Sau đó nàng nghĩ tới cái gì, do dự một lát, nói: “Ta cảm giác trên người Đoạn Uyên Kiếm có sát khí cùng lệ khí rất nồng đậm, không giống lám…”
“Không giống tiên kiếm đúng không?” Thiên Vô Tật thay nàng nói xong lời còn dang dở.
Tần Phật gật đầu.
Đoạn Uyên kiếm của Hàn Giang Kiếm Tôn vẫn luôn được xưng là tiên kiếm, nhưng sau khi Tần Phất cầm kiếm mới biết được, sát khí và lệ khí của Đoạn Uyên quả thực nồng đậm đến mức hiếm thấy. Nếu như không phải nó không mang theo một tia ma khí, Tần Phất sẽ hoài nghi đây là một thanh ma kiếm.
Thiên Vô Tật nhìn thoáng qua Đoạn Uyên Kiếm, nói: “Đây là Hàn Giang Kiếm Tôn lấy ra tử trong một bí cảnh chiến trường thượng cổ, bị thượng cổ đại năng giả lưu lại để trấn áp ma khí cùng vong hồn trên chiến trường, toàn thân sát khí nồng đậm đến mức ba vạn vong hồn trên chiến trường không dám làm càn, hơn nữa lệ khí quấn thân, tự nhiên sẽ không phải là tiên kiếm gì, cũng không phải ma kiếm.”
Hắn thản nhiên nói: “Đây là một thanh sát kiếm.”
Tần Phất lẩm bẩm nói: “Sát kiếm?”
Thiên Vô Tật: “Kiếm dùng để giết người, không kể là tiên là ma, là chính hay tà, chỉ cần có thể được chủ nhân nắm trong tay chém xuống đầu địch nhân, thì chính là một thanh kiếm tốt.”
Tần Phát theo bản năng dùng đầu ngón tay khẽ vuốt ve một vết đỏ trên thân kiếm, đầu ngón tay bị sát khí kích thích đau đớn.
Thiên Vô Tật nhẹ nhàng vươn tay nắm lấy cổ tay nàng, lắc đầu với nàng, nói: “Vệt đỏ kia là phong ấn Hàn Giang Kiếm Tôn tạo ra cho Đoạn Uyên, trong phong ấn có sát khí của Đoạn Uyên kiếm mấy ngàn năm nay, bây giờ ngươi còn không khống chế được, chờ tu vi của ngươi đủ thì mở phong ấn ra, đến lúc đó ngươi sẽ biết cái gì gọi là sát kiếm.”
Tần Phất nhẹ nhàng cầm chuôi kiếm: “Ta hiểu rồi.”
Thiên Vô Tật quay đầu lại, không nói nữa
Một lát sau, Tần Phất quay đầu nhìn Thiên Vô Tật, đột nhiên hỏi: “Ngươi là y tụ đúng không?”
Thiên Vô Tật hừ nhẹ một tiếng, không có phủ nhận.
Tần Phát tiếp tục hỏi: “Vậy ngươi cảm thấy, sau khi chính đạo tu sĩ nhập ma có khả năng khôi phục bình thường hoặc khống chế lý trí của mình sao?”
Sau khi Thẩm Chi Chi nhập ma tàn sát đồng môn trở thành ma tướng, Hàn Giang Kiếm Tôn nhập ma lại bị Thanh Yếm tôn giả tự tay chém giết, Mặc Hoa nhập ma giơ kiếm giết nàng.
Nhập ma đáng sợ như vậy sao? Có thể làm cho một người sống không nhận lục thân sao?
Thiên Vô Tật nhìn nàng một cái, nhàn nhạt nói: “Theo ta được biết, chưa từng có ai sau khi nhập ma còn có thể khôi phục bình thường, một người cũng không có.”
Hắn buông chén trong tay xuống, chống cằm nhìn Tần Phất, ngữ khí không chút để ý nhưng lại mười phần lạnh nhạt.
