Hắn lại không biết, ban đầu ở trong Trấn Ngục, Thanh Thường cùng Tùng Nguyên vì tránh né truy sát của Giang Nam, bất đắc dĩ trốn vào Hỗn độn dị hỏa thế giới do Trọng Quang cùng Ma Ha cổ thần chế dạo, Thanh Thường đầu tiên thấy Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm của Ma Ha cổ thần, không nói một lời nào liền xông lên phía trước đem Hỗn độn tru tiên kiếm từ trên đầu của thi thể Trọng Quang tiên quân rút ra.
Không có Hỗn độn tru tiên kiếm trấn áp, thần hồn của Trọng Quang tiên quân vỡ nát, đạo quả lập tức từ trong thi thể chạy ra ngoài, đoạt xá Tùng Nguyên.
Mà Ma Ha cổ thần vì để tránh cho bị Trọng Quang đánh chết, bất đắc dĩ chỉ có thể đoạt xá Thanh Thường, trở thành nữ tử.
Đến tiên giới, bốn phía đều là tiên nhân, mà Thanh Thường lại càng là đệ tử của Minh Phạm tiên quân, Minh Phạm tiên quân đòi gặp, Ma Ha cổ thần càng là không dám lộ ra một tia dị tượng, e sợ bị Minh Phạm tiên quân phát hiện ra có chỗ nào không đúng.
Vì vậy hắn chỉ có thể giả dạng làm nữ tử, một lần giả trang này chính là hơn 130 vạn năm, trong lúc vô tình, Ma Ha cổ thần cũng bị lây phấn khí, thỉnh thoảng lộ ra nữ nhi thái, rất là mê đảo một nhóm nam tiên.
– Huyền Thiên giáo chủ, hai người chúng ta không có cách nào từ trong tay ngươi cướp lấy Vạn Chú Thiên Chung, chúng ta chỉ vì lần nữa trải qua hà quang trên thềm đá tẩy lễ, tìm hiểu tiên đạo càng nhiều.
Hai người đi lên thềm đá, qua một lúc lâu rốt cuộc đi lên ba bậc thềm đá cuối cùng, cũng rốt cuộc không cách nào đi lên thềm đá càng cao hơn, hai người riêng mình ngồi xuống, tìm hiểu tiên đạo.
Giang Nam ở phía trên khôi phục tu vi, trong cơ thể hắn còn tích lũy năng lượng đạo dịch khổng lồ, tốc độ khôi phục tu vi xa xa so sánh với thời kỳ bình thường thì nhanh hơn nhiều, rất nhanh tu vi liền khôi phục được thất thất bát bát, nói:
– Hai vị đạo hữu, không biết các ngươi có tìm được hạ lạc của Bất Không đạo quả hay không?
Trên thềm đá, Ma Ha cùng Trọng Quang hai người ngẩng đầu, cùng nhau nói:
– Chưa từng tìm được!
Ma Ha cổ thần kiều mỵ nháy mắt mấy cái, cười hỏi:
– Giáo chủ có tìm được hay không?
Trong lòng Giang Nam khẽ động, kinh ngạc nói:
– Hai vị đạo hữu, các ngươi thế nhưng thật tìm được hạ lạc của Bất Không đạo quả? Đạo quả này rốt cuộc rơi vào trong tay người nào?
Trọng Quang tiên quân trung thực nói:
– Giáo chủ, chúng ta thật là không tìm được…
Giang Nam cười lạnh nói:
– Hai vị đạo hữu, người sáng mắt không nói tiếng lóng, các ngươi đối với ta vô cùng hiểu rõ, ta đối với các ngươi lại cũng hiểu rõ không kém. Các ngươi nếu như không tìm được tin tức về Bất Không đạo quả, liền căn bản sẽ không đều nhịp như thế. Các ngươi đồng thời phủ nhận, ngược lại nói rõ các ngươi nhận được tin tức về Bất Không đạo quả, đừng quên…
Một tay Giang Nam cầm lên Vạn Chú Thiên Chung, liên tục cười lạnh:
– Có muốn ta dùng chuông này đánh một ca khúc vì hai vị tăng thêm khí thế hay không?
