Nam nhân này sao luôn đánh mông nàng, không biết như vậy xấu hổ cỡ nào sao?
– Ngươi gây ra họa, để ngươi giải quyết! Chu Hằng uy vũ không lùi hạ thân. Hàn Diệc Dao lộ ra vẻ mờ mịt, nhưng vẫn ngượng ngùng, trời ạ, nàng không ngờ cùng một nam nhân trần trụi đối mặt, còn có tay cầm vật kia, mắc cỡ muốn chết!
Giải quyết như thế nào?
Nhìn vẻ mặt thanh thuần của nàng, Chu Hằng có cảm giác tội ác, nhưng càng như vậy càng khiến hắn cảm xúc dâng tràn, tiến đến bên tai Hàn Diệc Dao nhẹ giọng nói vài câu.
– Cái gì! Hàn Diệc Dao hoảng sợ, dùng ánh mắt không thể tin tưởng nhìn Chu Hằng.
Này này này này này, lại muốn nàng dùng miệng… Bẩn muốn chết!
– Hoặc là mặt trên, hoặc là phía dưới, ngươi chọn một! Chu Hằng rất không nói lý nói.
Tên khốn nạn này![CHARGE=3]Hàn Diệc Dao đảo mắt, mắc cỡ đỏ mặt cò kè mặc cả: – Dùng tay được không?
– Thật không có thành ý!
– Vậy coi như!
– Đừng, tay thì tay đi! …
– Ngươi sao còn chưa lành? Hàn Diệc Dao muốn khóc lên, nàng nghe qua một vài chuyện, nam nhân làm chuyện đó đều rất nhanh, ngắn thì hai ba phút, dài thì mười mấy phút, nhưng mà tay trái nàng sóc tới mỏi lại phải đổi tay phải, tay phải mỏi lại đổi tay trái, tới tới lui lui đã mười mấy lần!
Chu Hằng cười hắc hắc, mặc dù không cưỡi ngựa, nhưng bàn tay Hàn Diệc Dao mềm mại không xương, cũng khiến hắn rất là hưởng thụ.
– Không làm nữa! Hàn Diệc Dao thu tay về, làm một cường giả Sơn Hà Cảnh, nàng đương nhiên không có khả năng như vậy mà mệt mỏi, nhưng xấu hổ muốn chết a!
Nàng là vị hôn thê của người khác a, trần truồng nằm trên ngực Chu Hằng đã là tội ác tày trời, lại còn dùng hai tay làm cho hắn… Hơn nữa, nàng thủ vững trinh tiết cũng không phải vì vị hôn phu kia!
Tội ác nặng như thế, nhưng mà Hàn Diệc Dao lại có một loại khoái cảm phóng túng, một loại giải thoát câu thúc!
Ở Hàn gia, mặc dù nàng được coi là tộc nhân thiên tài, nhưng mà vì Ứng gia, gia tộc không chút do dự đem nàng gả ra, căn bản bỏ ngoài tai lời phản đối của nàng.
Đối với những người khác mà nói, gả cho Ứng Thừa Ân thì còn có cái gì mà bất mãn?
Võ đạo thiên tài, người lại anh tuấn vạn phần, bao nhiêu nữ nhân nguyện ý tự tiến cử mà không được? Nàng đúng là thiên tài Hàn gia, là 3 đại mỹ nữ đế đô, nhưng hợp với Ứng Thừa Ân vẫn là với cao!
Ở trong mắt bất luận kẻ nào, có thể leo lên cửa hôn sự này, nàng cười trộm còn không kịp, hẳn phải vô cùng quý trọng, còn phản đối cái gì đây?
Đầu óc có bệnh!
Chính áp lực như vậy, tạo cho nàng phóng túng trong lúc bất chợt, sớm chiều ở chung với Chu Hằng gần hai tháng, nàng cũng nhìn thấy nhiều điểm sáng trên người Chu Hằng. Đối với một nữ nhân mà nói, Chu Hằng cũng rất đáng giá ngưỡng mộ.
Nàng không thể khẳng định đến tột cùng mình xuất phát từ trả thù Ứng Thừa Ân cố ý phóng túng mình, hay là phương tâm đã bị Chu Hằng đoạt mất, mới cảm thấy không biết thẹn làm chuyện hạ lưu như vậy.
Chu Hằng cũng không quá ép, dùng tay không thể so được với trực tiếp tiến vào, lúc đầu còn cảm thấy mới mẻ, nhưng thời gian dài liền nhàm chán.
Hắn nghĩ nghĩ, nói: – Các ngươi đi ra ngoài đi!
