Nhiếp Vân cầm trường kiếm chúa tể thần binh điểm về phía trước.
Thương dài kiếm ngắn, hơn nữa Nhiếp Vân xuất kiếm sau, Di Tương động thủ trước, mọi người xem ra thiếu niên này hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Ngay sau đó một đạo kiếm quang chiếu rọi tứ phương xuất hiện, nó tỏa sáng như mặt trời, tốc độ kiếm quang cũng không nhanh nhưng trường thương của Di Tương không biết vì sao lại biến thành chậm chạp, dường như đâm vào nham thạch cứng rắn, cho dù dùng sức thế nào cũng không thể đâm tới.
– Linh hồn cấp bậc chúa tể?
Biết rõ việc này, rốt cuộc Di Tương đã cảm thấy sợ hãi.
Sở dĩ thương của hắn không đi cũng không phải phải thật đâm vào nham thạch, cũng không phải hắn ngăn cản, mà là bị linh hồn của đối phương trói buộc gắt gao.
Chỉ bằng vào linh hồn có thể khóa chúa tể thần binh, chỉ có một khả năng… Chúa tể!
Điều này sao có thể?
Nội tâm rung động, hắn cũng là người phản ứng cực nhanh, nếu trường thương không dâm vào thì hiểu ra, lúc này chẳng quan tâm binh khí, hắn rút tay và bỏ chạy.
Hắn rút lui nhanh nhưng kiếm quang nhanh hơn, một đạo kiếm ý lăng lệ xẹt qua cổ của hắn.
Di Tương không cảm giác được đau đớn, chỉ cảm thấy tánh mạng trôi qua nhanh chóng, thân thể hắn vẫn trượt về phía trước nhưng đầu đã bay lên cao.
– Ngươi…
Trong cổ họng không phát ra được cái gì, linh hôn thể bỏ chạy, hắn chỉ có thể dùng ánh mắt không cam lòng nhìn sang.
– Hô!
Bàn tay đánh một trải, trường thương xuất hiện trong tay Nhiếp Vân, hắn lập tức luyện hóa ngay sau đó, đồng thời một sợi dây leo thoát ra khỏi thân thể và cắm vào trong thi thể Di Tương, chỉ qua mấy giây đã hút thi thể thành thây khô.
– Ngươi… Ngươi… Giết Di Tương?
Đám người Hứa An đang chuẩn bị động thủ, nhìn thấy cảnh tượng này đều có cảm giác phát điên.
Di Tương là người mạnh nhất trong bọn họ, kết quả bị miểu sát ngay lập tức, cũng không có tư cách phản kháng, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Không phải gia hỏa này xếp thứ chín mươi bốn trong Bách Cường Đồ sao? Vì sao cường giả thứ sáu mươi mốt không phải đối thủ?
– Giả heo ăn thịt hổ…
Mọi người đồng thời nghĩ vậy, lúc này nội tâm đắng chát, sớm biết thực lực gia hỏa này mạnh như thế, đánh chết bọn họ cũng không tới gây phiền toái.
Nhưng hiện tại biết rõ đã muộn, song phương đã kết tử thù không chết không thôi, khó mà hóa giải.
– Trốn!
Hứa An biết rõ đám người Di Tương không phải là đối thủ, bọn họ cũng không phải cho nên quay người bỏ chạy.
– Chạy thoát sao?
Chẳng muốn nói nhảm, Nhiếp Vân giơ trường kiếm trong tay, tay trái cầm trường thương.
Ngay sau đó kiếm quang, thương ảnh quét ngang hàng tỉ dặm đâm vào hai sư huynh đệ.
PHỐC!
Vào lúc hai người không có lực phản kháng, đồng thời bị chém thành hai nửa, ngay sau đó có dây leo thô to xuất hiện và lập tức thôn phệ.
Vèo!
Hứa An thấy Nhiếp Vân công kích cũng không nhằm vào hắn, âm thầm may mắn sau đó dùng tốc độ nhanh nhất bỏ chạy thục mạng, còn chưa đi xa đã thấy bóng đen xuất hiện, muốn trốn tránh đã không kịp.
PHỐC!
Thân thể của hắn bị chém thành hai khúc, thi thể ngã xuống và bị dây leo thôn phệ.
Hô!
Đoạn Diệc bước đi trong õỗn độn, Hứa An đã bị hắn đánh chết.
Nghe được Nhiếp Vân triệu hoán bay tới, linh hồn bị quản chế trong tay đối phương nên không thể không khuất phục, lúc này nhìn thấy Hứa An đào tẩu cho nên một kiếm chém thành hai đoạn.
– Đây là đồ tốt!
Hứa An bị giết, Nhiếp Vân đánh một trảo vào không trung, một con thần thú rùa đen Nguyên rơi vào trong tay của hắn.
Xem ra gia hỏa này không có trao đổi thần thú này ra ngoài.
Tinh thần khẽ động,
Nguyên bị thu vào nạp vật thế giới.