Mạc Chi cười nhạt nhìn Dạ Tinh Hàm: “ Bởi vì cậu ấy sạch hơn các anh. Ngồi xa tôi một chút. Thật khó chịu.”
Cả đám người nghiến răng cành cạch, không nói nên lời. Cô nói sai sao? Không hề! Mấy người bọn hắn, chính là bẩn từ trong ra ngoài, không thích hợp ở cùng chỗ với một nữ nhân không vướng bụi trần như cô. Cười chua chát.
Tiết mục văn nghệ đã đến, một nữ sinh khoác lên mình chiếc áo dạ hội trắng tinh khiết, cất lên giọng hát trong trẻo. Cố Mạc Chi cong môi cười, ánh mắt chắc nịch.
“ Hạ Thừa Lạc. Cô gái kia là tiểu thư nhà ai?”
Hạ Thừa Lạc nhanh nhẹn. Được nữ thần hỏi, tim sắp bay ra ngoài rồi.
“ Em không nhớ sao? Đó chính là em gái ruột của Bạch thiếu- Bạch Nhược Y. Thế gia Cố- Bạch thân nhau, tại sao em không biết?”
Mạc Chi đỡ trán : “Hèn chi thấy quen mắt. Hóa ra là em gái dịu dàng đó a…”
Bạch Nhược Y là đại tiểu thư Bạch gia, là công chúa nhỏ được nuông chiều. Cô bé mới 17 tuổi, có ước mơ trở thành minh tinh, tiếc là Bạch Gia không cho phép dấn người vào giới giải trí thối nát bẩn thỉu nên ước mơ chỉ có thể thực hiện ở trường học Cẩm Thành. Cố Mạc Chi cùng cô bé không tiếp xúc nhiều, làm sao quen đây? Hơn nữa một phần kí ức của “Cố Mạc Chi” còn chưa lấy lại được, còn rõ ràng mơ hồ. Thật sự là một trở ngại lớn. Kí ức quan trọng khi còn ở nước ngoài của con nhóc này cũng không có. Hẳn là, cơ thể này muốn quên đi?
Cố nhẫn nhịn ba ngày lễ hội, cơ thể mệt lả. Bản thân cô chính là ghét những nơi đông nghười như vậy. ồn ào, phiền phức đều tụ họp. Nhưng nghĩ đến bé con Bạch Nhược Y, bản thân lại phấn khởi. Vừa hay được nghỉ thêm 2 ngày, có thể từ từ… triển.
Bạch gia.
Quả thật danh bất hư truyền. Bạch gia giàu có, cả căn nhà không khác một tòa lâu đài là bao. Kiến trúc cổ kính phương Tây, xung quanh chủ yếu chính là cây cỏ hoa lá, cảm giác thanh thoát, bình dị lan tỏa từng ngóc ngách.
Phòng khách rộng lớn, nằm ở lầu 1 trong tổng số 5 tầng của tòa lâu đài này. Có lẽ vì gia tộc quyền quý này có rất nhiều thế hệ nên mới rộng lớn như vậy. Nghe nói, cuối tuần tất cả mọi người mới trở về.
Cả căn phòng sang trọng, xung quanh có chậu cây, bình sứ, điểm nhấn là bộ sofa kích thước khủng, sức chứa không tầm thường.
Mạc Chi cúi đầu chào hỏi Bạch gia chủ và Bạch gia chủ phu nhân đang ngồi ở sofa, câu nệ lễ tiết.
“Chào chú Bạch, dì bạch. Lâu rồi không gặp, mọi người vẫn khỏe chứ?”