Bình tĩnh nào, Tiểu Nam tự nhủ trong lòng mình. Dù vậy, cô vẫn vô cùng căng thẳng, đến thở cũng không dám thở mạnh.
Quán café mà Tạ Vũ đưa đến được bày trí theo phong cách cổ điển với màu xanh là màu chủ đạo, trần nhà có treo rất nhiều những chiếc đèn vàng nhỏ xinh xắn. Khi trời tối đèn được bật lên hẳn là sẽ đẹp lắm.
Tiểu Nam ngồi đối diện với Tạ Vũ, khuôn mặt có hơi mất tự nhiên, bàn tay nhỏ vô thức vân vê phần lai áo.
Thấy Tạ Vũ cứ nhìn mình mãi không rời, Tiểu Nam rốt cuộc cũng lên tiếng: “Đàn anh Tạ, chúng ta bắt đầu được rồi?”
“Ừm. Anh đang chờ em nói đây.”
Cô bắt đầu những câu hỏi bản thân chỉ vừa nghĩ ra trong nháy mắt.
Khó mà trách được, kì thực ngọn nguồn của sự việc này đều là do Tiểu Nam chưa kịp suy nghĩ kỹ đã nói rồi.
Lúc ấy cô bỗng nghĩ đến câu nói của Mạn Mạn, nói rằng cô phải dũng cảm lên theo đuổi nam thần, cho nên cô mới buột miệng bắt chuyện với anh, bằng chủ đề chung duy nhất giữa cả hai là tranh biện.
Nói thật lòng, câu hỏi của Tiểu Nam có mấy phần chung chung và nhạt nhẽo, nhưng Tạ Vũ đều trả lời rất tận tình cặn kẽ.
Trong lúc anh nói, Tiểu Nam can đảm nhìn trực tiếp vào mắt anh. Cô chăm chú nhìn anh, nhìn bộ dáng anh say sưa giảng giải cho cô đến ngẩn ngơ.
Ngay sau khi Tạ Vũ dừng lại, cô cũng lập tức thanh tỉnh.
Điều mà Tiểu Nam lo lắng đã đến, cô không còn nghĩ được câu hỏi nào để hỏi anh nữa.
Cả hai lại chìm vào im lặng.
Tiểu Nam nhìn chằm chằm vào cốc latte trước mặt, hai tay ôm lấy tấm lót gỗ xoay xoay nhẹ, bỗng nhiên lại nghe thấy hai người ở bàn bên cạnh nói chuyện, càng nói là cãi nhau thì đúng hơn.
“Anh lúc nào cũng chỉ biết game và đám bạn của anh, một chút thời gian dành cho em như vậy mà cũng khó chịu sao?” Cô gái lớn tiếng.
Chàng trai ngồi đối diện phản bác lại “Anh cũng cần có khoảng thời gian cho riêng mình nữa. Em cứ luôn đòi hỏi anh phải ở bên em mọi lúc mọi nơi, chẳng lẽ anh không có quyền tự do sao?”
“Nếu vậy thì anh đi mà hẹn hò với tự do của anh đi, chúng ta chia tay là được.”
“Hở một chút là em giận dỗi, đòi chia tay. Nếu em thích thì cứ theo ý em mà làm.”
Hai người kia cứ lời qua tiếng lại như vậy khiến những vị khách khác cũng phải chú ý đến.
Sau khi bình tĩnh lại, họ mới nhận ra bản thân đang trở thành tâm điểm của cả quán, cô gái kia cúi đầu xin lỗi mọi người rồi quay sang lườm bạn trai một cái, xách túi bỏ đi.
Bây giờ cô mới để ý, từ khi cặp đôi kia cãi nhau Tạ Vũ vẫn luôn im lặng cau mày, vẻ mặt trầm ngâm.
Đến khi cuộc cãi vã kết thúc, anh vẫn chưa thoát ra khỏi thế giới của riêng mình, biểu cảm không đổi.
Tiểu Nam lặng lẽ đi đến quầy thanh toán trả tiền cho hai cốc cà phê.
Ảo mộng cũng nên chấm dứt thôi, cô nghĩ thầm trong lòng.
Thanh toán xong, Tiểu Nam quay lại bàn của cô và Tạ Vũ, vẽ ra một nụ cười chân thành “Cảm ơn anh vì hôm nay.”
Tạ Vũ nhìn cô, một tay đưa lên đầu xoa xoa tóc nói “Để anh đưa em về.”
“Hôm nay em đã phiền anh nhiều rồi, để em tự về được.”