Lục Diệp Bằng nghe xong chịu hết nổi phải đưa hai tay day trán, đầy mệt mỏi.
“Thôi…Thôi ….Thôi……Trả chiếc thẻ cho tôi cô ơi!” Nói rồi anh đưa tay lấy chiếc thẻ từ trên tay của cô lại.
Nhưng Lam Lam đã nhanh tay giấu chiếc thẻ vào túi xách của mình, cười hì hì nhìn anh.
“Anh nằm mơ đi! Tiền vào tay của chị rồi, không lấy được đâu cưng.”
Cô còn cao tay nệm thêm một câu.
“Cái này là do anh ép em cầm chứ em không có đòi, mà tiền của anh nhiều quá để cho em giữ bớt cho”.
Lục Diệp Bằng nghe xong khẽ đưa tay qua nâng mặt của cô lên nhìn qua nhìn lại nhiều lần.
“Vợ của anh bây giờ đã có sở thích giữ tiền giùm anh rồi sao?”
“Không giữ tiền cho anh…Lỡ như anh cầm đi cho những cô bạn gái của anh thì sao?”Lam Lam không vui.
Lục Diệp Bằng thở dài, khẽ xoa đầu của cô.
“Nhà của anh còn cho em đứng tên nữa,huống hồ là những số tiền bạc lẻ này…”
“Hả…”Lam Lam nghe anh nói xong cảm nhận tai của cô đã bị ù đi hai bên,nghe chưa rõ lắm.
“Ai đứng tên…?”
Lục Diệp Bằng nhíu mày.
“Biệt thự anh đang ở là đứng tên của em…Không ai nói cho em biết sao?”
Lam Lam ngẩng người.
Chuyện này là sao? Cô có nghe ai nói gì đâu?
Lục Diệp Bằng lại hỏi cô thêm.
“Em không xem buổi lễ kết hôn của anh và Dương Tiểu Vy diễn ra vào năm đó sao? Hôm đó còn có rất nhiều nhà báo, thậm chí là được phát lên truyền hình nữa”.
“Sao… Phát lên ti vi luôn hả?”
“Ừ…!”
Lam Lam bất chợt đăm chiêu.Cô chưa từng nghe qua, nói chi là nhìn thấy những đoạn phim đó.Bây giờ khi anh nhắc lại cô mới chợt nhớ.
Cô không biết chuyện gì đã xảy ra vào ngày hôm đó, cô cũng không biết rốt cuộc hai người này có kết hôn với nhau hay không? Nhưng sau một thời gian khi cô quá Mỹ,cô đã được mọi người kể lại là không chỉ mình anh bị cảnh sát bắt mà còn có Dương Tiểu Vy.Nhưng họ không nói rõ cô ta bị bắt vụ gì.Sự thật chuyện diễn ra ngày hôm đó đối với cô chỉ là nghe qua những người thân trong nhà kể lại.
Rốt cuộc ngày hôm đó đã có bao nhiêu bí mật mà mọi người đang cố giấu cô.
Nhìn vào nét mặt thay đổi của Lam Lam,Lục Diệp Bằng đã hiểu ra cô chưa từng nhìn qua những bài báo đó.Cuối cùng anh cũng đã hiểu vì sao cô khi về đây lại có thái độ lạnh nhạt với anh như vậy.
Nghĩ rồi, Lục Diệp Bằng đưa tay chạm vào mặt của cô, dịu dàng nói.
“Em đã không biết thì xem như không biết đi…Mọi chuyện đã qua rồi!”
Lam Lam nghe vậy liền nghiên đầu qua nhìn anh.
“Nhưng đối với em chưa qua đâu anh”.
Lục Diệp Bằng không hiểu ý của cô.
“Em nói vậy là sao?”
Lam Lam im lặng nhìn anh rất lâu, rồi sau đó cô rướn người hôn lên mặt của anh,rồi nhanh chóng mở cửa xe đi ra.
Trong lòng Lục Diệp Bằng lo lắng, hạ kính xe xuống nói lớn.
“Anh sẽ thu xếp không để em và cô ta chạm mặt ở công ty,em đừng suy nghĩ nhiều “.
Nhưng Lam Lam đã không hề nghe tiếng nói của anh nữa, bước chân cô gấp gáp đi thẳng vào trong nhà.
Lục Diệp Bằng nhìn theo bóng lưng của cô rất lâu.Vẻ mặt mang theo nhiều tâm trạng trong lòng.
Bà ấy muốn anh và cô phải xa nhau như thế nào nữa sao? Nếu như bà ấy khi biết cô đi làm ở công ty của anh không biết bước tiếp theo, bà sẽ làm gì cô nữa đây?
Trong lòng anh bây giờ rất muốn đưa Lam Lam và An Nhiên rời khỏi căn nhà đó.Để cô sống ở đó thêm một ngày nào,anh sợ càng lúc càng có nhiều người tác động vào đầu cô những thứ xấu xa về anh.
