“Sư đệ, lần này đệ còn muốn đi đâu?”
“Sư huynh có biết Lý Hàn Y không?” Vô Tâm hỏi ngược lại.
Vô Thiền gật đầu: “Đương nhiên biết rồi. Nhị thành chủ Tuyết Nguyệt thành, một trong Thiên Hạ Ngũ Đại Kiếm Tiên, con gái đại tướng quân Bát Trụ Quốc Lôi Mộng Sát. Người trong võ lâm ai lại không biết.”
“Đúng vậy. Nhưng có một điều huynh quên không nói, giang hồ đồn đại, cô ấy là một trong những người giết chết phụ thân ta năm xưa.” Vô Tâm đột nhiên nghiêm mặt nói.
Vô Thiền kinh ngạc, lấy làm khó hiểu: “Chẳng lẽ trong lòng sư đệ còn thù hận ư?”
Vô Tâm nhướn mày: “Trong lòng sư huynh, đệ là người như vậy sao?”
Vô Thiền khẽ lắc đầu: “Sư đệ rộng rãi thấu triệt, sư huynh còn xa mới bằng, đương nhiên không nghĩ rằng đệ là người cố chấp vào chuyện báo thù. Chỉ có điều đột nhiên nhắc tới chuyện này, trong lòng khó tránh khỏi nghi ngờ.”
Vô Tâm quay người: “Năm xưa Bách Lý Đông Quân và phụ thân đệ tỷ thí, thắng được nửa chiêu. Phụ thân đệ bị trọng thương phá vòng vây ra, cuối cùng bị giết chết ở Giang Nam. Giang hồ đồn đại người dẫn đầu giết chết ông ấy là Lý Hàn Y, nhưng trước giờ Lý Hàn Y chưa từng thừa nhận. Đệ chỉ thấy tò mò, rốt cuộc ngày hôm đó có chuyện gì?”
“Cho nên đệ muốn tìm Lý Hàn Y ư?” Vô Thiền hỏi: “Nếu đúng là cô ấy, sư đệ có định báo thù không?”
“Sẽ không.” Vô Tâm lắc đầu: “Người xuất gia sao lại giữ khư khư thù hận. Đệ chỉ muốn biết đáp án mà thôi. Lúc trước luôn bị lão hòa thượng ngăn cản, sau này lại bị cưỡng ép về Thiên Ngoại Thiên. Hôm nay nhân lúc Tuyết Nguyệt thành suy thoái, vừa vặn hoàn thành một tâm nguyện.”
Vô Thiền gật đầu: “Vậy lần này sư huynh cần tới Tuyết Nguyệt thành?”
“Không, hôm đó trong Lôi gia bảo, Lý Hàn Y đã hiện thân. Hiện giờ cô ấy đã bị đại gia trường của Ám Hà hãm hại, đã tẩu hỏa nhập ma. Lần trước đuổi giết đại gia trường, còn hiện giờ đang tìm Ám Hà khắp nơi như phát điên. Đệ phải tìm thấy cô ấy, nếu đệ đoán không sai, Ám Hà chắc chắn sẽ phái sát thủ tinh nhuệ nhất đối phó với cô ấy. Sau khi tẩu hỏa nhập ma, tuy Lý Hàn Y có vẻ rất lợi hại nhưng chỉ là một người mất lý trí, đối với bọn chúng, lại càng dễ đối phó.” Vô Tâm nói.
“Ngay cả Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y cũng bị Ám Hà làm hại… Chẳng lẽ thời thế giang hồ sắp đổi rồi ư?” Vô Thiền kinh hãi.
“Không.” Vô Tâm lắc đầu nhìn bầu trời: “Là thời thế toàn bộ Bắc Ly sắp đổi rồi.”
“Thôi được, Phật môn chúng ta không nên để ý tới những chuyện linh tinh đó.” Vô Thiền chắp tay gật đầu một cái.
“Sư huynh, Phật môn nói hàng yêu phục ma, nếu Bắc Ly thật sự thay đổi, chắc chắn sẽ trở thành bách quỷ dạ hành, sinh linh đồ thán, không ai đạt mình ở ngoài được. Người trong giang hồ không thể, người của Phật môn cũng không thể.” Vô Tâm dừng một chút rồi cho thêm một câu: “Trừ đệ ra.”
Vô Thiền nghe đoạn trước nhiệt huyết dâng trào, nhưng không hiểu nổi ba chữ sau: “Vì sao?”
“Bởi vì đệ không phải người Bắc Ly, đệ là ma giáo ở ngoại vực mà.” Khóe miệng Vô Tâm nhếch lên thành một nụ cười tà mị: “Bắc Ly tốt hay xấu có liên quan gì tới đệ.”
Vô Thiền dở khóc dở cười: “Lời này của sư đệ rất có lý, sư huynh cũng chẳng cách nào phản bác.”
“Sư huynh, mai này gặp lại.” Vô Tâm đột nhiên đi tới.
Vô Thiền chắp tay, không giữ lại: “Sau khi gặp Lý Hàn Y, sư đệ có về Hàn Sơn tự không?”
Bước chân của Vô Tâm không ngừng lại: “Không, sau khi gặp Lý Hàn Y đệ còn phải tới một nơi. Cho nên phải nhờ sư huynh trông coi Minh Hầu đầu óc mơ hồ kia rồi.”
“Đi đâu?” Trong lòng Vô Thiền bỗng có dự cảm xấu.
Vô Thiền điểm nhẹ mũi chân, thân hình lao về phía xa: “Thiên Khải thành!”
“Không được!” Vô Thiền cả giận nói, bước lên trước một bước, tức giận tới giẫm nát một viên gạch. Hắn muốn tung người đuổi theo, thế nhưng khinh công của Vô Tâm lợi hại tới mức nào, chớp mắt đã không còn bóng dáng, làm sao đuổi kịp được. Huống hồ, với hiểu biết của hắn về sư đệ mình, không ai có thể khiến quyết định của hắn dao động, ngoại trừ lão hòa thượng đã khuất.
Lão hòa thượng từng nói, chờ một ngày Vô Tâm rời khỏi Hàn Sơn tự, có đi đâu cũng được, chỉ không thể tới Thiên Khải thành.
Vô Tâm thở dài: “Vẫn là chấp niệm đó thôi.”