Lúc này anh mới thả quyển sách trong tay xuống, xoay người qua, lắc lắc đầu.
Trương Mạn cho rằng anh không nghe thấy cô nói, bèn lặp lại một lần nữa: “Tôi nói ấy, rằng sau này cậu gặp phải chuyện giống như vậy thì không cần lo lắng cho tôi, không được phép tự mình đánh người, có nghe thấy không?”
Cậu thiếu niên vẫn lắc đầu, khư khư cố chấp.
Bấy giờ Trương Mạn mới phản ứng lại, anh lắc đầu ý tứ là, anh không đồng ý.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, trong đôi mắt trong veo mang theo sự kiên định không thể bác bỏ.
—— “Bọn họ bảo rằng bọn họ muốn ăn hiếp cậu.”
Trương Mạn run lên, nhìn dáng vẻ nghiêm túc cẩn thận của anh mà trái tim chua loét, song trong lồng ngực lại len lỏi hương vị ấm áp, đột nhiên cô cảm thấy thôi xong rồi.
Đúng vậy, anh chỉ vì bảo vệ cô. Nhìn thấy cô bị người ta bắt nạt, làm sao anh có thể bỏ bứa chứ?
Trương Mạn tự hỏi lòng, nếu cô nhìn thấy anh bị người ta bắt nạt thì chỉ có thể chắc chắn một điều rằng, cô không thể hành sự bình tĩnh. Tỷ như lần kia Lưu Sướng không cẩn phận va vào anh, phản ứng đầu tiên của cô chính là giẫm mạnh vào chân cậu ta.
Suy bụng ta ra bụng người, có lẽ cô đã làm khó anh rồi.
Cô thở dài, giọng nhỏ nhẹ: “Được rồi, vậy tôi hứa với cậu, về sau sẽ không bao giờ gặp lại chuyện như thế này nữa.”
Sau này cô sẽ cẩn thận hơn, dù phải đi đường vòng cũng không đi con đường kia.
Sau khi cả người thả lỏng cô mới có tinh thần suy nghĩ những chuyện khác.
“Không đúng, Lý Duy, tại sao hôm qua cậu biết tôi ở trong con hẻm đó?”
Một lát sau cậu thiếu niên mới trả lời: “Cậu bỏ quên vở bài tập, tôi gọi cho cậu nhưng cậu không bắt máy.”
Trái tim Trương Mạn như tan trong viên kẹo đường, cô không cầm được cười toe, chọc chọc cánh tay anh: “Thế cho nên cậu đi về hướng nhà tôi à? Cậu lo lắng cho tôi đúng không? Nhưng sao cậu biết nhà tôi ở hướng nào chứ?”
Cậu thiếu niên lời ít ý nhiều, mặt mày bình bình: “Tôi từng thấy cậu đi qua hướng đó.”
“Vậy… ngày hôm qua cậu dùng cái gì đánh cậu ta vậy?”
“Một hòn đá nhặt được trên đường.”
Sau đó mặc kệ Trương Mạn có hỏi gì, cậu thiếu niên đều ngó lơ cô.
Trương Mạn bị người ta cho ăn mấy bát chè bế môn(*), tức thì ngậm miệng không nói chuyện nữa, cô gục đầu xuống bàn suy nghĩ về chuyện của ngày hôm qua.
(*) Không cho khách vào nhà.
Nghĩ đi nghĩ lại, gò má bắt đầu nóng.
Ngày hôm qua cô nắm tay anh chạy qua từng con đường. Hơn nữa sau cùng, hình như cô đã ôm anh khóc rất lâu.
Lúc đó thật tình cô không nghĩ gì nhiều, buồn tới vậy mà, chỉ muốn phát tiết tâm trạng chứ làm gì có ý đồ xấu. Bây giờ nhớ lại song mặt vẫn đỏ tới tận mang tai.
Trái tim cô đập thình thịch sau đó hóa thành một vũng nước. Chí ít vào lúc đó, anh không hề đẩy cô ra mà khẽ khàng vỗ nhẹ vào vai cô, cẩn thận dỗ dành cô.
Giọng nói dịu dàng đó có thể xoa dịu mọi nỗi buồn và tủi thân của cô.
