Diệp Dung Sâm nhìn thoáng qua Trình Hi Hòa không nhanh không chậm đưa thực đơn tới trước mặt cậu, “Ăn chút đồ trước đi, chắc em cũng đói bụng rồi!”
Trình Hi Hòa nhanh chóng liếc mắt sang Diệp Dung Sâm, thấy anh vẫn cứ bình tĩnh không có vẻ gì là tức giận.
Diệp Dung Sâm là kiểu người có thể kiểm soát tâm trạng vô cùng tốt. Trình Hi Hòa sớm tối ở bên anh một thời gian cũng chưa từng thấy anh vì chuyện gì mà tức giận.
Diệp Dung Sâm thấy Trình Hi Hòa không nói lời nào, vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, “Đến ngồi cạnh tôi.”
Trình Hi Hòa lặng lẽ quan sát ánh mắt của Diệp Dung Sâm, do dự một lúc mới rụt rè ngồi vào chỗ trống bên cạnh Diệp Dung Sâm. Mông còn chưa chạm xuống ghế đã bị anh dùng một tay kéo vào trong lòng.
“Sợ?” Diệp Dung Sâm để Trình Hi Hòa ngồi lên đùi mình, “Tại sao lúc online mua thuốc cấm thì không sợ? Không nhìn ra lá gan của em cũng lớn thật đấy!”
Quả nhiên là bị Diệp Dung Sâm phát hiện rồi.
Tư thế ngồi của hai người vô cùng ám muội, Trình Hi Hòa có thể cảm giác được người trong quán cà phê đi tới đi lui đều đảo mắt nhìn bọn họ, cậu khẩn trường đẩy Diệp Dung Sâm một cái, “Anh thả em ra trước đi, nhiều người nhìn kìa.”
“Vậy cứ để cho bọn họ nhìn.” Vẻ mặt Diệp Dung Sâm cho thấy là không sao cả, “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, vì sao mua thuốc cấm?”
Trình Hi Hòa cảm thấy Diệp Dung Sâm rất quá đáng, nếu như đã phát hiện cậu mua thuốc cấm khẳng định cũng biết giao dịch thuốc cấm kia là vì muốn kích thích thời kỳ phát tình, lẽ nào làm xấu mặt cậu thế này vui lắm sao?
Nhất thời trong lòng cảm thấy vô cùng tự ti và xấu hổ. Nước mặt nghẹn ngào giữ lại ở viền mắt nhìn Diệp Dung Sâm, trong đôi mắt trong suốt phản chiếu hình dáng tàn nhẫn của đối phương.
Trình Hi Hòa không kìm được, nước mắt rơi xuống giống như cái tát giáng vào mặt Diệp Dung Sâm, cười nhạo hắn đã tự cho là mình thông minh, rồi lại đè ép lên lòng tự trọng của chính mình.
“Anh rõ ràng biết hết….”
Tâm can như bị xé nứt, đau đến khó thở.
“Tại sao còn muốn hỏi…”
Trình Hi Hòa không biết mình làm sai chỗ nào, chẳng qua cậu chỉ muốn dùng cách riêng của mình để giữ Diệp Dung Sâm mà thôi cũng không làm tổn hại đến người khác.
Diệp Dung Sâm tự cho là mình thông minh có thể làm Trình Hi Hòa khó chịu, thậm chí hắn đã nghĩ rằng đối phương sẽ chuẩn bị nói xin lỗi mình không ngờ phản ứng của Trình Hi Hòa lúc này lại khiến cho sự chuẩn bị của hắn trở nên xấu xa.
Trình Hi Hòa có lỗi gì?
Từ đầu đến cuối người sai vẫn chỉ có mình hắn mà thôi. Hắn không cho được Trình Hi Hòa cảm giác an toàn, lại tham lam muốn cậu yêu mình.
Diệp Dung Sâm từ một người vô cảm chuyển thành một người ích kỷ. Trình Hi Hòa giống như vầng mặt trời rọi sáng mỗi khi thấy đối phương vì mình mà như con thiêu thân lao vào ánh sáng hắn lại đắc chí nghĩ, “Ngươi xem, trên thế giới này có một người vô lo vô nghĩ mà yêu ngươi.”
“Xin lỗi, là tôi sai rồi.”
Diệp Dung Sâm lấy tay gạt đi giọt nước mắt trên mặt Trình Hi Hòa, tay để bên hông càng siết chặt, ôm người trong ngực chặt sít sao hơn.
“Tôi mới là đồ ngốc.”
Diệp Dung Sâm không quan tâm trong quán cà phế có bao nhiều người, hôn lên đôi môi ẩm ướt của Trình Hi Hòa, nhẹ giọng thủ thỉ nói: “Cho nên, đừng khóc nữa.”
Trình Hi Hòa để mặc cho Diệp Dung Sâm hôn, người đàn ông này rất nhẹ nhàng giống như đang nâng niu một vật trân quý, cẩn thận từng li từng tí một.
Giờ khắc này, Diệp Dung Sâm mới hiểu được, ở trước mặt Trình Hi Hòa, tất cả kiêu ngạo cùng tự tin của hắn đều tan thành mây khói, toàn bộ vui buồn, yêu, hận của cậu mới là tất cả của hắn.
Diệp Dung Sâm buông đôi môi đỏ mọng ra, dịu dàng nói: “Hi Hòa, em muốn gì tôi đều có thể cho em.”
“Không cần bất cứ thuốc gì.”
“Cũng không cần thời kỳ phát tình.”
“Bây giờ tôi sẽ đánh dấu em.”
Điều mà Trình Hi Hòa mong muốn chẳng qua chỉ là một phần tình cảm bình đẳng, Diệp Dung Sâm không công bằng trong chuyện tình cảm giữa hai người nên mới tạo nên sự bất an ở đối phương.
Nếu như đánh dấu là điều mà Trình Hi Hòa mong muốn thì hắn tại sao không thể thỏa mãn cậu?
Cái gì mà thời kỳ phát tình.
Cái gì mà vì tốt cho cậu.
Cái gì mà luôn cho em điều tốt đẹp nhất.
Những lời nói dối này bỏ hết đi.
Hắn chỉ cần khiến cho Trình Hi Hòa vui vẻ là được rồi.