“Con người có hai mặt thiện ác, hai mặt thiện ác áp chế lẫn nhau. Người bình thường phần lớn đều là thiện ác đan xen, người lương thiện cảm thiên động địa cũng sẽ có ác niệm, cuồng đồ tội ác tày trời ngẫu nhiên cũng sẽ động thiện tâm, nhưng đại bộ phận người đều là phi thiện phi ác, sẽ không có đại việc thiện, cũng sẽ không làm chuyện đại ác, tiểu thiện tiểu ác đan xen xuất hiện, đây là người thường.” Thiên Vô Tật nói.
Tần Phật gật gật đầu, nàng xuất thân ở thế gian, hiểu rõ phàm nhân có bộ dáng gì nhất.
Phần lớn không thể gọi người bình thường là thiện hay ác, trong tai ương bọn họ có thể dễ dàng đổi con cho nhau, khi nhóm người đổi cơm cho nhau kia cơm no áo ấm cũng sẽ biết thương hại những khất cái.
Thiên Vô Tật tiếp tục nói: “Thiên Đạo đem tu sĩ | chia làm chính và ma, mặc kệ trên thực tế chuyện phân chia này có vài phần hợp lý, nhưng ở trong mắt Thiên Đạo cùng thế nhân, chính đạo chính là thiện, ma đạo chính là ác.”
“Tu sĩ tu chính đạo lấy thiện làm người, lấy trừ ma vệ đạo làm nhiệm vụ của mình, lạm sát người vô tội sẽ dính nhân quả, ác niệm mọc thành cụm sẽ tự hủy đạo đồ, nhưng ma đạo thì khác, ma sĩ tu đạo lấy sát lập đạo, cho dù tàn sát người cũng sẽ không dính nhân quả, vì trở nên mạnh mẽ thậm chí có thể cắn nuốt đồng loại. Chính Đạo tu sĩ chế ước khắp nơi khắp chốn, ma đạo tu sĩ nhìn như không kiêng nể gì, nhưng đồng dạng, Thiên Đạo thiên vị Chính Đạo, tu sĩ chính đạo chịu thiên kiếp có thể phi thăng, nhưng phần lớn tu sĩ ma đạo dưới thiên kiếp sẽ hồn phi phách tán.”
Tần Phật gật gật đầu, đã gần ngàn năm nay Ma Giới không có tu sĩ phi thăng thành công.
Trong mắt Thiên Vô Tật hiện lên một tia lãnh ý, ngữ khí lại vẫn lạnh nhạt như trước: “Đây chính là phổ thế trong mắt thiện cùng ác, tu sĩ chính đạo thiện lớn hơn ác, nếu không sẽ đọa ma, ma giới tu sĩ ác nhiều hơn thiện, cho nên tàn sát dân ở trong mắt bọn họ cũng là chuyện bình thường.”
“Mà một khi tu sĩ chính đạo nhập ma, thiện bị ác tiêu diệt, mặt ác kia chiếm cứ quyền chủ động, người cảm thấy hắn có thể ức chế ác niệm của mình sao?”
Tần Phất im lặng.
Sau khi tu sĩ chính đạo nhập ma, ác niệm chiếm cứ địa vị chủ đạo, vì vậy cho nên sau khi thanh tỉnh sẽ mất hết lý trí, dựa vào ác niệm chủ đạo, chỉ còn lại sát ý theo bản năng. Mà chờ cỗ sát ý theo bản năng nàng phân tán, tu sĩ nhập ma sẽ khôi phục lý trí, nhưng lại sẽ không khôi phục thiện niệm.
Bọn họ nhớ rõ tất cả những gì mình đã từng làm, nhưng phương thức tư duy sẽ theo bản năng tiếp cận “ác”, cũng càng đồng ý với quy luật sinh tồn của Ma tộc.
Quy luật sinh tồn của Ma Giới là gì?
Cường giả tự nhiên nên giết chóc, kẻ yếu tự chịu diệt vong, không chiếm được thứ gì liền đi cướp, cướp không được liền hủy diệt nó.
Ác ý thuần khiết không có thiện niệm áp chế là rất đáng sợ.
Tần Phất nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Nàng nhìn Thiên Vô Tật, đang muốn nói cái gì đó, đột nhiên một tấm phù cầu cứu bay ra từ trong nhẫn trữ vật, nhanh chóng bị thiêu đốt trước mặt nàng.
