Nhưng sau lễ rửa tội đêm qua, thế giới của Thẩm Giang Niên bắt đầu có chút thay đổi, cô cũng không kiêng nể gì, hỏi chuyện riêng tư, “Chị Ôn, người ta nói 30 như sói, còn chị đã 35, là một con sói già….”
Bang! Ôn Đế chộp lấy khăn giấy ướt còn chưa xé bao bì đập lên tay Thẩm Giáng Niên một cái, “Em mới là sói già, chị đây còn trẻ, là thiếu nữ sói, ok?”
Thẩm Giáng Niên không thể nhịn được cười, “Đúng vậy, chị sói, là một thiếu nữ sói, chắc chị ham muốn lắm đúng không?” Thẩm Giáng Niên dừng lại chút rồi hỏi tiếp, “Vậy chị sẽ làm thế nào?”
Vẻ mặt Ôn Đế như không hiểu Thẩm Giáng Niên đang nói cái gì, cô nhún nhún vai, “Hai câu của em là một à? Ham muốn cao sao? Chị phải làm sao à?”
“….” Mặt Thẩm Giáng Niên hơi đỏ, “Chị biết em muốn hỏi cái gì mà?”
“Chị nghe không hiểu.” Ôn Đế làm giá, làm cho Thẩm Giáng Niên nhớ đến một vị minh tinh nào đó, những lúc làm bộ thế này diễn rất ghê gớm.
“Chính là lúc cơ thể trống rỗng, chị sẽ làm thế nào?” Cuối cùng, Thẩm Giáng Niên cũng hỏi thẳng, làm trò trước mặt Ôn Đế, quả thật không dễ.
“Ồ, em nói là chuyện này à.” Ôn Đế không ngại ngùng, nói chuyện này thật nhẹ nhàng, nhìn thấy cái vẻ mặt hiếu kỳ của Thẩm Giáng Niên, cô nói, “Cái này sao, có rất nhiều cách.” Sau đó nhướng mày, đôi mắt hổ phách đầy ranh mãnh, “Em muốn hỏi loại nào?”
Trong mắt Thẩm Giáng Niên lóe lên một tia sáng, rất nhiều loại? Thẩm Thanh Hoà khiến cô mở rộng tầm mắt, chẳng lẽ lại có nhiều hơn nữa.
Ôn Đế bật cười, “Sự hiếu kỳ của em đều viết lên hết ở đây rồi.” Cô chỉ chỉ vào mắt, “Được rồi, em muốn hỏi gì thì cứ trực tiếp hỏi đi, bớt lòng vòng với chị.” Thẩm Giáng Niên không biết là mình muốn hỏi cái gì, thật ra cô chỉ muốn tìm người tán gẫu chuyện này.
Tìm tới tìm lui, người thích hợp để nói đến chuyện này chính là Ôn Đế. Thẩm Giáng Niên cũng thật phiền muộn, “Chị nói em thử, em với cô ấy thật sự chỉ là tình một đêm thôi sao?”
“Chứ muốn sao nữa?” Giọng nói thản nhiên của Ôn Đế, làm cho Thẩm Giáng Niên có chút cô đơn, cô theo thói quen mà ừ một cái, Ôn Đế nói tiếp, “Nói chung là chị cũng không biết giữa hai người là như thế nào, cũng khó mà nói hết được.” Vì thế, Thẩm Giáng Niên nói sơ bộ lại như sau: Vào đêm sinh nhật, cô gặp được một người khá tốt, hai người trò chuyện với nhau rất vui, cô uống không ít rượu, sau đó thì xảy ra mấy chuyện sảng.
Còn mối dây dưa của hai người, cô chỉ muốn để lại ở trong lòng, không nói ra, mà nói cũng không nói rõ được, điều quan trọng hơn nữa Thẩm Giáng Niên phát hiện, cô thế mà… lại có chút hẹp hòi. Đối mặt với sếp cũ là Ôn Đế, cô không muốn nói chi tiết. Đặc biệt là về Thẩm Thanh Hoà, Ôn Đế lại hiếu kỳ, “Cô ấy trông thế nào? Đẹp lắm sao?” Không đợi Thẩm Giáng Niên trả lời, cô lại nói rất kiên định, “Chắc chắn rất đẹp, mới làm cô gái phương Đông cao lãnh xinh đẹp như em động tâm.”