Trương Mạn nghĩ, rõ ràng đều là lời của một người nói ra, tại sao có thể khác đến như vậy? Lúc đó, một câu “Không được” của anh vọng từ con hẻm nhỏ nhưng lại tựa như giọng của ác quỷ vọng ra từ địa ngục. Ấy vậy mà lúc anh ngồi xổm trên mặt đất ôm cô, từng câu từng chữ dỗ dành cô, nhẹ nhàng như vậy dịu dàng như vậy, lại giống như một chiếc lông vũ.
—— Thật ra anh cũng thích cô nhỉ, cá rằng chính anh cũng không phát hiện ra đi.
Cô nằm sấp trên khuỷu tay, khóe miệng ngậm ý cười cong cong.
Vậy thì cô sẽ kiên nhẫn đợi anh phát hiện ra là được rồi.
Để anh dần dần ỷ lại vào cô, tin tưởng cô, bất kể lúc nào cũng sẽ nhớ đến cô, như thế anh mới không tiếp tục hoang tưởng những người thân và bạn bè trong thế giới không thực kia nữa, như thế anh mới tiếp tục chân chân chính chính sống trong cái thế giới thực này, cảm thụ trăm loại mỹ vị, xinh đẹp và tráng lệ trong nhân gian.
…
Sau ngày hôm đó, Lý Duy bắt đầu đợi ở trạm xe cạnh nhà Trương Mạn mỗi ngày. Thật ra ở trước trường cũng có nhà ga chạy thẳng đến nhà anh.
Trương Mạn biết, anh là lo lắng cô sẽ lại gặp người giống như Nghiêm Hồi, vì vậy anh muốn đi cùng với cô.
Nhưng anh không nói thì cô sẽ làm như không biết, đương nhiên trong lòng đang trộm vui vẻ.
Mọi thứ diễn ra suôn sẻ hơn cô tưởng tượng.
Liên quan đến chứng hoang tưởng của Lý Duy, hiện tại cô biết đã có hai người, một người là mẹ anh Lâm Hồi, người còn lại là bạn anh Nick. Trương Mạn không biết có tồn tại người thứ ba hay không, nhưng bây giờ hai người này phân công rất rõ ràng.
Lâm Hồi thường xuất hiện vào những lúc Lý Duy gặp khó khăn trong cuộc sống, hoặc vào những lúc anh cảm thất cô đơn, muốn thu mình lại; mà Nick, sẽ đến vào những lúc anh gặp khó khăn trong học tập, khi không người nào có thể cùng thảo luận với anh.
Bây giờ, cô có thể xác định, anh đã từ từ tiếp nhận cô rồi. Mà chuyện cô có thể làm vào lúc này chính là, yên lặng ở bên anh, cố gắng lấp đầy cuộc sống anh nhiều nhất có thể, theo đó giảm bớt chứng hoang tưởng của anh.
Hai người đi đến vòng xuyến ở tầng dưới nhà Trương Mạn, cậu thiếu niên gật đầu với cô như thường lệ, ra hiệu anh phải đi tới nhà ga rồi.
Nhưng Trương Mạn không biết hôm nay mình bị gì nữa, đột nhiên muốn giữ anh lại nói nhiều thêm vài câu.
“Lý Duy, buổi tối cậu ở nhà một mình có cảm thấy sợ không, dù gì nhà cậu cũng lớn như vậy.”
Cậu thiếu niên nhìn cô một cái, ánh mắt hơi khó hiểu: “Không sợ.”
Trương Mạn lại chuyển sang đề tài khác: “Ừm… vậy trước đây cậu có học vẽ không?”
Lần trước anh vẽ một mảnh hồng trên bãi cát tặng cho cô, vẽ tới là đẹp, thật sự nhìn giống như thực vậy.
“… Không có, tôi chỉ vẽ cho vui thôi. Trước đây ở viện mồ côi không mượn được sách sau phổ thông.”
Trương Mạn cố gắng theo kịp dòng duy nghĩ của anh. Chính là nói, sau khi đọc xong sách Vật Lý của học sinh phổ thông, không thể mượn được sách nữa anh mới rảnh rỗi vẽ chơi cho qua cơn buồn chán?