Vẻ mặt Tần Phất nghiêm lại.
Đây là phù cầu cứu mà tông môn trang bị, trong tay mỗi đệ tử đều có một tấm, nếu như trong bí cảnh gặp phải nguy hiểm nhưng truyền tống phù lại thất bại, các đệ tử có thể xé mở phù cầu cứu, Tần Phất bên này tự nhiên sẽ nhận được cảm ứng mà đi cứu viện.
Tần Phất nhìn phương hướng mà phù cầu cứu chỉ rõ, cũng bất chấp đang thảo luận chuyện chính đạo cùng ma đạo gì đó với Thiên Vô Tật, trực tiếp một phen bắt lấy Thiên Vô Tật lên kiếm, nhanh chóng chạy theo phương hướng cầu cứu phù chỉ định đi tới.
Chuyện gì xảy ra? Không phải là bí cảnh này rất an toàn sao? Như thế nào đột nhiên lại đến mức truyền tống phù thất bại phải dùng đến cầu cứu phù?
May mắn bí cảnh này không phải loại bí cảnh thượng cổ động đậy ngàn dặm, bí cảnh lớn nhỏ có hạn, so với thanh kiếm trước kia nàng dùng Đoạn Uyên kiếm càng nhanh hơn nhiều, chỉ chốc lát sau bọn họ đã đến địa điểm mà cầu cứu phù chỉ định.
Nhìn từ trên xuống dưới, ba đệ tử Chấp Pháp Đường của Thiên Diễn Tông đang đề phòng vây quanh một cái hồ nước không lớn không nhỏ, ba đệ tử kia đều đã xuất kiếm ra khỏi vỏ, nhưng quanh thân bọn họ cũng không có nguy hiểm gì mà mắt thường có thể thấy được.
Tần Phất nhíu nhíu mày, trực tiếp nắm lấy Thiên Vô Tật từ trên kiếm nhảy xuống, đáp xuống phía sau bọn họ.
Dường như tinh thần của ba đệ tử kia đã căng thắng đến cực hạn, đột nhiên cầm kiếm xoay người, nhìn thấy Tần Phát lại là vẻ mặt buông | lỏng, kêu lên: “Sư tỷ!”
Tần Phật lập tức hỏi: “Là các ngươi xé bùa cầu cứu? Chuyện gì xảy ra vậy?”
Đệ tử cầm đầu thở phào nhẹ nhõm, ngữ khí dồn dập nói: “Tần sư tỷ, vừa rồi chúng ta đi ngang qua nơi này, nhìn thấy mấy đệ tử Thiên Diễn Tông chúng ta đang tranh chấp cái gì đó với một đệ tử của phái Thanh Thành, chúng ta vừa nghĩ chạy đến xem, liền thấy một đóa cự liên ở giữa ao nước bên kia đột nhiên nở rộ, một ngụm đem bọn họ nuốt vào, các đệ tử muốn đi qua cứu viện, nhưng vừa tới gần hồ nước đã bị thứ gì đó đánh ra ngoài. Chúng ta không có cách nào tới gần cái hồ nước kia, lại chờ không được bọn họ đi ra, chỉ có thể truyền phù cho sự tỷ.”
Cự Liên nuốt người?
Tần Phất nhíu mày, theo bản năng nhìn về phía cái hồ nước kia.
Nhưng mà vừa nhìn thấy máu Tần Phát thiếu chút nữa đông lại.
Không biết từ lúc nào Thiên Vô Tật đã đi tới bên cạnh cái hồ nước kia, Cự Liên trong miệng những đệ tử kia đang chống thân mình lên cành cây to lớn, cánh sen chậm rãi nở rộ giống như hàm răng sắc bén, đang bao phủ trên đỉnh đầu Thiên Tật, giống như ngay sau đó sẽ một ngụm cắn xuống!
Tần Phật thất thanh: “Thiên Vô Tật!”
Ngay sau đó, Đoạn Uyên kiểm trong tay nàng không chút do dự liền ném ra, hung hăng đâm về phía cánh sen sắc bén như hàm răng.