Còn về cô bảo mẫu kia, mới một tuần trôi qua thôi, phán đoán lúc này chắc cũng còn khá vội, trước mắt vẫn thấy là được việc đi. Điều này an ủi nội tâm Tổng giám đốc một phần. Nhưng lần nữa Nguyệt Minh quyết định tuyển thêm bảo mẫu.
– À, Hân nè… Em xem tìm thêm một người bảo mẫu đi.
– Dạ?- Thư ký Hân chợt bị gọi liền quay đầu nhìn Tổng giám đốc, nghe yêu cầu của chị liền hăng hái cầm máy tính bảng lên bấm bấm.
– Lần này chọn người trung niên, có nhiều kinh nghiệm đi em.
– Dạ chị- Khả Hân liền chọn ra các gương mặt theo yêu cầu của Nguyệt Minh.
Ngoài khung cửa sổ, ánh nắng ấm áp ngập tràn hơi thở giao mùa cứ thế sưởi ấm cả đất trời. Đôi chim sẻ vui vẻ chơi đùa hết bay sang cành này lại đến cành kia. Cuối cùng chúng quyết định dừng chân bên khung cửa sổ lớn, nghiêng đầu nhìn về chiếc ghế da quen thuộc.
Trái với cảnh xuân ấm áp, chỉ cách một lớp cửa kính mà không khí bên trong phòng khám đặc biệt dị thường. Bác sĩ An hay cười giờ phút này không ngừng chau mày, bộ dạng nghiêm túc nhìn về phía giấy xét nghiệm mà nữ bệnh nhân mới đưa cho mình.
Người này nàng biết. Thậm chí có giao tình.
Mỹ Linh 26 tuổi, một chồng và một con gái. Cô gái này chính là sản phụ lúc trước Gia An phụ trách. Vợ chồng họ tính ra vẫn còn trẻ tuổi, gia đình chồng Mỹ Linh giàu có, sở hữu chuỗi cửa hàng cà phê có tiếng, chuyên trị cà phê phin. Đến nỗi một người nói không với cà phê như bác sĩ An cũng phải gật đầu khen. Mùi vị cà phê của họ không lẫn với bất cứ nhãn hiệu nào khác, thành công cũng dễ hiểu.
Tuy nhiên giàu có không đi kèm với hiện đại. Gia đình người chồng này khá bảo thủ, luôn mong mỏi cháu nội ra đời phải là con trai. Nói cách khác, trong mắt họ xem Mỹ Linh như một cái máy đẻ.
Gia An nhớ rõ lần đầu Mỹ Linh đến đây khám thai, Gia An vừa xem kết quả liền muốn té ngửa. Cơ thể Mỹ Linh không tốt, hay nói rõ ra là thể trạng không thích hợp để mang thai. Gia An không biết Mỹ Linh khám tiền sản ở đâu, bác sĩ nào tư vấn. Chứ nếu là nàng, nàng sẽ ngăn ngay khi Mỹ Linh có ý định mang thai mà chuyển hướng sang mang thai hộ, dù biết luật mang thai hộ trong nước có chút phức tạp khi quy định mang thai dựa trên mục đích nhân đạo. Nhưng nhà chồng Mỹ Linh khá giả như vậy, họ có thể suy nghĩ đến vấn đề lách luật, sang nước ngoài thực hiện.
Lúc Mỹ Linh đến đây khám, cái thai cũng đã được gần 4 tháng… Bác sĩ An còn làm được gì? Nàng nhìn thấy vẻ mong mỏi, hào hứng của đôi vợ chồng trẻ, cũng chỉ đành ra sức tận lực giúp đỡ, dù nàng biết chắc, ca này sinh khó đến 80%.
Chồng của Mỹ Linh tên là Anh Khang, Gia An cũng đặc biệt ấn tượng về cậu trai này, từ cử chỉ, điệu bộ, giọng nói cậu ta ngập tràn cưng chìu với vợ mình. Mỗi lần bác sĩ An dọa sảy thai, là y như rằng mặt Anh Khang không còn giọt máu, lúng ta lúng túng, thành khẩn cầu nàng.