Vừa buồn cười vừa chua chát trong lòng.
Sau khi bố anh mất, Lý Duy bị đưa vào một viện mồ côi ở thành phố N, sau đó sống ròng rã ở đấy suốt bảy năm, mãi đến khi bước vào cấp hai anh mới chuyển ra ngoài. Mà anh tuy rằng bị người ta sợ hãi, xa lánh, không chỉ vì bố anh bị tâm thần phân liệt, mà còn bởi vì trước khi vào viện mồ côi anh đã từng đến khoa tâm thần của bệnh viện để kiểm tra.
Lúc đó bác sĩ đưa ra chuẩn đoán não anh bị chấn thương do di truyền từ nhỏ, cũng chính là bệnh tâm thần phân liệt, rốt cục là căn cứ vào cái gì đưa ra chuẩn đoán thì không có ai biết.
Mà người đưa anh đi kiểm tra, sau khi nhận được chuẩn đoán chính xác đã ném anh vào viện mồ côi, chính là ông nội ruột của anh.
Ở thành phố N, ông nội Lý Duy cũng là một doanh nhân, cả đời ông ta kết hôn ba lần, người vợ đầu của ông ta, cũng chính là bà nội ruột của Lý Duy, bà có tiền sử bệnh tâm thần. Gia đình bọn họ đông anh đông em, tất cả bọn họ đều tài giỏi và có sức khỏe bình thường cho nên vắng một mợ thì chợ vẫn đông.
Ông ta quyên góp cho viện mồ côi một số tiền rồi nhét anh vào, sau đó chưa từng hỏi thăm hay quan tâm qua.
Nghe nói, kiếp trước sau khi Lý Duy trở thành giáo sư của trường đại học Princeton, ông nội anh từng muốn nhận lại anh nhưng mãi cho đến khi tự sát Lý Duy vẫn không đồng ý.
Trương Mạn cắn môi, cô trốn trong chiếc áo khoác của bộ đồng phục tự nhéo lòng bàn tay mình.
Cô không thể tưởng tượng được tuổi thơ của anh.
Còn nhỏ như vậy đã mất bố, sau đó lại bị người thân duy nhất nhẫn tâm vứt bỏ. Vào lúc anh còn ngây thơ đơn thuần đã phải đối mặt với những loại dụng cụ lạnh lẽo, và cả bị rất nhiều bác sĩ xa lạ tra hỏi, lúc đó trong lòng anh nên có bao nhiêu sợ hãi?
Chắc chắn sẽ sợ nhỉ, chắc chắn sẽ khóc nhỉ? Sẽ không giống như bây giờ, cho dù một mình cũng được, cho dù bị người đời xa lánh cũng được, anh đều hờ hững không mảy may.
Đáng nhẽ cậu bé ở tuổi đó, vốn sẽ ương bướng nhất, cũng là cái tuổi đáng yêu nhất.
Cô còn nhớ, kiếp trước trước khi cô sống lại con trai Trần Phi Nhi chỉ mới bảy tuổi, cũng lớn tầm Lý Duy lúc bấy giờ. Cậu nhóc thích chơi rất nhiều thứ, có một lần Trương Mạn và Trần Phi Nhi đưa cậu nhóc đi mua sắm, cậu bé chú ý một bộ Transformers nên khóc lóc không chịu đi. Sau đó Trần Phi Nhi hết cách đành phải mua cho cậu nhóc.
Cậu nhóc ôm bộ Transformers lớn cười toe toét, thậm chí trong nụ cười còn mang theo bọt bong bóng thở ra từ mũi, cho đến bây giờ Trương Mạn đều nhớ kĩ.
Con người đều sẽ như vậy, cậy sủng mà kiêu, cậy sủng mới sẽ kiêu.
Vì vậy anh sống một mình cũng không sợ, một mình quen rồi, làm gì có quyền sợ cơ chứ?
Trái tim Trương Mạn buồn xo nhưng cô càng muốn biết nhiều hơn nữa, càng nhiều chuyện liên quan đến tuổi thơ của anh.