Thanh âm như sấm, lập tức khiến hai nàng đang mớn trượt tỉnh lại, các nàng vội vàng ôm quần áo đứng lên, chạy ra khỏi phòng, tuy rằng ngực còn lộ nhũ, nhưng các nàng cũng không để trong lòng, vốn đây là nghề của các nàng.
Chu Hằng vươn tay phất một cái, linh lực tạo thành một bàn tay đóng cửa phòng lại. Hắn tiến đến bên tai Hàn Diệc Dao, nói: – Dẫn ngươi đi một chỗ, không nên dùng ý niệm phản kháng.
Hàn Diệc Dao hoảng sợ, nàng bây giờ trần trùng trục, bất kể đi đây cũng mắc cỡ chết người! – Để ta mặc quần áo vào trước! Nàng vội vàng kêu lên.
Nàng vốn có mâu thuẫn mãnh liệt, căn bản không thu được vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, mà Chu Hằng lại không nghĩ phóng bảo tháp lớn ra, trước hết chỉ còn cách nghe nàng, lấy ra quần áo mới mặc vào.
Hai người ăn mặc chỉnh tề, Hàn Diệc Dao vẫn còn không chịu bỏ qua, chờ mặt hết đỏ, nếu không bất cứ người nào liếc mắt một cái cũng nhìn ra đầu mối.
Chu Hằng không ngừng nhe răng cười, hắn chỉ muốn mang Hàn Diệc Dao vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp mà thôi, cần làm phức tạp như vậy sao?
– Tốt rồi! Cho tới tận nửa tiếng sau, Hàn Diệc Dao mới gật gật đầu với Chu Hằng.
Chu Hằng mặt đen lại ừ một tiếng, cầm lấy tay đối phương, tâm niệm vừa động, hưu, trong nháy mắt hai người biến mất trong phòng.
– Đây là… đâu? Hàn Diệc Dao nhìn địa phương xa lạ này, lộ ra biểu tình khiếp sợ.
– Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, bên trong một kiện pháp khí không gian! Chu Hằng mỉm cười, ánh mắt đảo qua, chỉ thấy Tiêu Họa Thủy và Lan Phi đang ngủ trên giường, 4 cánh tay trắng như tuyết vươn ra ngoài chăn, còn có thể nhìn thấy đùi thon lõa lồ bên ngoài!
Có thể kết luận dễ dàng, hai nàng này tuyệt không mặc quần áo!
Lúc trước Chu Hằng căn bản chưa ra (xuất tinh), vừa nghĩ tới thân thể mê người dưới chăn của hai nàng, tim không khỏi đập rộn lên, cấp tốc nổi lên phản ứng.
Hai người bọn họ tu vi cao minh, hai nàng căn bản không phát hiện ra khí tức bọn họ, vẫn ngủ say sưa như cũ.
– Hả, các nàng… Đều đột phá!
Chu Hằng đột nhiên phát hiện khí tức tràn đầy của hai nàng, đó không phải cấp bậc Sơ Phân Cảnh, mà là Ích Địa Cảnh!
Tiêu Họa Thủy đột phá là chuyện hợp tình hợp lý, nàng ăn một quả Cửu Nguyệt Phong Quả, nhưng mà Lan Phi tư chất khá bình thường, cho dù có thể đột phá đến Ích Địa Cảnh, ít nhất cũng phải mất trăm năm!
Chẳng lẽ, Tiêu Họa Thủy phân một nửa Cửu Nguyệt Phong Quả cho nàng?
Chắc là như thế, cho nên lần trước hắn tiến vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp phát hiện hai nàng đều bế quan ở đây tầng thứ hai!
– Lại có bảo vật như thế? Hàn Diệc Dao còn khiếp sợ vì pháp khí không gian có thể cất chứa vật còn sống, gần như không nhìn thấy hai người Tiêu Họa Thủy lõa lồ trên giường.
– Còn có thứ lợi hại hơn! Hắn mang theo Hàn Diệc Dao đi tới cầu thang: – Cái này gọi là Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, bắt đầu từ tầng thứ hai, mỗi một tầng đều ứng với một cảnh giới võ đạo, chỉ cần ngươi có thể đả bại đối thủ là chiếm được phần thưởng!
Hàn Diệc Dao lập tức tim đập thình thịch, nàng lập tức đi lên bậc thềm, đi vào màn sáng tầng thứ hai.
Nàng nghĩ hắc kiếm của Chu Hằng chính là lấy từ đó! – – – – – oOo- – – – –
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 229: Tới chỗ sâu ghìm ngựa