“Tôi phải.”
Ầy, vậy được thôi —
Khoan, chờ đã? !
Cố Tụ kinh ngạc đến mức làm đổ cả cà phê, thận trọng nói: “. . . cái cậu bạn trai nhỏ trượt tuyết kia ấy mà, anh chia tay rồi sao?”
Trần Hựu Hàm mặt không đổi sắc nói “Ừ.”
“Vậy cũng quá nhanh rồi đó! Sinh nhật giữa tháng ba mà lúc này mới chỉ đầu tháng năm thôi mà, mới thế mà anh đã lại chán người ta rồi sao? Đúng là tra nam.” Cố Tụ léo nhéo.
Trần Hựu Hàm từ tốn nói: “Tôi bị đá.”
Cố Tụ hoảng sợ lui về sau một bước, lại lui thêm bước nữa — xong rồi, hắn đã biết bí mật của một vụ bê bối kinh thiên như thế, bước tiếp theo có phải là bị diệt khẩu hay không?
“Đi đâu?” Trần Hựu Hàm gọi hắn lại, “Chuyển máy tính vào đây, kiểm tra tiến độ xúc tiến đầu tư đi.”
Cố Tụ dùng vẻ mặt sống không bằng chết ôm laptop ngồi xuống bên người Trần Hựu Hàm, ấn mở bảng biểu, miệng lại không nhịn được mà tám chuyện: “Cho nên dạo gần đây ngài hăng say làm việc không màng sống chết như thế là bởi vì thất tình sao?”
Trần Hựu Hàm từ chối cho ý kiến.
“Ông chủ, nhưng mà trốn tránh không thể giải quyết vấn đề đâu.” Cố Tụ liều chết can gián — mặc dù hắn độc thân bẩm sinh, nhưng đều đó cũng không cản được hắn bày mưu hiến kế giải quyết khó khăn cho ông chủ, dù sao thì, đây chính là giá trị của trợ lý kim bài lương một triệu một năm —
“Tôi cảm thấy người đẹp trai, nhiều tiền, dịu dàng, lịch thiệp, bá đạo tổng giám đốc như ngài thì theo đuổi lại một người bạn trai cũ hẳn là không có vấn đề gì lớn đâu!”
Trần Hựu Hàm nhàn nhạt liếc hắn một cái: “Tôi tới công ty tăng ca là để quên đi em ấy, cậu có chắc là bây giờ vẫn còn muốn tiếp tục làm cố vấn tình cảm bên tai tôi không?”
Điều hoà trong văn phòng bị hỏng rồi sao? Trên trán Cố Tụ nhỏ xuống một giọt mồ hôi lạnh, hắn vừa lướt chuột vừa trộm nhìn ông chủ của mình.
Vừa mới vào công ty ngày đầu tiên hắn đã được phổ cập khoa học rằng, sếp của ắn là một hoa hoa công tử, đi thang máy thôi cũng có thể được nhét vào túi mười mấy tấm danh thiếp, danh thiếp phát trong khách sạn nhỏ khéo còn không phát đạt như hắn. Tất cả mọi người trong bộ phận kinh doanh của tập đoàn GC đều có thể kể ra thông tin bên lề của mười người có quan hệ với Trần Hựu Hàm trong vòng một phút, nhưng mà chuyện hắn bị đá —— loại chuyện này chưa từng nghe thấy. Loại tin tức Trần tổng vì tổn thương trong tình yêu mà hăng say ôm đồm công việc này? Loại tin tức này mà xuất hiện trong trong phòng giải khát thì người đưa tin có thể bị phun cho chết chìm trong nước bọt —— “Ma mới đâu ra mà dám bịa chuyện vớ vẩn?”
Nhưng hôm nay Trần Hựu Hàm đã mình tự tiết lộ, Cố Tụ không thể không cẩn thận mà nhớ lại những hành vi bất thường gần đây của hắn —- điên cuồng làm việc, hà khắc nghiệm thu, đối xử lạnh nhạt với cấp dưới, không khác gì Diêm vương sống.
“Nghe nói cậu cũng có em trai?” Sau khi hoàn thành bảng biểu, Trần Hựu Hàm lấy ra một điếu thuốc, thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Mắt nhìn thời gian, 1 giờ sáng rồi, trở về nhà liền có thể ngủ ngay.
“Đúng vậy, năm nay thi đại học.”
“Hai người cũng cách nhau xa thật.” Trần Hựu Hàm nói.
—— “Ừm”
Cố Tụ hơi suy nghĩ, không biết có phải hay không là tự mình nhạy cảm.
“Cách nhau 10 tuổi.” Hắn đáp.
Trần Hựu Hàm cười cười: “Chắc thằng nhóc cũng chẳng nói chuyện với cậu mấy nhỉ.”
“Tôi cũng chẳng thèm nói chuyện với thằng nhãi ấy.” Cố Tụ cũng không chịu thua kém.
“Nói chuyện với cậu thì cậu hiểu được chắc.” Trong lời nói của Trần Hựu Hàm có sự giễu cợt như có như không, “Triển lãm Anime, hoạt hình, 2D, game, kiểm tra, trận bóng, NBA, yêu thầm, trại hè, cậu hiểu được cái nào chứ?”
“Không hiểu cái nào hết.” Cố Tụ tâm phục khẩu phục nói: “Vậy nên nó quả thực không thích nói chuyện với tôi. Nhưng một học bá Thanh Hoa như tôi cũng chẳng thèm nói chuyện với đứa đội sổ như nó ấy chứ.”
“Cũng có lý.” Trần Hựu Hàm lạnh lùng gật đầu, “Đối tượng của tôi vừa kém tôi mười mấy tuổi, không những thế còn là học bá.”
