Nữ nhân kia phun ra cả miệng máu rồi liếc nhìn Diệp Thành sau đó quay người nép vào trong lùm cây rậm rạp và thu lại khí tức trên cơ thể. Diệp Thành đứng đó mà không hề cảm nhận được bất cứ sự tồn tại nào của cô.
Phía sau, cả ba tên đã đuổi tới, một lão già tóc xám, một gã trung tuổi mặc áo bào tím và một tên thanh niên mặc áo bào trắng, khí tức của cả ba người này vô cùng mạnh mẽ khiến Diệp Thành cảm nhận được rõ rệt nguy hiểm đang cận kề.
“Tiểu tử, có thấy ai đi qua đây không?”, gã thanh niên mặc áo bào trắng ánh mắt như có lửa đốt, hắn nhìn chằm chằm vào Diệp Thành.
Diệp Thành giật mình, không dám cử động, cả cơ thể hắn trong mắt gã thanh niên mặc áo bào trắng như kẻ vô hình.
“Hỏi ngươi đấy”, gã đàn ông trung tuổi mặc áo báo tím lên giọng nạt.
“Đi…đi về phía kia rồi”, Diệp Thành chỉ bừa về một hướng, dù sao thì bọn họ cũng sắp đi rồi.
“Đừng để ta phát hiện ra ngươi đang lừa ta, nếu không thì ngươi chết thảm lắm đấy”.
“Đuổi theo”, lão già tóc xám ra lệnh, cả ba người cùng đạp vào không trung: “Ả ta bị trọng thương, lại trúng Hợp Hoan Tán, sẽ không thể chạy xa được đâu, nếu bắt được, thủ tôn đại nhân nhất định sẽ rất thích”.
Phù!
Sau khi cả ba người kia rời đi, Diệp Thành mới thở phào một hơi, cả cơ thể như được cởi trói.
Một lát sau, nữ nhân mặc đồ trắng trốn đi ban nãy lảo đảo bước ra. Trông cô lúc này vô cùng thảm hại, đôi mắt mơ màng, khuôn mặt tái nhợt, khí tức giảm sút, đến cả bước đi cũng lảo đảo xiêu vẹo.
Một cơn gió khẽ thổi qua, nữ nhân kia ngã nhoài ra đất.
Ê!
Diệp Thành không định quan tâm làm gì nhưng vẫn đi tới, giây phút nữ nhân kia sắp ngã ra đất, hắn liền ra tay đỡ lấy.