Tô Căng Bắc nhìn theo lời anh, một đám xe màu đen, cô nhìn từng chiếc từng chiếc cuối cùng cũng nhìn thấy chiếc xe có số đuôi 89.
“Cốc cốc cốc”.
Chu Thời Uẩn hạ kính xe bên ghế phụ xuống:
– Lên xe.
Tô Căng Bắc dựa vào khung cửa sổ, tươi cười xinh đẹp:
– Bác sĩ Chu, nhiều ngày không gặp như cách cả đống thu, anh vẫn đẹp trai như cũ.
Chu Thời Uẩn bình tĩnh nhìn cô:
– Có lên xe không đấy?
– Lên lên lên.
Tô Căng Bắc kéo mở cửa ra:
– Trước khi lên xe người ta chào hỏi một chút, sao anh không hiểu phong tình thế hả?
Chu Thời Uẩn không để ý đến cô mà nhìn về phía chân cô, cô mặc váy dài, không nhìn thấy vết thương, chỉ lộ ra mắt cá chân trắng trẻo:
– Hôm nay cũng đóng cảnh chiến đấu?
– Không có, hôm nay em chỉ ngồi hoặc nằm là được.
Tô Căng Bắc chú ý tới tầm mắt Chu Thời Uẩn, vội nói:
– Nhưng chân em vẫn rất đau.
Anh gật đầu:
– Đem thuốc tới rồi, lúc tới khách sạn sẽ đưa cho em.
Tô Căng Bắc chớp chớp mắt:
– Hửm… Đến phòng em đưa cho em?
Chu Thời Uẩn nhìn cô với ánh mắt quái dị:
– Ở dưới lầu đưa được rồi.
Vẻ mặt Tô Căng Bắc “căng thẳng” kéo ống tay áo của anh:
– A, lẽ nào anh đưa thuốc cho em xong về liền? Như vậy không được, mệt lắm, anh là bác sĩ, anh phải biết rằng không được lái xe lúc mệt mỏi chứ.
Chu Thời Uẩn mím môi:
– Đưa cho em ở dưới lầu không có nghĩa là anh sẽ đi ngay, anh đặt phòng rồi, mai đi.
– Ồ, vậy à, đưa dưới lầu gì chứ…
Tô Căng Bắc nhướng mi cười, thẹn thùng đẩy cánh tay anh:
– Hóa ra ý ngầm của anh là, người ta đến phòng anh chứ gì.
Chu Thời Uẩn:
– …
Xe dừng ở ga ra khách sạn, hai người đi thang máy lên lầu.
Tô Căng Bắc đeo kính râm vào nói:
– Em về phòng em trước, muộn chút sẽ đi tìm anh.
Chu Thời Uẩn đưa hộp y tế để xuống trước mặt cô:
– Cầm đi đi, lát nữa khỏi qua cũng được.
– Sẽ không để anh đợi quá lâu đâu.
Tô Căng Bắc nói rồi lùi về sau, không chịu lấy hộp thuốc:
– Năm giờ nhớ gọi món, bít tết khách sạn này ngon đấy.
Cô chạy đi, Chu Thời Uẩn lắc đầu bất đắc dĩ, bỏ đi, đợi lát nữa tiện thể đưa trang sức cho cô ấy luôn.
Tô Căng Bắc chạy về phòng, nằm nhoài trên giường đợi thời gian trôi. Nguyên nhân lúc nãy cô không đi cùng anh vì khách sạn nhiều người qua lại, mà cô không che không đậy rất dễ bị chú ý, nếu bị chụp được có lẽ sẽ gây rối cho Chu Thời Uẩn, tuy rằng anh thoạt nhìn không mấy để tâm.
Đúng năm giờ, Tô Căng Bắc đeo khẩu trang và nón, lén lút ra khỏi phòng. Cô đến trước phòng Chu Thời Uẩn, bấm chuông.
Cửa nhanh chóng mở ra, anh đứng sau cánh cửa, hờ hững nhìn dáng vẻ cô che kín mít sắp không thấy mắt.
– Mau tránh ra cho em vào.
Tô Căng Bắc chen vào cửa, Chu Thời Uẩn mím môi, đưa tay đóng cửa.
– Gọi đồ ăn chưa, em đói rồi.
Cô ngồi xuống sofa rất tự nhiên:
– Có bít tết không?
– Gọi rồi.
Dứt lời, Chu Thời Uẩn chỉ vào hộp thuốc và hộp nhỏ khác trên tay:
– Đợi lát nữa đem đi, cả cái này nữa.
– Đây là gì?
Tô Căng Bắc bị chất liệu cái hộp gỗ nhỏ hấp dẫn:
– Tặng em?
