“Dựa vào cái gì chứ? Cô cho răng mình là ai chứ! Cô mà còn như thế là tôi gọi người đó, trong trường cũng có bảo vệ đó, cô dám ở trong trường gây rối sao?”
Giang Tuyết Vy không chút sợ sệt nói.
“Xin lỗi ngay!” Cô siết cổ áo cô ta, hung ác kéo cô ta lại gần.
“Cmn cô bị bệnh rồi!” Giang Tuyết Vy giơ tay định đánh lại, đương nhiên Hứa Trúc Linh sẽ không để bản thân mình chịu thiệt, nhưng cô còn chưa kịp giơ tay đỡ, thì tốc độ của Chu Đình còn nhanh hơn cô.
Chu Đình nhanh chóng cản trước mặt cô, một tay khống chế cổ tay Giang Tuyết Vy, cô trở tay tát một cái thật mạnh.
“Cô đánh tôi thì được, cô thử đánh chị ấy thử xem, xem tôi có bẻ gãy tay cô không?”
“Em lợi hại thế sao?”
Hứa Trúc Linh há miệng trợn mắt.
“Ở học viện quân khu được huấn luyện nhiều rồi, tố chất thân thể rất tốt, bây giờ vận động động cũng rất nhẹ nhàng.”
Chu Đình nhàn nhạt nói.
“Lợi hại, lợi hại.”
Hứa Trúc Linh nhìn cô đầy sùng bái.
Giang Tuyết Vy một tay che má, không thể tin nổi mà nhìn cô.
Cô ta chỉ mũi cô: “Cô.. cô dám đánh tôi. Tôi…tôi muốn kiện cô, tôi sẽ vạch trần việc làm xấu xa của hiệu trưởng, bao che cho con gái, tiếp tay kẻ xấu.”
“Cô dám thử xem, tôi sẽ khiến cho nhà họ Giang cô hoàn toàn biến mất ở Đà Nẵng này.”
“Gô là cái thá gì?”
Cô ta gào thét với Hứa Trúc Linh, đến bây giờ cô ta cũng không biết Hứa Trúc Linh là người nào! “Tôi là người nhà họ Cố, ông cụ Cố đặc biệt phái tôi đến đây để chăm sóc cho Chu Đình.