– Chuyện này có chút kỳ quái, họ Đường chính là nữ tế của gian tặc họ Lý, để hắn nắm giữ cũng không có gì lạ, có điều thực lực của họ Đường đáng sợ như vậy, muốn giết hắn, càng thêm khó khăn rồi…
Nữ tử lan sam mày liễu khẽ nhíu:
– Ai nói muốn giết hắn?
Sắc mặt thiếu nữ ngẩn ra, không giải thích được nói:
– Tỷ tỷ, hắn là địch nhân của chúng ta, lại giết không ít người của chúng ta.
Nữ tử lan sam thở dài một tiếng yếu ớt:
– Chuyện này không thể trách hắn, là bọn hắn gieo gió gặt bảo, cuỗm lấy tiểu thiếp của Lý tặc, vốn là hành vi nhân sĩ chính đạo chúng ta khinh thường.
Nàng thở dài một tiếng nặng nề:
– Thật ta lại rất muốn giết Lý tặc.
Lý Lâm Phủ một đời gian tướng, không biết hại chết bao nhiêu trung thần nghĩa sĩ, gây lòng căm phẫn, nàng quả thực rất muốn giết Lý Lâm Phủ, hơn nữa đã từng ám sát một lần, bất quá bởi vì hắn, cuối cùng hành động ám sát thất bại.
Vài ngày trước gặp mặt sư phụ, sư phụ lại không cho phép nàng ám sát Lý Lâm Phủ, nguyên nhân thì nàng không rõ lắm.
An bình của Đại Đường, còn phải dựa vào Lý Lâm Phủ chống đỡ.
Tuy nàng không tình nguyện, nhưng mà lệnh thầy khó cãi, nàng chỉ có thể dừng thôi.
Thiếu nữ chu cái miệng nhỏ nhắn:
– Tỷ tỷ, họ Đường trợ Trụ vi ngược, gian tặc như vậy, người người đều có thể tru diệt.
– Trợ Trụ vi ngược?
Nữ tử lan sam nhíu chặt mày liễu:
– Muội có từng thấy qua hắn làm chuyện xấu nhân thần căm phẫn chưa?
…
Thiếu nữ không lời phản bác lại, bất quá biểu tình bất mãn hiện rõ trên mặt, chân giậm giậm đất:
– Tỷ tỷ, sao tỷ luôn nói giúp hắn vậy?
Thiếu nữ lan sam thản nhiên nói:
– Tỷ không phải nói giúp hắn, mà là nói đúng sự thật thôi.
– Tuy hắn là nữ tế của Lý tặc, nhưng không có chút vết ác, ngược lại, hắn còn làm không ít đại sự Đại Đường, nếu muội có thể tìm ra vết ác của hắn, tỷ tỷ nhất định sẽ giết hắn.
– Được, đây chính là tỷ nói nha.
Thiếu nữ tìm kiếm hết cả bụng, vắt hết cả óc tìm ra một vết ác của họ Đường kia, trong đầu giống như không có chút tồn tại vết ác của họ
Linh quang chợt lóe, nàng vui vẻ nói:
– Hắn là một đại sắc ma.
– Phụt…
Đôi môi đỏ mọng của nữ tử lan sam lộ vẻ cười, hai gò má mềm mại sáng loáng ẩn hiện một tia đỏ ửng động người:
– Hắn… Sắc ma như thế nào…
Hai nữ tử trẻ thảo luận câu chuyện dạng này, giống như có chút thẹn thùng.
– Hắn…
Thiếu nữ đỏ bừng che mặt lại, giậm chân nói:
– Dù sao đi nữa hắn có nhiều nữ nhân như vậy, khẳng định là một đại sắc ma.
Nữ tử lan sam lộ ra một bộ biểu tình rất nghiêm túc:
– Được rồi, vậy muội nói xem, hắn cưỡng đoạt khuê nữ nhà ai?
Má ngọc đột nhiên ửng hồng lên, câu nói kế tiếp cũng không sao nói nên lời nữa, dù sao lời này ra khỏi miệng làm cho nàng có chút xấu hổ.
Thiếu nữ lại lần nữa không nói gì, cưỡng từ đoạt lý nói:
– Dù sao đi nữa hắn vẫn là một đại sắc ma.
Thiếu nữ lan sam thở dài một tiếng yếu ớt:
– Đường Sương tiểu thư của Đường Môn Thục Trung, Lôi Mị tiểu thư của Phích Lịch Đường Giang Nam, đều là bậc nữ lưu anh hùng đỉnh danh trong chốn giang hồ, võ công trí tuệ siêu quần, nếu như không phải các nàng nguyện ý, há có ai dám đánh chủ ý với các nàng?
Nàng kiên trì phân tích thông suốt, hai người trước không nói đến, tiểu thư Đường Nhu của Đường Môn, Ngọc Nhược Vân tiểu thư Ngọc gia, cũng được cho là một tài văn chương, kỳ nữ cá tính đặc biệt, cũng không ai có thể bức các nàng, nam tử tầm thường, ai có thể dễ dàng lọt vào mắt của nàng như vậy?