Sở dĩ Gia An biết rõ chuyện gia đình của Mỹ Linh là do cô ấy tâm sự với nàng. Anh Khang là con một, nên gia đình chồng luôn mong mỏi cháu trai đích tôn. Quy định của bác sĩ không thể nói thẳng thừng giới tính của thai nhi, vậy nên mỗi lúc nàng nhìn vẻ mặt mong mỏi của Mỹ Linh, tâm trạng nàng rất phức tạp.
Rồi ngày đứa bé ra đời, không ngoài dự đoán của Gia An, bé gái. Gia đình chồng Mỹ Linh trở mặt, chẳng còn quan tâm, mà thay vào đó không ngừng gây áp lực cho Mỹ Linh. Nhất là bà nội chồng, bà ấy cứ gặp mặt Mỹ Linh sẽ nói rằng: “Con dâu nhà này nếu không sinh được cháu trai đích tôn thì nên biết ý mà rời đi.”
Lúc đấy, Gia An rất tức giận, cực kỳ tức giận. Nàng tự hỏi thời đại nào rồi vẫn còn những tư tưởng lạc hậu như vậy? Con nào mà chả là con? Chính vì những người như thế mà nhiều năm rồi tỉ lệ chênh lệch giữa bé nam và nữ ngày càng cao. Gia An đỡ 10 ca, 9 ca là bé trai, 1 ca là bé gái. Trước mắt phụ huynh vẫn chưa thấy tác hại, sau này nhận ra đã quá muộn khi con em nhà mình không tìm được bạn đời, vậy thì duy trì nòi giống với ai? Nếu sau này là gay, lại còn bị chính miệng đời miệt thị.
Đúng là nhân quả.
Mỹ Linh nói rằng chí ít cô ấy vẫn còn chút may mắn khi Anh Khang không như mọi người trong nhà, hắn hết mực cưng chiều Mỹ Linh, ngày ngày mong chờ đứa con bảo bối ra đời. Chính Mỹ Linh nói rằng, Anh Khang bảo dù trai hay gái hắn vẫn thương. Cũng vì thế mà hảo cảm của bác sĩ An đối với người chồng tăng thêm, ít nhất cũng là kẻ biết bảo vệ vợ mình.
Mỹ Linh vượt cạn cũng không dễ dàng gì, như Gia An dự đoán, sinh khó, lại còn sinh non.
Hôm đấy Mỹ Linh đang đi shopping mua đồ cho con thì đau bụng. Bác sĩ An nghe tin liền tức tốc vào phòng sinh. Gia An xem Mỹ Linh như em gái, bởi vì cô gái này hiền dịu, nết na, rất dễ tạo ấn tượng tốt với người khác. Trong quá trình Mỹ Linh mang bầu, áp lực từ nhà chồng khiến cô ấy trầm cảm nhẹ. Mà thai phụ với cơ địa xấu, lại bị stress rất nguy hiểm. Bác sĩ An liền trở thành người bầu bạn với Mỹ Linh trong suốt thai kỳ, lắng nghe, động viên cô ấy mọi lúc. Thậm chí bác sĩ An không dưới hai lần gặp riêng Anh Khang để nói về tình trạng của, nàng khuyên nên cho Mỹ Linh về nhà mẹ đẻ, tránh việc nghe lời ra tiếng vào của mẹ chồng cũng như bà nội chồng. Cũng may Anh Khang hiểu chuyện, đối với đứa con đầu lòng, hắn ta vẫn rất quan tâm.
Vốn làm bác sĩ, xưa nay chỉ việc thăm khám chữa bệnh trong phận sự của mình, đối với mỗi ca bệnh cũng không mang nặng tình cảm gì nhiều. Nhưng bác sĩ An lại xem Mỹ Linh như em gái, cho nên lúc vào ca mổ, đối với Gia An mà nói là cực kỳ căng thẳng. Nàng nhớ mãi lúc Mỹ Linh co giật trên bàn mổ, sinh mệnh mong manh, bác sĩ An mồ hôi đầy trán, thoáng chốc cảm thấy áp lực vô hình đè nặng lên người khiến nàng cảm thấy không thở được. Nhưng bác sĩ An cắn răng, chiến đấu với tử thần, cố mang cả mẹ lẫn con bình yên đến thế giới này. Cuối cùng nàng cũng giành chiến thắng, khoảnh khắc đó, chưa bao giờ nàng cảm thấy chỉ cần được thở thôi cũng thật sự là vô giá.