Xu hướng tính dục của Ôn Đế, theo như lời cô ấy nói thì, giống như trẻ con vậy, cô ấy thích cái đẹp, bao gồm cả người. Sau khi Thẩm Giáng Niên từ chức, Ôn Đế còn khen cô, nói cô xinh đẹp, không giống những người khác, nhưng Thẩm Giáng Niên cũng không quan tâm lắm cho nên không hỏi thêm.
Ôn Đế quen biết Thẩm Giáng Niên lúc còn trẻ, nét mặt rõ ràng, tóc dài đen nhánh, lạnh lùng thờ ơ, rất ít khi cười. BD là công ty đầu tiên Thẩm Giáng Niên làm việc sau khi tốt nghiệp, lúc đó làm phiên dịch nhưng không phải là phiên dịch cao cấp, mà lúc đó tiếng Trung của Ôn Đế không có giỏi như bây giờ, chức vị của cô ấy là giám đốc kinh doanh, được điều đến Trung Quốc để phát triển thị trường Châu Á Thái Bình Dương.
Trong BD, chuyện Ôn Đế làm rất nhiều, một là bay đi khắp nơi cùng với Thẩm Giáng Niên, hai là mang Thẩm Giáng Niên đi khắp nơi dạy dỗ.
Các cô chỉ cách nhau 6 tuổi, sự khác biệt không chỉ có ở chức vị mà còn có cả kinh nghiệm, theo như Ôn Đế nói, cô ấy bước vào xã hội sớm. Ôn Đế là người tuyển Thẩm Giáng Niên vào làm việc, cho nên sau này Ôn Đế phát hiện Thẩm Giáng Niên là một khối đá không thể đối chọi được, cô còn nói giỡn, “Người mình chọn, có khóc cũng phải mang đi cùng.” Cô là người hiếu thắng vậy đó.
Trong nháy mắt, một Thẩm Giáng Niên ngây ngô, lần đầu tiên chưa có thế mà giờ…, Ôn Đế rất thương tâm, “Nếu biết em thích phụ nữ, chị nên ăn em luôn, nhìn cái nhan sắc của em đi, chị thèm đã lâu.” Ôn Đế nửa nói đùa, “Em không biết à, chị chọn em, bởi vì em đẹp, đặc biệt….” Ánh mắt lại lướt qua ngực Thẩm Giáng Niên, Thẩm Giáng Niên thật sự muốn cho cô một cái tát.
Thích? Cô thích Thẩm Thanh Hoà sao?.
||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người Rồi (Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu) |||||
Nháo qua nháo lại cười đùa với nhau, Thẩm Giáng Niên thở phào nhẹ nhõm, điện thoại lại vang lên, cô lấy ra xem, là Lê Thiển, đã gửi một cái biểu cảm: “Này, Nhị Cẩu Tử.” Nhưng cô cũng không trả lời lại, mà tiếp tục nói chuyện với Ôn Đế.
“Chị Ôn, chị nói xem, em có nên gọi điện thoại cho cô ấy không?” Câu hỏi có vẻ không chắc chắn của Thẩm Giáng Niên đã tiết lộ ý định thật sự của cô. Đúng vậy, cô muốn, nếu có thêm một người nói với cô, có thể gọi cho Thẩm Thanh Hoà, thì cô có thể danh chính ngôn thuận để gọi.
“Nếu là chị, chị sẽ không gọi..”
“Nhưng mà cô ấy có gửi tin nhắn WeChat cho em, nói khi nào dậy thì gọi cho cô ấy.”
“Cô ấy nói em gọi thì em gọi sao? Theo cách giao tiếp kiểu Trung Quốc, cô ấy có thể chỉ nói như vậy như một phép lịch sự.”, Ôn Đế nhún vai. “Dù sao thì, chị không thích người tình một đêm gọi điện cho chị trừ khi… “
“Sao ạ?” Có lẽ thêm cái lý do, cô nhất định sẽ gọi cho Thẩm Thanh Hoà.
“Trừ khi chị muốn tiếp tục với người đó…” Ôn Đế nói từng chữ, “Tình một đêm.”