứ như rối gỗ mất hồn.
Trải qua lần trùng kiến tinh thần và bộc phát hết cảm xúc ra ngoài, thế giới tinh thần của cô bé hẳn không còn lưu lại bóng ma khó xóa nhòa nào nữa. Về sau, cô bé có thể lớn lên bình thường, chưa biết chừng còn trở thành một Lính gác xuất sắc.
Dụ Nhiên thở phào một hơi, đứng dậy, nhìn Lục Tắc Hiên, nói: “May mà em có thể giúp được việc này.” —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Nói xong câu này, mặt cậu tái dần. Cáo nhỏ mệt mỏi nãy giờ cuộn người thành một cục, ngất trên vai chủ nhân.
Dụ Nhiên trông cũng như không còn đứng vững nữa, người bắt đầu loạng choạng. Hắn vội vàng tiến tới đỡ cậu: “Dụ Nhiên, em không sao chứ?”
Trong giọng nói của Lính gác có cả sự căng thẳng mà chính hắn không hề nhận ra.
Dụ Nhiên “yếu ớt” nói: “Chắc… Chắc là em tiêu hao nhiều sức mạnh quá. Để em… nghỉ một lúc là ổn.”
Chim ưng trắng nôn nóng đập cánh: “Cáo nhỏ ngất mất rồi! Chắc em ấy mệt chết đi được?”
Moore nói: “Nhiên Nhiên là Dẫn đường cấp C, sức mạnh tinh thần hữu hạn, lần đầu tiên chữa trị bị mất sức cũng rất bình thường. Đưa em ấy về ngủ một giấc đi.”
Lục Tắc Hiên nhìn sắc mặt trắng bệch của Dụ Nhiên, quyết đoán bế ngang cậu lên, đưa về phòng ký túc của mình.
Dụ Nhiên ngoan ngoãn để mặc hắn bế, yên tâm ngủ trong vòng tay hắn.
Lục Tắc Hiên: “…”
Dẫn đường nhỏ đáng thương, chữa được cho người khác xong thì mình cũng mệt đến mức lịm luôn.
Lục Tắc Hiên nhìn Dụ Nhiên ngủ say trong lòng mình, lông mi cậu vừa dài vừa dày, đôi môi hồng xinh xắn, gương mặt trắng trẻo ưa nhìn, là diện mạo rất khả ái.
Nếu lai lịch của Dụ Nhiên không có vấn đề gì… Chắc hắn cũng có thể buông bỏ nghi kỵ, suy xét thử hẹn hò với cậu thật xem sao?
Lục Tắc Hiên bế Dụ Nhiên về căn phòng đơn của mình với tâm trạng rối ren. Hắn cẩn thận đặt cậu nằm xuống giường, còn vụng về cởi giày giúp rồi đắp chăn kỹ càng cho cậu.
Tiếp đó, Lục Tắc Hiên quay đi rót nước sẵn cho Dụ Nhiên.
Trông có vẻ Dụ Nhiên đang ngủ rất sâu.
Nhưng trong thế giới tinh thần, Dụ Nhiên lại đang nói chuyện cùng hai chú cáo: “Tiến triển khá ổn. Tướng quân Lục chịu đưa anh về phòng riêng, cho anh ngủ trên giường của mình chứng tỏ anh ta đã bớt cảnh giác với anh rồi.”
Cáo chín đuôi bình tĩnh nhắc nhở: “Cẩn thận diễn sâu quá, anh ta động lòng với anh thật thì khó mà xong chuyện được.”
Dụ Nhiên phân tích: “Lục Tắc Hiên là người cực kỳ lý trí, anh ta không dễ động lòng với ai đó vậy đâu. Giờ anh ta thăm dò, tiếp cận anh chỉ vì mức độ phù hợp pheromone Dẫn đường giữa anh và anh ta rất cao, muốn đưa anh tới làm Dẫn đường đồng hành cho Đội đặc chiến Liệp Ưng thôi.”
Cáo trắng nhỏ nghi hoặc nói: “Nhưng em cứ thấy ánh mắt con chim ưng kia nhìn em lạ lắm.”
Dụ Nhiên: “… Thế hả?”
Thực thể tinh thần có thể nhận thấy được cảm giác trong tiềm thức. Dụ Nhiên cẩn thận ngẫm lại phản ứng của Lục Tắc Hiên… Chắc tại Lính gác này khá hiếm khi biểu lộ cảm xúc nên cậu cũng không phát hiện thấy có gì sai.Trong phòng bài trí khá giống với phòng bệnh cao cấp của bệnh viện, có phòng tắm riêng, có sô pha để nghỉ ngơi và một chiếc giường đơn. Trong phòng tràn ngập tiếng ồn trắng, sàn cũng trải thảm rất dày, bước trên đó sẽ không phát ra tiếng động.
Dù sao hai người đều có mục đích riêng nên mới tiếp cận nhau. Cũng không cần quá lo lắng Lục Tắc Hiên sẽ động lòng với một Dẫn đường nhỏ nhoi, gia cảnh bần hàn như cậu.
Theo tư duy của Lục Tắc Hiên, với cậu cùng lắm chỉ có tình hữu nghị, giống như hắn với Moore, thôi nhỉ? Tướng quân Lục chỉ muốn khảo sát xem cậu có xứng đảm nhiệm vị trí Dẫn đường của đội đặc chiến không thôi.
Chắc chắn là vậy.
Dụ Nhiên yên tâm, ngủ thẳng một giấc trong phòng Lục Tắc Hiên.