Khi mọi chuyện kết thúc, một tảng đá như được gỡ ra khỏi lòng Gia An. Lúc đấy nàng bác sĩ vẫn còn mặc đồ phẫu thuật, không nghĩ nhiều mà tìm đến Anh Khang, nàng muốn một cuộc nói chuyện nghiêm túc.
– Hơn ai hết anh nên biết thể chất của vợ mình, cô ấy không thể mang thai tiếp tục.
– Vâng, tôi biết, tôi cảm ơn bác sĩ nhiều. Vợ tôi không sao chứ?- Anh Khang là một người đàn ông cao lớn và điển trai, lúc nào hắn xuất hiện cũng chỉnh chu, lịch lãm. Hắn vừa thấy nàng đi đến, liền dùng ánh mắt gấp gáp nhìn về phía bác sĩ An.
– Không có gì, đó là việc của tôi nên làm. Hi vọng anh nên quan tâm đến vợ mình hơn, sinh đứa nhỏ này đối với cô ấy mà nói gần như rút đi nửa sinh mệnh. Tạm thời mọi chuyện đã qua, đừng lo lắng quá.- Gia An nhẹ nhàng nói, nàng hi vọng những gì nàng nói hôm nay, người đàn ông này sẽ ghi nhớ kỹ càng những gì nàng nói.
– Tôi biết rồi, tôi vĩnh viễn sẽ bảo vệ vợ và con mình thật tốt.- Anh Khang vỗ ngực, như thể hứa hẹn trước mặt Gia An.
Bác sĩ An lúc đó chỉ mỉm cười lịch sự. Nàng không cần hắn hứa, chỉ cần hắn dùng hành động chứng minh.
Ừm… Và giờ hắn chứng minh thế này đây.
– Lúc trước chị nói thế nào?- Gia An tức giận.
Bác sĩ An cảm thấy mình như bị đặt vào một sự việc đã rồi, lại đến hai lần! Thậm chí tờ giấy xét nghiệm này cũng là từ một bệnh viện khác. Vì ở HOPE này, chắc chắn không bác sĩ nào dám tiếp nhận trường hợp của Mỹ Linh.
Trước cơn giận của Gia An, Mỹ Linh chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào bụng nhỏ của mình, đưa tay vuốt vuốt, như thể đấy là sinh mạng của cô ấy. Gia An nhìn mà bất lực.
– Chồng em đâu?- Gia An chợt nhớ đến chồng của Mỹ Linh.
Lúc trước khi Mỹ Linh đi khám thai, người đàn ông kia vẫn luôn kề bên cạnh, bấy giờ vì sao chỉ có mình Mỹ Linh ở đây?
– Anh ấy chưa biết.
– …- Gia An thở dài một hơi.- Em biết quy tắc làm việc của chị nhỉ?
Mỹ Linh cúi mặt gật đầu.
– Chị không bao giờ muốn phá bỏ bất cứ đứa nhỏ nào, vậy nên có rất nhiều ca mạo hiểm tìm tới chị. Lần đó lúc em sinh xong, chị cũng nói em không thể mang thai thêm nữa, không tốt cho em và cả bé. Em đã hứa với chị thế nào?- Gia An nghiêm nghị nói. Mỹ Linh vẫn cúi mặt, hệt như một đứa trẻ bị mẹ mắng.
– Đứa bé này vẫn không nên để! Dù là con trai cũng không nên để.
Là một bác sĩ sản khoa có đạo đức nghề nghiệp, Gia An vẫn luôn đưa cho bệnh nhân mình những lựa chọn tốt nhất. Ai trong HOPE mà chẳng biết bác sĩ An rất ít khi khuyên bệnh nhân bỏ thai. Nhiều ca khó, bác sĩ An vẫn chiều theo nguyện vọng của sản phụ. Nhưng lần này bác sĩ An cực kỳ cứng rắn ra lệnh cho Mỹ Linh.
Đứa bé này nếu giữ, chỉ e rằng cả mẹ và con đều nguy hiểm. Gia An không phải thần y, lần trước cứu được là do may mắn, lần này nếu cứ kiên trì sinh, nàng sợ rằng chuyện tồi tệ nhất sẽ xảy ra.