Hai người bất đắc dĩ, Ma Ha cổ thần xinh đẹp cười nói:
– Giáo chủ nổi giận rồi, hai người chúng ta chỉ là nhận được một cái tin tức, có hoài nghi mà thôi, cũng không phải là thật sự chiếm được hạ lạc của Bất Không đạo quả.
Trọng Quang cười nói:
– Nói cho ngươi biết cũng không sao, ngươi không nên hơi một tí liền cầm đại chuông ra dọa người.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, Ma Ha cổ thần nói:
– Thời gian ta lẻn vào trong hai tòa đạo cung trộm lấy Bất Không đạo quả là chuyện tình hơn một ức năm trước. Lúc ấy ta bắt dữ một tôn Tiên Vương ở trong đạo cung, sau khi hỏi thăm, nguyên lai là đệ tử của Ngọc Kinh tiên quân, tu vi thực lực ở trong Tiên Vương cũng là loại bình thường. Ta để cho hắn mang theo ta lẻn vào đạo cung, bất quá trộm được lại là một cái đạo quả giả.
– Lúc ấy ta đem tinh binh cường tướng của Hỗn Độn theien quốc mai phục ở trong tử phủ của ta, sau khi chuyện trộm lấy đạo quả bị bại lộ, ta liền giết ra nhị cung, sau đó ở chỗ Tiên giới bích lũy gặp phải phục kích của rất nhiều Tiên Quân, Tiên Vương, cùng Trọng Quang đạo hữu song song chết trận.
– Sau khi ta phục sinh, một mực ở môn hạ của Minh Phạm tiên quân, có một lần Tiên Quân của hai cung mở ra tiên trân thịnh hội, ta với tư cách là đệ tử của Minh Phạm tiên quân, chịu trách nhiệm bưng trà dâng nước, lúc này ta lại thấy được tôn Tiên Vương kia, là tôn Tiên Vương năm đó bị ta bắt lại dẫn đường.
Gương mặt kiều mị của Ma Ha cổ thần lộ ra cười lạnh:
– Giáo chủ, ngươi đoán như thế nào?
Trong lòng Giang Nam khẽ động, vội vàng hỏi:
– Người này làm sao?
Trọng Quang ở một bên thở dài, nói:
– Người này chứng đạo Tiên Quân rồi.
Trong lòng Giang Nam hơi chấn động, chứng đạo Tiên Quân là khó khăn bực nào?
Cho dù là Bát Tiên Quân cùng An Thanh, Nam Chiên, Đông Vân nhân vật bực này cũng cần phải mượn cơ duyên nguyên thủy chi địa lần này mới có thể chứng được Tiên Quân, thậm chí Nam Chiên tiên vương thân tử đạo tiêu, ủy thác Giang Nam, Đông Vân đến nay còn chưa từng chứng được Tiên Quân!
Một tôn Tiên Vương bình thường như vậy là như thế nào chứng được Tiên Quân đây?
– Người này chứng được Tiên Quân, biến thành thượng khách của tiên trân thịnh hội. Hai người chúng ta ở một bên phục vụ, ta làm sao cũng không nghĩ tới tiểu nhân vật không để vào mắt năm đó giờ phút này lại biến hóa nhanh chóng, biến thành đại nhân vật!
Ma Ha cổ thần cười lạnh nói:
– Người này đối ngoại tuyên bố, hắn là chiếm được thánh được từ trên mảnh nhỏ của một gốc đạo quả tiền sử kết xuất, lúc này mới tu thành Tiên Quân, hơn nữa trong cơ thể hắn đúng là có khí tức của tiền sử thánh dược, giấu diếm được mọi người!