“Lý Duy, hồi nhỏ cậu sống trong viện mồ côi môi trường ở đó có tốt không? Hẳn là có rất nhiều bạn nhỏ giống cậu nhỉ?”
“Ừm, rất tốt, người rất nhiều.”
Cậu thiếu niên cụp mắt, là có rất nhiều bạn nhỏ a, tuổi nào cũng có.
Có người còn nhỏ hơn cả anh, đi theo đằng sau anh gọi anh là “đồ tâm thần”. Còn người lớn hơn anh một chút thì cầm đầu xa lánh anh, liên tục thích khiêu khích anh, muốn ép anh phát điên rồi ngắm nghía bộ dạng của một kẻ điên là như thế nào.
Viện mồ côi quản lý lỏng lẽo, tất cả đều là đám nhóc không ai cần, bố không yêu mẹ không thương thì lí gì người khác phải quan tâm. Cho nên đối với những cuộc ẩu đả của bọn nhỏ, đại khái nhân viên quản lý đều mở một mắt nhắm một mắt.
Nhưng anh không muốn nói với cô nhiều như vậy.
Cô gái này, anh muốn mỗi ngày cô đều vui vẻ, không thể để cô nhuốm phải nữa phần, bóng tối của anh.
…
Về đến nhà, Trần Phi Nhi gọi điện cho cô.
“Mạn Mạn, tớ nghe người ta nói cái người tốt đánh Nghiêm Hồi vào tháng trước hình như là Lý Duy… Lần trước cậu hỏi tớ chuyện của Nghiêm Hồi, lẽ nào cậu đã sớm biết rồi? Tớ nghe nói Nghiêm Hồi bị đánh tới là thảm, não bị chấn động, trên trán bị rách một mảng lớn, mặt mũi coi như nát rồi, giờ còn đang nằm viện đó.”
“Nghe bọn họ nói nguyên nhân là vì Nghiêm Hồi quấy rối một bạn học nữ trong trường chúng ta, Mạn Mạn, cái bạn học nữ kia không phải là cậu chứ?”
Trương Mạn cau mày, không nghĩ tới chuyện này vẫn bị truyền ra.
Cô vỗ về Trần Phi Nhi vài câu, cúp điện thoại.
Không phải trước đó Nghiêm Hồi không nói chuyện này với người ngoài sao? Sao bây giờ lại có tiếng gió lộ ra… Xảy ra loại chuyện này, e rằng các bạn trong trường sẽ có ấn tượng xấu hơn về Lý Duy rồi.
Mở trang diễn đàn của Nhất Trung ra, y như rằng cô nhìn thấy một số bài viết liên quan đến vấn đề này.
【Lz】: Các đồng râm hay tin gì chưa, tháng trước đầu sỏ của trường chúng ta Lâm Hồi bị người ta đánh, nằm viện suốt một tuần, bây giờ đang dưỡng bệnh ở nhà. Các đồng râm có biết người đánh là ai không?
【Tôi muốn yên lặng】: Má nó ai mà ra tay tàn nhẫn thế, đúng là thay trời hành đạo mà. Thảo nào gần đây trường chúng ta thanh tịnh đi không ít.
【Lưu Lưu Lưu】: Ngồi xổm.
【Lz】: Là mấy tên côn đồ dưới tay Nghiêm Hồi vô tình để lộ cho nên tin tức tuyệt đối đáng tin cậy. Người đánh anh ta chính là Lý Duy lớp 10A1, chính là… các đồng râm hiểu chứ.
【Lưu Lưu Lưu】: Đờ mờ, vậy không phải ma quỷ đánh nhau… Không phải có người nói Lý Duy có cái gì kia đó sao? Cậu ta lại phát bệnh à?
【Lz】: Trái lại rất đáng sợ nha, mấy tên côn đồ kia đều bị dọa tới bối rối, nói là lúc đó Nghiêm Hồi để ý một em gái, đang muốn quấn lấy người ta nói chuyện. Kết quả Lý Duy vừa tới là không nói nhiều luôn, cầm cục đá nhắm thẳng đầu anh ta đập xuống, trực tiếp đập tới một mặt đầy máu. Bọn họ nói, lúc đó vẻ mặt của Lý Duy, nhất định là điên rồi.