Còn Lam Lam nữa, anh không biết trong lòng vợ của anh đang sợ điều gì nữa.Cô thật sự có thay đổi, nhưng tính khiêu chiến và đầy quyết đoán của cô đã bị mất đi.Bây giờ anh cảm nhận được người con gái này luôn mang trong mình một nỗi sợ đầy bất an khiến anh ở bên cạnh cô cũng thấy lo lắng cho cô rất nhiều.
******
Căn biệt thự của nhà họ Tần đang yên ổn, thì Lam Lam vừa về đã làm kinh động đến mọi người lên.
“Con đã đi đâu ba ngày nay…?” Đó là tiếng nói đầy giận dữ của bà Tần khi nhìn thấy con gái cuối cùng đã trở về nhà.
An Nhiên vừa nhìn thấy mẹ, cô bé đã rối rít chạy đến thật nhanh cất lên giọng nói non nớt.
“Mẹ ơi…!”
Thấy Lam Lam không chịu trả lời, bà Tần lại đi đến trước mặt nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, nghiêm nghị hỏi
“Tại sao không trả lời mẹ…Con đã đi đâu trong suốt ba ngày qua,đừng có nói là con lại đi với nó?”
Nghe mẹ nói xong,Lam Lam đã hiểu ngay người mẹ vừa nhắc đến là ai.Có vẻ mẹ đã ra tay che giấu rất nhiều chuyện, không muốn cho cô biết rồi.
Lam Lam nhìn mẹ của mình chằm chằm mà không hề trả lời câu hỏi của bà.Cho đến khoảng hai,ba phút cô cúi xuống nắm chặt tay của An Nhiên thấp giọng nói.
“Lên phòng với mẹ”. Sau đó cô ngước mắt nhìn lên mọi người “Sắp tới con và con gái sẽ dọn ra ở riêng,hai mẹ con của con phải bắt đầu cuộc sống lại từ đầu,mọi người hãy yên tâm con sẽ không động vào tiền của gia đình đâu”.
Dứt lời, cô liền kéo An Nhiên về phòng. Kiếm Hiệp Hay
Mọi người nghe xong ai nấy đều phải giựt mình, nhất thời không thể nói lên được lời nào.
Khi Bà Tần định thần trở lại thì Lam Lam cũng đã đi lên phòng rồi.
Nét mặt của bà càng lúc càng trở nên tức giận.
“Cái con nhỏ này…! Lại nữa rồi!”
Bà vừa định đi lên phòng của cô,Tần Văn Hạo đã nhanh chóng kéo bà lại, ông cất giọng trầm trầm lên khuyên nhủ.
“Con mới vừa về, bà từ từ đã… Mình cứ làm căng, tôi sợ không phải là vài ngày mà ngay ngày mai Lam Lam hứng lên dọn đồ ra khỏi nhà luôn đấy”.
Sắc mặt Bà Tần càng khó coi hơn bao giờ hết.Trong lòng của bà luôn nổi lên sự bất an mấy ngày qua, hôm nay Lam Lam đã trở về càng khiến sự lo lắng của bà đã hiện ra ngoài thêm thôi.
Lam Lam dẫn An Nhiên vào phòng của mình.
An Nhiên chau mày ngồi ở trên giường khoanh tay lại bắt đầu chất vấn cô.
“Con còn tưởng mẹ lại bỏ con đi nữa, mẹ đã đi đâu mấy ngày nay vậy?”
Lam Lam nghe xong, cô đang đứng lấy đồ phía bên trong liền ngưng lại ngó mặt ra nhìn cô con gái bé nhỏ của mình trả lời.
“Mẹ đi gặp mẹ chồng của mẹ đó con gái”.
“Mẹ chồng…?” An Nhiên tỏ vẻ không hiểu.
“Phải là mẹ chồng đấy!” Lam Lam sải bước chân đi từng bước lại đến chiếc giường ôm chặt lấy An Nhiên vào lòng.
Nét mặt của An Nhiên lại trở nên bí xị.
“Mẹ đi vắng,ngay cả ba cũng mất tích luôn…Ba đã không đến trường đón con mấy ngày nay luôn rồi!”
“Thật như vậy sao?” Lam Lam giả vờ ngạc nhiên trước mặt An Nhiên
An Nhiên gật đầu, ánh mắt mang dáng vẻ suy tư, rồi sau đó cô bé nhìn qua Lam Lam khẽ nói.
“Có lẽ ba đã thích cái người phụ nữ đó rồi! Mấy ngày qua chắc chắn ba đã đi với cô đó!”
Lam Lam trợn mắt lên nhìn An Nhiên, hít một hơi thật sâu cô liền đưa tay sỉ nhẹ lên thái dương của cô gái.
“Bớt suy diễn lại đi bảo bối của mẹ”
Lam Lam thở dài một hơi nói thầm trong lòng.Ba của con đã hành mẹ suốt ba ngày nay, ba còn có thể nào có tâm trí đi với người phụ nữ đó nữa sao …