Tuy nhiên, những lời Gia An nói một chút dường như cũng không thể khiến cô gái trước mặt động tâm, cô từ nãy đến giờ vẫn ôm khư khư bụng mình.
– Nếu em không nghĩ cho em, em cũng phải nghĩ cho con gái em.- Bác sĩ An không bỏ cuộc, nàng tiếp tục khuyên nhủ.
– Em không thương con em nữa đúng không? Việc em có thể so sánh với chuyện biết đó là thuốc độc vẫn uống. Em nói chị ác cũng được, nhưng lần chị chỉ có một quyết định duy nhất. Đứa bé này không thể giữ.
Lúc này, Mỹ Linh mới ngẩng mặt lên nhìn vào Gia An. Khuôn mặt tự lúc nào đã đẫm lệ kia khiến Gia An chạnh lòng. Nhìn vào con ngươi đen láy ngập trong nước mắt của Mỹ Linh, bác sĩ An không ngừng cảm thấy khổ sở.
– Chị đã yêu chưa? À không, chị đã bao giờ muốn lập gia đình, muốn xây dựng một gia đình chưa?- Mỹ Linh nghẹn ngào hỏi, ánh mắt vẫn chăm chăm nhìn sâu vào mắt Gia An.
Gia An trầm ngâm, nàng vẫn chưa nghĩ đến việc đó, ngay cả việc yêu một người, nàng cũng chưa từng muốn nói qua.
Mỹ Linh thấy biểu hiện của Gia An, liền đưa tay lau nước mắt của bản thân. Trên gương mặt ngập tràn nỗi đau khổ giờ phút này lại hiện lên một nụ cười. Nhưng cũng chẳng phải ánh dương xóa tan đi màn đêm tối, nụ cười này chẳng khác gì một chất xúc tác kéo dài màn đêm thăm thẳm kia.
– Chị An, đứa bé này là con trai, làm niềm hy vọng duy nhất của em. Không có nó, em sẽ mất anh ấy, mất đi gia đình em yêu thương. Chỉ có người trong cuộc mới biết rõ tình trạng của bản thân mình như thế nào. Em là không dứt được!
Lời nói đầy bi thương kia như dây thừng trói chặt vào tim Gia An. Giờ phút này đột nhiên nàng không nói nên lời nữa. Mỹ Linh nói đúng, nàng không hiểu tình yêu, một chút cũng không hiểu. Những gì nàng khuyên Mỹ Linh cũng chỉ trên phương diện y học mà thôi. Xét về khía cạnh tình cảm, Gia An cũng biết những lời nàng nói tàn độc đến mức nào. Cuối cùng, Gia An cũng chỉ là người ngoài, không có quyền lên tiếng ở đây. Nàng mím chặt môi, nhìn chăm chăm về phía Mỹ Linh, khuôn mặt xinh đẹp phũ đầy nước mắt, chẳng có một chút hồng hào khỏe khoắn.
– Em thật sự muốn vậy sao?- Gia An hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng nói. Đôi bàn tay thon dài của nàng tự lúc nào đóng tập hồ sơ của Mỹ Linh lại, đẩy ngược về phía cô ấy.
Mỹ Linh nhìn Gia An, trong lòng cũng đã biết câu trả lời của vị bác sĩ này là gì. Cô không nói gì, chỉ đưa tay nhận lấy tập hồ sơ sau đó cúi đầu chào. Trước khi quay đi, cô nói nhỏ một câu.
– Chị An, em phải bảo vệ hạnh phúc của mình.
Gia An nhìn theo bóng lưng Mỹ Linh, vừa tức giận vừa thương cảm. Đôi lúc nàng ước cái tính hay lo chuyện bao đồng này của mình biến mất đi có lẽ sẽ tốt hơn, không phải đau đầu, buồn rầu vì bất kì trường hợp nào. Nhìn đồng nghiệp của mình cứ hết giờ làm liền vui cười, quẳng đi hết mọi phiền muộn, nàng thấy ghen tị biết bao.
Lại một tiếng thở dài nữa cất ra, bác sĩ An nép vào góc tường, phóng tầm mắt nhìn ra cửa sổ.
Một mùa xuân lại sắp đến.