Chẳng lẽ chỉ vì cậu yếu đuối nhu nhược, mà Hạ Trì lại nhẫn tâm ra lệnh cho Tạ Duy và Cửu Minh cưỡng bức cậu như thế?
Bách Thời lau một giọt nước mắt đã rơi xuống từ bao giờ. Cậu tự trấn tĩnh lại trong giây lát, dù sao thì mọi chuyện cũng xong, cậu đã chết, và người gây ra là Hạ Trì, chỉ vậy thôi, không cần màn tới căn nguyên ngọn ngành nữa.
Bách Thời nhớ lại một câu nói Hạ Trì từng nói: “Người như tôi khi làm bất cứ chuyện gì, đều không màng tới lý do.”
Phải, đó chính là bản chất và quy luật của cá nhân hắn.
Trong lúc Bách Thời bận bịu nghĩ đông nghĩ tay thì Hạ Trì đã cân đo đong đếm phát họa hoàn tất sơ bộ chân dung của Bách Thời trên giấy. Quá trình sau đó, cả hai đều tập trung vào công việc của mình. Đây là lần đầu Bách Thời làm người mẫu cho người khác vẽ, vậy nên cũng không tránh khỏi vụng về, lúc ngứa thì không dám, muốn hắt xì cũng dám hắt xì, và ngay lúc này, cậu cực kỳ muốn lau mồ hôi, nhưng cũng không thể.
Nhỡ đâu cậu nhúc nhích thì Hạ Trì lại có cái cớ để hạch sách cậu và làm tổn hại gì đến cậu thì sao. Đúng là ở cạnh người bất thường thì chẳng ai dám bình thường cả.
Hạ Trì đang say sửa họa hình dáng của mẫu, lúc này, hắn chợt thấy trên trán Bách Thời có chút mồ hôi, hắn ngồi dậy đi lấy một tờ khăn giấy, sau đó chủ động chấm nhẹ nhàng mồ hôi cho cậu.
Trái tim Bách Thời lại phản bội cậu rồi, nó đang đập tưng bừng trong lòng ngực cậu. Hạ Trì lau mồ hôi cho đối tác xong thì nói ngay: “Đừng có ảo tưởng đấy. Mồ hôi trên trán cậu gây phiền phức cho tâm trạng và bức tranh của tôi.”
Về lại chỗ ngồi, bốn mươi lăm phút lại trôi qua, Hạ Trì đang dần tiến đến những công đoạn vẽ với cuối cùng, chỉ cần hoàn thiện đôi mắt nữa thôi là kết thúc.
Nhưng điều hắn không lường trước được là, khi vẽ đôi mắt cho người trong bức tranh, hắn không hề nhìn người mẫu một giây nào, từ đầu đến cuối đều vẽ lại thuần thục giống như đôi mắt ấy đã in sâu trong trí nhớ hắn vậy, đến khi vẽ xong thì hắn mới giật mình nhận ra, hắn đang hồi tưởng lại đôi mắt của Bách Thời rồi vẽ lại.
Bức tranh rốt cuộc cũng hoàn thành, kỳ thực, Hạ Trì không thể lia mắt đi chỗ khác mà cứ chung thủy dán chặt vào bức họa này. Hắn biết, hắn không phải đang chiêm ngưỡng tác phẩm của mình rồi tự phụ khen đẹp, mà hắn chính là đang đắm chìm vào chính nhân vật trong bức tranh.
Bức tranh chỉ có duy nhất màu bút chì, nhưng nó lại vô tình tạo nên một sự ảm đạm nhưng xinh đẹp ẩn sâu trong nhân vật ấy.
Bách Thời hỏi: “Xong rồi sao?”
Hạ Trì không trả lời. Bách Thời lấy áo khoác vào, sau đó đi tới bên cạnh “họa sĩ” thử nhìn vào bức tranh. Hạ Trì vẽ cậu từ phần dưới xương quai xanh trở lên, những nét vẽ uyển chuyển khiến người ta mơ hồ nhưng dễ dàng tưởng tượng ra được.
Bách Thời cảm thấy người trong tranh rất giống mình của trước đây, tựa hồ như Hạ Trì không hề nhìn vào cậu mà vẽ. Một câu hỏi lớn đặt ra trong đầu cậu lúc này, chính là Hạ Trì đang vẽ Bách Thời cậu của ngày xưa, hay là vẽ Bách Thời lẫn Vĩnh Kiệt cậu của hiện tại.
Hạ Trì xoay sang Bách Thời: “Không giống cậu lắm đúng chứ?!”
Bách Thời gật đầu.
Hạ Trì cũng thở dài phiền muộn: “Tôi cũng không hiểu tại sao lại như vậy. Rõ ràng là tôi nương theo đường nét của cậu để vẽ, nhưng rốt cuộc lại thành ra thế này.”
“Cũng dễ hiểu mà, vì tôi giống Bách Thời, nên cậu vẽ ra như thế này cũng đâu có gì lạ.”
“Này, thấy tôi vẽ Bách Thời thay vì vẽ cậu nên cậu ghen rồi tự lừa dối bản thân à. Cậu biết mà, cậu không hề giống Bách Thời toàn diện, mà chỉ là thấp thoáng thôi.”
Chuông di động Bách Thời reo lên, đang định lấy ra nghe mấy, Hạ Trì đã thẳng tay cướp lấy bấm tắt, sau đó tự động nhét vào túi quần của chính mình.
“Điện thoại của tôi mà.” Bách Thời khó chịu vì sự bất lịch sự của Hạ Trì.
“Khi ở cạnh tôi. Cậu không được nhận điện thoại của người khac vô luận là ai.”
“Cậu nói chuyện hợp lý chút đi.”
“Tôi không thích nói chuyện hợp lý đấy. Có chịu không? Nếu không chịu thì tôi với cậu chấm dứt tại đây. Sau này tôi vẫn sẽ kiếm cậu, nhưng thay vì gọi cậu làm người mẫu, làm thế thân nhẹ nhàng, thì tôi sẽ đánh đập cậu, trấn lột cậu, làm những chuyện khốn nạn với cậu. Sao, chọn đi.”
Bách Thời là người chịu đựng cực kỳ giỏi, huống chi hiện tại cậu đang trong quá trình thực hiện kế hoạch trả thù. Cậu nói: “Được rồi, sao cũng được.”
“Tốt.” Hạ Trì đứng dậy, cúi đầu nhìn đối phương, đồng thời đưa tay nâng cằm cậu lên: “Kể từ bây giờ, cậu là người thuộc quyền sở hữu của tôi.”