Chu Thời Uẩn:
– Xem như là vậy.
Tô Căng Bắc mở hộp, vừa nhìn liền sững sờ:
– Đá quý???
Khóe môi cô từ từ cong thành nụ cười, cuối cùng không khép lại được:
– Chu Thời Uẩn, thế này, thế này quá khách sáo rồi, không nói tiếng nào đã tặng đá quý.
Anh hơi khựng lại, ánh mắt rơi trên bờ môi màu hồng nhạt của cô.
Cô cười không hề che giấu, hàm răng trắng đều, lấp lánh ánh sáng. Anh lập tức dời tầm mắt, nhàn nhạt nói:
– Cái này của anh cả cho em, đồ mẹ để lại.
– A?
Tô Căng Bắc chớp chớp mắt:
– Bảo vật gia truyền?
– Không phải, là di vật của mẹ, mẹ muốn để lại cho…
Chu Thời Uẩn ngừng lại kịp thời, không nói nữa. Tô Căng Bắc nhướng mày sáng tỏ:
– Em hiểu em hiểu, để lại cho con dâu mà.
Nói rồi, Tô Căng Bắc lấy viên đá quý màu xanh biếc ra khỏi hộp:
– Đeo giúp em.
Chu Thời Uẩn nhìn bóng lưng cô, không biết vì sao lại có cảm giác không biết đặt tay chỗ nào, cô vén hết tóc lên, hướng chiếc cổ trắng mịn nhỏ dài về phía anh, không hề có chút ý thức phòng bị. Không đúng, không phải không có ý thức phòng bị mà là cô không mảy may quan tâm tới mấy tiểu tiết này.
Chu Thời Uẩn chợt nghĩ, nếu là người đàn ông khác, có phải cô cũng thế này không.
– Anh làm gì thế, mau lên.
Tô Căng Bắc định nghiêng đầu nhìn anh thì sau cổ có cảm giác mát mát chạm vào. Cô ngẩn người, đột nhiên an tĩnh lại. Tay anh hơi lạnh, chạm vào da cô tạo ra một cơn run rẩy, rõ ràng là lạnh nhưng cô cảm thấy mặt mình nóng bừng.
“Thình thịch.” Tim bắt đầu đập rất nhanh, giống như lần đó trong thang máy, không thể khống chế nhịp đập.
– Được rồi.
Tô Căng Bắc xoay người, cúi đầu nhìn viên đá quý xanh biếc ở ngực:
– …Rất đẹp.
Giọng rất nhẹ, không giống Tô Căng Bắc, Chu Thời Uẩn hơi nghi hoặc nghiêng đầu nhìn cô:
– Em rất thích?
– Rất, rất thích.
– Vậy thì tốt.
Phòng khách sạn chợt không còn tiếng động, hễ Tô Căng Bắc không nói chuyện là môi trường liền trở nên vô cùng yên tĩnh.
Chu Thời Uẩn nhìn gò má cô, cảm thấy cô an tĩnh như vậy là trạng thái rất kỳ lạ, cô đưa tay sờ viên đá quý, tâm tư không biết đã bay tận phương trời nào.
Lúc này, chuông cửa lại vang lên, là người đưa thức ăn. Chu Thời Uẩn vì đề phòng nhân viên phục vụ nhìn thấy Tô Căng Bắc nên đặc biệt đứng dậy đi đến cửa, sau đó đẩy đồ ăn vào.
– Bít tết của em nè, ăn đi.
Tô Căng Bắc ho khan:
– Ừ.
Hai người ngồi đối diện bàn ăn, mỗi người một phần bít tết, ăn rất yên tĩnh.
Tô Căng Bắc lúc ăn cơm đương nhiên không quên nhìn anh. Đoán là Chu gia từ nhỏ đã dạy dỗ nghiêm khắc, Chu Thời Uẩn ăn rất quy củ, húp canh không ra tiếng, dụng cụ ăn không để va nhau. Tướng ăn của anh cũng rất đẹp, ung dung thong thả tựa như thiếu gia công tử quý tộc thời phong kiến.
Haiz, đều là người, tại sao lại chênh lệch lớn như vậy. Nhớ đến người anh kia của cô ở nhà (1), ăn chơi trác táng, phóng đãng bất kham, tướng ăn chắc chắn không bì kịp một phần năm của Chu Thời Uẩn…
(1) Tác giả chú thích: chỉ Tô Doãn Đông, không phải Tô Hiển Ngôn.
Chu Thời Uẩn hiếm khi lên tiếng:
– Nhìn cái gì, còn không ăn đi.
Tô Căng Bắc bật thốt:
– Sắc đẹp đủ no, chỉ nhìn anh là em no rồi.