Phòng thử đồ của shop này có chút khuất, phải quẹo qua một góc mới phát hiện được, một dãy bốn phòng nhỏ chỉ còn trống mỗi vị trí nằm tít bên trong, Hà Tử Vi cầm quần bước vào, mặc rồi mới phát hiện quần nhỏ một số, kẹt lỡ dở ngay giữa mông khá là xấu hổ.
Hà Tử Vi gõ gõ cửa phòng, nhỏ giọng gọi: “Đường Chu? Có ở đó không?”
Âm thanh người bên ngoài bị ngăn cách bởi cánh cửa hơi nặng nề: “Sao đấy?”
“Ừ thì, quần bị nhỏ í. Giúp tớ lấy số lớn hơn nha.” Hà Tử Vi sờ mũi một cái, mặc dù đối phương chẳng nhìn thấy cậu, nhưng vẫn có chút xấu hổ.
Bên ngoài im lặng vài phút, một lát sau Đường Chu gõ cửa cốc cốc: “Mở cửa.”
Hà Tử Vi kéo then chốt cửa, lộ ra cái khe nho nhỏ, vừa vươn tay sờ tới ống quần, Đường Chu đã dùng sức đẩy cửa ra cầm quần chen vào. Hà Tử Vi mặc đồ lót, hai cái chân thẳng tắp mảnh khảnh còn để trần, lập tức đứng bất động ngay tại chỗ luôn.
Ống quần màu xám khói giống sợi dây thừng ngắn ngủn vướn lấy đôi bàn tay, Hà Tử Vi cố sức kéo, đối phương lại theo sức lực của cậu tiến lên phía trước, ánh mắt Đường Chu giống hệt đèn pha đi tuần tra nửa người dưới cậu, sau đó dồn cậu vào bức tường mỏng manh của phòng thử đồ mà mạnh mẽ hôn lên.
“Oái…” Hà Tử Vi dùng sức đấm lồng ngực Đường Chu mấy lần cũng chưa đẩy người ra nổi, hai tay Đường Chu nắm lấy hai tay của Hà Tử Vi, tách ra đặt lên trên tường, dùng sức cạy hàm răng cắn chặt của đối phương. Không khí ướt át, hô hấp biến thành chất lỏng sền sệt, hai người bị bao vây giữa bầu không khí rạo rực mờ ám.
Chiếc quần mới tinh bị vứt dưới chân đã nhăn thành một cục, nhưng rồi chẳng ai thèm quan tâm để nó thôi làm bạn với bụi bặm. Tế bào não của Hà Tử Vi bị dòng máu sục sôi bào mòn, giãy dụa dần dần biến thành nghênh đón, hai tay bị áp chế đã vòng lên cổ thanh niên từ lâu. Một tay Đường Chu nắn bóp bờ mông đầy đặn, một tay khác sờ xuống thân dưới đối phương.
“Ưm…” Hà Tử Vi lơ lửng trước người Đường Chu thở hổn hển dồn dập, gậy th*t mất kiểm soát mà kích động, ngóc đầu thật cao chảy chút dịch tuyến tiền liệt hơi trong suốt. Đường Chu cũng có phản ứng, đột nhiên áp sát nửa người dưới vào, tràn đầy cảm giác tồn tại đè lên háng Hà Tử Vi. Tay Hà Tử Vi đưa về phía lưng quần Đường Chu bị cản lại giữa chừng, ánh mắt cậu đầy nước trừng mắt nguýt Đường Chu, “Cậu muốn làm… Ừm… Thì phải nhanh chút…”
“Muốn?” Đường Chu nghe vậy bèn phì cười, nhếch mép để lộ hàm răng trắng, giống hệt Hà Tử Vi vừa mới kể chuyện cười xong vậy: “Chỗ này không được đâu, hôm nay không làm cậu.”
“Vậy cậu vô đây làm gì?” Hà Tử Vi hơi nghiến răng nghiến lợi, nửa người dưới trần truồng của cậu bị đùa giỡn, quần áo đối phương thì vẫn chỉnh tề, trưng ra bộ mặt thanh thản không nhanh không chậm tuốt thằng nhóc hoạt bát trong tay.
“Tớ đang dỗ dành cậu mà.” Đường Chu sáp tới hôn cậu một chút, sau đó cúi người tiến đến bên tai cậu, âm thanh trầm thấp dễ nghe, động tác trên tay lại đột nhiên tăng nhanh, “Thích không?”
Hà Tử Vi giữ im lặng, chỉ là càng thở dốc dữ dội hơn, lông mi cũng run rẩy mãnh liệt. “Ghét tớ sao?” Đường Chu ghé vào lỗ tai cậu thủ thỉ: “Có ghét cũng không còn cách nào khác. Suốt hai ngày nay tớ cứ nghĩ mãi, thế mà vẫn chẳng thực hiện được, tớ không hề muốn làm bạn học với cậu chút nào.”
“Tớ muốn ôm cậu.” Bàn tay phía sau lưu luyến ôm lấy Hà Tử Vi.
“Muốn hôn cậu.” Bờ môi mềm mại in lên khóe mắt.
“Muốn vuốt ve cậu như vậy.” Động tác của ngón tay dưới thân mạnh mẽ cạ lỗ niệu đạo.
“Muốn để làn da cậu thấm nhuần mùi hương của tớ.” Vành tai non mềm bị hung hăng cắn xé.
“Muốn đâm rút kịch liệt ở trong cơ thể cậu.” Đầu lưỡi mô phỏng động tác giao phối liếm láp thò vào lỗ tai.
“Muốn bắn đầy cậu.” Đường Chu ngẩng đầu lên, cả người Hà Tử Vi run rẩy dữ dội, lồng ngực thở phì phò từng đợt, ánh mắt chập chờn đã đến cực hạn, đầy ắp sóng nước đưa tình, mờ mịt cùng hắn nhìn nhau.
Đường Chu dán môi mình lên bờ môi đối phương, hô hấp nóng bỏng giằng co chung một chỗ, như thể sắp sửa bốc cháy. Giọt lệ rơi xuống khóe mắt Hà Tử Vi, dọc theo gò má trượt xuống bờ môi, Đường Chu lè lưỡi liếm khóe miệng đối phương, vị mặn nhàn nhạt lan trong vị giác: “Tớ muốn thấy cậu khóc.”
Hà Tử Vi sắp bị khiêu khích đến đỉnh điểm rồi, khoái cảm sôi trào mãnh liệt khiến cậu gần như không thể suy nghĩ, nhưng trong lòng chợt dâng lên chờ mong lớn lao. Cậu nhắm mắt lại, thật lâu sau mới run giọng hỏi thành lời: “Chúng ta như vậy thì phải xem là gì đây?”
“Đồ khờ.” Âm thanh của Đường Chu mang theo nụ cười dịu dàng, tựa gió xuân tháng ba lướt qua cành liễu thở dài, “Tớ đang theo đuổi cậu, người yêu.”
Giống như không kịp trở tay đột nhiên bị sóng biển gào thét ập vào bến bờ, đầu óc Hà Tử Vi nổ vang ngay lập tức, bỗng dưng trước mắt trống rỗng, chẳng có dấu hiệu nào mà bắn trên tay Đường Chu.