“Cmn bị bệnh à? Nhìn cái gì? Quấy rầy hứng thú của ông đây.”
“Ôi chao, sao anh lại vào đây, ngại chết người ta rồi!”
“Mau ra ngoài, tiểu tử từ đâu ra, không hiểu quy tắc sao.”
Sau mỗi cánh cửa đều có những tiếng chửi đổng như vậy.
Mặt anh ửng đỏ trong nháy mắt, hai chân cứ như bị đóng đinh tại chỗ, nặng nề không bước nổi.
Hai mắt anh như nhìn thấy quỷ vậy, vốn dĩ phải lập tức rời đi, nhưng… mắt anh bỗng tối lại.
Đây… đây chính là nam nữ yêu nhau sao?
Anh chưa từng trải qua, duy nhất cũng chỉ có căng thẳng mà Tân Miêu mang lại cho anh, anh làm gì đã thấy điều này.
“Còn không ra ngoài, tên nhóc thối này nhìn cái gì? Còn nhìn nữa liền móc mắt mày.”
Gã đàn ông ở trong đó hung ác nói.
Lúc này anh mới hồi thần, thân hình cứng nhắc đóng cửa lại, nhưng một màn nào đó hiện lên trong đầu lại vẫn xua đi được.
Màn đó thật quen mắt, sao anh lại nhớ mình đã nằm mơ thấy rồi nhỉ?
Trời ạ, anh cũng quá tà ác rồi, sao có thể ảo tưởng cùng làm chuyện đó với Tân Miêu chứ, đây rõ ràng là khinh nhờn.
Trong lòng anh tràn đầy cảm giác tội lỗi, bàn tay vô thức nắm chặt, nặng nề thở hai hơi.
Lần này đạp cửa, anh sẽ nhắm chặt mắt, đợi người ta mặc quần áo xong rồi mới mở mắt.
Anh đã vào rất nhiều phòng, kinh động đến bảo vệ, cuối cùng ở phòng góc trong cùng cũng tìm thất Tân Miêu.
Cô ăn mặc diêm dúa gợi cảm, khoác chiếc váy dài màu đen, nhưng lại là chất liệu trong suốt, bên trong có thể nhìn thấy cánh tay thon dài, xương quai xanh tỉnh tế, còn có eo thon, mông vểnh.
Chân dài trắng nõn dụ người, mềm mại uyển chuyển.
Cho dù bên trong có đeo dây tất và váy ngắn, thì cũng không thể ngăn nổi sự gợi cảm và mê hoặc động lòng người này.
Cô đang ngồi bên mép giường, hai chân vắt lên nhau, đôi chân trắng nốn lộ ra ngoài.
Mà một người đàn ông lại đang quỳ trên mặt đất, nằm bò ra sàn nhà, trên mặt là biểu cảm mất hồn.
Hắn hưng phấn quá độ mà nảy sinh ảo giác.
Phó Hằng là đàn ông, nhìn thấy một màn này thấy đê hèn không chịu nổi, nhưng Tân Miêu lại thưởng thức đến thích thú. Trong tay còn cầm cái roi đánh lên người anh ta, người đó không kêu gào đau đớn, nát da lòi xương nhưng lại kêu rất thoải mái.
Những lời này, lọt vào tai ai cũng khiến họ xấu hổ.
Phó Hằng nhìn thấy cảnh này, mắt trợn tròn miệng há hốc ra.
Tâm Miêu vì bị quấy rầy chuyện tốt mà không tự chủ cau mày, hơi chút không vui, chuyển tâm mắt thì ngây ra như ngông.