【Động vật thần bí ở nơi nào】: Một mặt đầy máu… Cũng quá đáng sợ rồi, thật là khủng khiếp.
【Lưu Lưu Lưu】: Là có hơi đáng sợ thôi, lần này tôi đứng về phía Lý Duy nhé, coi như là kẻ điên thì tốt xấu cũng cho chúng ta thở phào nhẹ nhõm, đúng không? Nghe nói Nghiêm Hồi là con nhà nòi rồi, trước kia từng nhiều lần xảy ra chuyện như thế này, trường học hoàn toàn mặc kệ.
【Ai cầm Ngũ Năm của tôi】: Con mẹ nó, tin tức lớn nha, chẳng trách mấy ngày nay Nghiêm Hồi không hề đi học. Giống lầu trên, lần này tôi đứng về phía Lý Duy. Tâm thần phân liệt thì sao nà, chí ít tam quan của người ta rất đoan trang a.
【Sữa lắc chuối tiêu】: Lầu trên cẩn thận nhé, đừng vì một lần làm chuyện tốt của ma quỷ mà xem họ thành thiên sứ… Nên tránh xa vẫn phải tránh xa, bằng không lần sau người ăn gạch chính là cậu đó.
…
Mặc dù có nhiều người cảm thấy sợ hãi với hành vi điên cuồng của Lý Duy, song cũng có một phần nhỏ bình luận tích cực, dù sao trước kia số người bị Nghiêm Hồi bắt nạt không phải ít. Thật bất ngờ, sự cố lần này vậy mà khiến cho danh tiếng của Lý Duy trở nên tốt hơn trước một chút.
Cô cảm thấy khá hài lòng, anh vốn là người rất rất tốt a, tại sao phải vì một vài thứ bẩm sinh mà bị ghét bỏ chứ? Bọn họ không biết anh nên mới sợ anh, chỉ cần có thể tới gần anh một chút, là sẽ phát hiện ra anh vô cùng tốt.
Trương Mạn tắt diễn đàn, gởi tin nhắn cho Lý Duy.
【Cậu đến nhà rồi à】
Không lâu sau anh gởi lại một cái tin nhắn.
【Ờ.】
Trương Mạn nhìn câu trả lời ngắn cũn của anh, có chút không vui với số từ ít ỏi, hỏi tiếp: 【Vậy bây giờ cậu đang làm gì thế】
Cậu thiếu niên nhanh chóng trả lời: 【Đọc sách.】
Lại là một câu trả lời ngắn nhưng vẫn có dấu câu chỉnh tề, cứng nhắc hệt một lão nhân cách xa thế đời.
Trương Mạn không khỏi cười thầm. Bình thường ngoài việc anh không thích quan tâm đến người khác thì thật ra anh là một người sống rất quy củ, giống hệt một học sinh tốt trong truyền thống. Rõ ràng con đường anh đi chính là tham gia các giải thi đấu, nhưng bài tập về nhà của tất cả các môn học đều được anh làm đầy đủ, đi học sẽ mặc đồng phục, không đến muộn cũng không về sớm.
Song lúc anh mất khống chế, lại như biến thành người khác.
Trương Mạn nằm lỳ trên giường, cắn khớp xương ngón trỏ, đột nhiên nhớ ra từ sau khi chuyện kia xảy ra, thần kinh cô vẫn luôn căng thẳng, vẫn chưa nghiêm túc nói với anh một tiếng cảm ơn.
Trương Mạn lại cầm di động lên, nhấp vào khung chat của anh với cô, gõ từng chữ: 【Lý Duy, cảm ơn cậu.】
Cô cũng học theo anh, trịnh trọng thêm dấu ngắt câu.
Lần này một lúc lâu sau cậu thiếu niên mới trả lời, vẫn là một chữ.
【Ờ.】
Tác giả có lời muốn nói:
Lý Duy, là tên nổi tiếng tàn nhẫn ở Nhất Trung của thành phố N, get. Bị đánh hay không thể bị đánh, không đuổi kịp tôi nhỉ, tôi chính là mạnh như thế đó ha ha ha ha ha ~~