Trọng Quang tiên quân cười lạnh nói:
– Nhưng mà chúng ta lại biết chuyện này không đơn giản như vậy! Trong đại đạo của thể nội hắn, trong pháp bảo của hắn đều có lạc ấn của Bất Không đại đạo, mặc dù hắn giấu diếm rất tốt nhưng mà chúng ta lại từ trên người giáo chủ kiến thức qua Bất Không đại đạo chân chính! Hắc hắc, chúng ta đều bị hắn tính toán, năm đó Ma Ha đạo huynh trộm lấy Bất Không đạo quả chỉ là giả đạo quả mà Đế cùng Tôn lưu lại, đạo quả thật còn giấu ở trong đạo cung. Ban đầu Ma Ha bị phát hiện, rất nhiều Tiên Vương, Tiên Quân đánh tới, hắn không kịp chém giết tôn tiểu Tiên Vương kia, lập tức bứt ra chạy đi, mà những Tiên Vương, Tiên Quân khác chỉ lo đuổi giết Ma Ha, đạo cung thất thủ, tên tiểu Tiên Vương này liền trộm lấy Bất Không đạo quả chân chính!
Ma Ha cổ thần buồn bã nói:
– Bất Không, Bất Không, còn là không rồi… Chúng ta phát hiện người này đã thâm tàng bất lộ, chỉ sợ so với chúng ta năm đó còn mạnh hơn!
– Người này, giáo chủ hẳn biết được hắn là ai đi?
Trọng Quang tiên quân hỏi.
Giang Nam hít vào một hơi thật dài, trầm giọng nói:
– Viên Không tiên quân!
Ma Ha cổ thần lộ ra vẻ nghi hoặc, thấp giọng nói:
– Mới vừa rồi ta nhìn thấy hắc bào nam tử ở trên tế đàn kia, cơ hồ đã cho hắn là Bất Không chuyển thế, loại khí độ này, loại phong thái này cùng với Bất Không lĩnh tụ năm đó có tám chín phần tương tự. Nếu như Viên Không chiếm được Bất Không đạo quả, như vậy hắc bào nam tử này liền không thể nào là Bất Không lĩnh tụ chuyển thế, thật là kỳ quái…
Trong lòng Giang Nam khẽ động, khí độ phong thái của hắc bào nam tử kia cũng làm cho hắn có mấy phần nghi ngờ cùng cảm giác quen thuộc, đúng là rất có mấy phần tương tự với Bất Không đạo nhân mà hắn nhìn thấy ở nơi Đế, Tôn truyền pháp!
Bất quá nghi vấn cũng theo đó mà đến, nếu như Viên Không chiếm được Bất Không đạo quả, Bất Không đạo nhân há có thể chuyển thế sao?
Băng Liên đột nhiên nói:
– Các ngươi nói xem, Bất Không đạo nhân có khả năng luyện thành hai cái đạo quả hay không?
– Song sinh đạo quả?
Mọi người bật cười nói:
– Điều này sao có thể? Trong đạo quả ẩn chứa nguyên thần, trong nguyên thần uẩn thần hồn, người nào có thể có được song nguyên thần song thần hồn?
Băng Liên thánh mẫu nhẹ giọng nói:
– Ta đã từng thấy qua người có song hồn!
Người có mấy cái đạo quả cũng không hiếm thấy, Giang Nam chính mình liền gặp qua không ít, ví dụ như Giang Tuyết chính là có mười đạo quả, một chút chín phụ, lại như Tiên Cung thái tử cùng Hậu Thổ tiên quân có sáu đạo quả, đem hồn phách chia thành sáu, riêng mình bồi xưỡng, bất quá những thủ đoạn này đều là đề thăng thực lực, là dùng phân thân luyện thành đạo quả, không tính là đạo quả chân chính.
Mười viên đạo quả của Giang Tuyết, một viên làm chủ, nguyên thần thần hồn đều ở trong chủ đạo quả, chín viên đạo quả khác đều là đạo quả do phân thân luyện thành, trong đó cũng không có thần hồn mấu chốt nhất.