Trong lòng Cố Tụ trời long đất lở ——
Đm, này còn nói được gì nữa.
“Sếp ơi, thật ra thì thế này,” Hắn cẩn thận từng li từng tí bù vào, “Những người trước của anh. . . cũng đều còn ít tuổi mà, chắc cũng xêm xêm nhau, những cái đó. . . không hẳn là trở ngại đâu.”
Trần Hựu Hàm dụi thuốc đứng dậy: “Em ấy không giống họ.”
Trên con đường núi vắng lặng, chiếc Ferrari đỏ vang dội lái qua, rồi lại phanh gấp, từ từ lùi về.
Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt trang điểm đậm.
“Trần Hựu Hàm?”
Rạng sáng hai giờ, đường Tư Nguyên.
Diệp Cẩn vừa trở về sau cuộc đua với một người bạn, chợt nhìn chiếc Panamera quen mắt này bên đường, còn tưởng rằng mình gặp phải quỷ.
“Sao cậu lại ở đây?”
Xe của Trần Hựu Hàm đậu bên đường, người dựa vào bên xe, hai chân dài bắt chéo, đang che tay châm thuốc. Nghe thấy tiếng Diệp Cẩn hắn liền ngẩng đầu, híp mắt thở ra một hơi khói.
“Trùng hợp quá vậy.”
“Trùng hợp gì mà trung hợp?” Diệp Cẩn dở khóc dở cười, “Đây là đường về nhà tôi! Ngược lại là cậu đấy, đêm hôm khuya khoắt sao cậu lại xuất hiện ở đây?”
Trần Hựu Hàm buông tay gẩy tàn thuốc, thản nhiên cười: “Nhớ cậu không được à?”
Mặc dù biết tên cẩu nam nhân này lại đang chọc ghẹo mình, thế nhưng Diệp Cẩn vẫn không nhịn được mà nóng bừng hai má.
“Khách khí quá đấy.” Cô mở cửa xuống xe, “Tôi xem cậu là muốn nhờ tôi giới thiệu mấy ngôi sao nhỏ đi.”
“Coi thường ai đấy.” Trần Hựu Hàm cười nhẹ: “Chơi ngôi sao nhỏ mà tôi còn cần cậu làm mối cho chắc?”
Diệp Cẩn nghĩ cũng phải, mở chiếc túi nhỏ của mình, lấy ra một hộp thuốc lá màu xanh bạc hà, rồi thuần thục lấy ra một điếu thuốc mảnh, “Cho mượn bật lửa nào.”
“Cậu mà cũng hút thuốc?” Trần Hựu Hàm quả thực có chút kinh ngạc, ấn bật lửa.
“Không nhìn ra à?” Diệp Cẩn cười cười, cúi đầu hít một hơi thật sâu rồi gẩy tàn. Động tác của cô rất thành thạo, có cảm giác quyến rũ mà thoải mái.
“Giấu tốt đấy.”
“Đừng nói cho Diệp Khai.” Diệp Cẩn nói.
Chợt nghe thấy tên Diệp Khai từ Diệp Cẩn, trong lòng Trần Hựu Hàm không nhịn được nảy lên một cái.
Hắn hết thuốc chữa thật rồi, bận rộn sứt đầu mẻ trán đến tận 1 giờ sáng còn không về ngủ mà lại chạy cả nửa vòng thành phố đến đường Tư Nguyên hóng gió như là bị trúng cổ. Hóng gió cái CMN. . . ĐM.
“Biết rồi.” Trần Hựu Hàm thuận miệng đáp.
Trời có chút nóng, Diệp Cẩn thoáng hất tóc, nói: “Đến cũng đến rồi, tôi thấy cậu chắc là cũng không ngủ được, cùng đi bar với tôi đi.” Nghĩ đến Trần Hựu Hàm lái xe, sửa lời lại: “Uống trà cũng được, tùy cậu.”
Trần Hựu Hàm sẽ không không chừng mực như thế, hắn tùy hứng lái xe đến đây đã là không hợp thói thường rồi, nếu là dám hơn nửa đêm đến nhà, vậy thì ngày mai hai nhà Trần Diệp liền có thể liên hợp đăng thông báo về đám cưới.
“Không đi sao? Không đi thì thôi.” Diệp Cẩn lên xe, trong gió đêm giọng cô như có như không mà nói: “Tiểu Khai ốm rồi, ngày mai cậu đến thăm nó đi.”
Trần Hựu Hàm đứng thẳng người, lấy thuốc trên miệng xuống: “Có nghiêm trong không?”
“Không nghiêm trọng.” Diệp Cẩn cười cười, “Hình như là thất tình, nằm mơ cũng khóc, dọa cho Cù nữ sĩ nhà tôi sợ đến mức muốn mời người đến làm phép.”
Trần Hựu Hàm phảng phất như bị đánh một đòn vô hình, đứng cũng không vững, dựa vào thân xe, lúc nói tiếp ngay cả giọng cũng lạnh xuống: “Em ấy còn nhỏ như vậy, không nên yêu đường.”
Diệp Cẩn cười, thở dài một tiếng: “Lúc thích một người thì còn lý trí gì chứ? Thích là thích thôi, tình yêu năm 17 tuổi sẽ nhớ cả đời.”
Trần Hựu Hàm hoảng hốt đỡ lấy cửa xe, điếu thuốc từ trên tay rơi xuống, trái tim như bị đâm xuyên qua.
Diệp Khai, người đầu tiên em thích năm mười bảy tuổi, có thể nói cho anh biết đó là ai không?