Dương Khai nhìn lại, thấy con chim nhỏ này giống y như thật vậy, ngay cả lông chim trên người cũng trông rất sống động, màu sắc tự nhiên, nhưng khi đưa thần niệm dò xét có thể thấy rõ con chim này cũng không phải bằng xương bằng thịt, mà chỉ là khôi lỗi được luyện chế ra mà thôi.
Dương Khai tỏ ra ngạc nhiên, cảm thấy con chim nhỏ này nếu không dùng thần niệm cẩn thận cảm ứng, e là thật sự không thể phân biệt được là chim thật hay vật chết.
Diệp Tinh Hàm lại biến đổi pháp quyết, chìa ngón tay ra, điểm lên thân thể con chim nhỏ.
Ngay sau đó, trên người chim nhỏ màu xanh phát sáng, đập cánh mấy cái, đầu nghiêng qua nghiêng lại rồi lập tức bay quanh Diệp Tinh Hàm không ngừng. Không chỉ như thế, trong miệng nó còn phát ra tiếng hót giống y như thật.
Dương Khai nhìn mà cảm thán gật đầu tán dương: – Trình độ khôi lỗi thuật của quý tông quả nhiên rất cao.
Diệp Tinh Hàm đỏ mặt, nói: – Dương thiếu khen trật rồi, bổn tông hiện tại cũng chỉ có thể luyện chế ra những khôi lỗi có vài tác dụng nhỏ mà thôi, chẳng hạn như dò xét địch tình, còn chân chính chiến đấu không thể đưa đến bất cứ tác dụng gì. Bởi vì nguyên nhân này… một số trưởng lão trong tông đã chuyển sang tu luyện những công pháp cùng bí thuật khác, cảm thấy khôi lỗi thuật không có tác dụng gì.
Dương Khai cười xùy một tiếng: – Đó là ánh mắt của bọn họ thiển cận.
Ánh mắt Diệp Tinh Hàm sáng ngời:
– Dương thiếu cũng biết khôi lỗi thuật sao?
Dương Khai nghiêm mặt nói: – Mặc dù ta không liên quan đến đạo này, nhưng cũng biết khôi lỗi cường đại không thể khinh thường, nghe đồn rằng ở trong Tinh Giới, có khôi lỗi ngay cả Đế Tôn Cảnh đụng phải cũng phải nhượng bộ lui binh.
Diệp Tinh Hàm nghe vậy cười khổ nói: – Thiếp không cầu có thể luyện chế được khôi lỗi như vậy, chỉ không muốn để cho truyền thừa Thiên Diệp Tông mai một mất mà thôi. Đáng tiếc… Thật ra luyện chế khôi lỗi quan trọng nhất vẫn là Linh Năng Tâm, hiện tại Thiên Diệp Tông không có pháp môn để luyện chế được Linh Năng Tâm đẳng cấp cao, nếu như có được nó, tất nhiên có thể tái hiện huy hoàng ngày xưa.
– Linh Năng Tâm sao? Dương Khai nhướng mày, bỗng nhiên nhớ ra gì đó, đưa tay trảo vào hư không, ngay sau đó trong tay liền xuất hiện mấy khối tinh thể lớn tầm quả trứng bồ câu, tỏa ra tia sáng kỳ dị.
Không đợi hắn lên tiếng, Diệp Tinh Hàm đã thất thanh kêu lên: – Linh Năng Tâm? Dương thiếu, làm sao ngươi lại có Linh Năng Tâm?
– Trong Tứ Quý Chi Địa chiếm được. Dương Khai đáp.
Lúc đó, ở đó trong Tuế Nguyệt Thần Điện, cửa ải thứ nhất mọi người gặp phải vô số khôi lỗi, Linh Năng Tâm trên tay Dương Khai chính là do hắn thu thập được sau khi đánh tan những khôi lỗi kia, số lượng không nhiều lắm, chỉ có mấy khối mà thôi.
– Tứ Quý Chi Địa… Diệp Tinh Hàm nghe vậy sắc mặt ảm đạm, tuy nhiên rất nhanh lại phấn chấn nói: – Dương thiếu, ta có thể xem qua Linh Năng Tâm này một chút được không?
Dương Khai nhìn nàng, thuận tay ném qua.
Diệp Tinh Hàm mừng rỡ bắt lấy, rồi cẩn thận đặt trên lòng bàn tay ngắm nghía, vẻ mặt tràn đầy vui sướng, tựa như là một đứa trẻ được cho đồ chơi vậy.
– Linh trận trên Linh Năng Tâm này dường như rất cổ xưa, một số linh văn linh mạch hội tụ sớm đã thất truyền, hơn nữa cấp bậc của Linh Năng Tâm này cũng không thấp, nếu ta đoán không lầm, hẳn là Linh Năng Tâm lấy được từ thân thể khôi lỗi cấp Đạo Nguyên phải không?
Dương Khai gật gật đầu nói: – Không sai, may mà ngươi có thể nhận ra.
Diệp Tinh Hàm nói: – Dương thiếu nói đùa, từ nhỏ thiếp đã tiếp xúc khôi với lỗi chi đạo, đối với lĩnh vực này vẫn chuyên tâm nghiên cứu, nếu có Linh Năng Tâm này, thiếp hoàn toàn có thể luyện chế được một con khôi lỗi cấp Đạo Nguyên…
Nói rồi, nàng nắm chặt Linh Năng Tâm trên tay lại, nhìn chằm chằm Dương Khai nói: – Dương thiếu, thiếp có một yêu cầu quá đáng!
– Nếu là yêu cầu quá đáng, thì không cần nói nữa! Dương Khai không cần nghe đã biết nàng muốn nói cái gì, đưa tay gỡ nắm tay của nàng, cầm Linh Năng Tâm kia trở về, toét miệng cười nói: – Thứ này ta còn cần dùng, nên phải lưu lại.
– Dương thiếu… Vẻ mặt Diệp Tinh Hàm ai oán, như thể Dương Khai bội tình bạc nghĩa đối với nàng vậy: – Ngươi bán cho ta một viên được không, dù sao ngươi giữ lại cũng vô ích.
Hiện tại nàng mới chỉ có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, cùng cảnh giới với Dương Khai, nếu như có thể luyện chế được một khôi lỗi cấp Đạo Nguyên, thì thực lực của nàng tất nhiên sẽ tăng vọt. Điều này đối với một võ giả từ nhỏ đã tiếp xúc khôi lỗi thuật, trầm mê trong đó thì quả thực giống như là niềm vui từ trên trời rơi xuống.
Không chỉ như thế, thông qua Linh Năng Tâm này nàng còn có thể nghiên cứu cấu tạo bên trong, nói không chừng có thể tìm hiểu được gì đó, từ đó luyện chế ra với quy mô lớn. Nếu thật như vậy, thì thực lực Thiên Diệp Tông nhất định cũng sẽ nhảy vọt.
– Dương thiếu, ngươi chỉ cần bán cho ta một viên thôi, thiếp van ngươi đó! Diệp Tinh Hàm thấy làm vẻ mặt khổ sợ không có kết quả, bất ngờ liền đưa tay nắm lấy cánh tay Dương Khai, không ngừng lắc lắc, năn nỉ.
Dương Khai nhếch mép, tỏ vẻ khá nham hiểm, nói: – Diệp cô nương, ở nơi hoang vu không người này, ngươi lại lôi lôi kéo kéo ta, có vẻ không được thích hợp lắm thì phải?
Diệp Tinh Hàm nghe vậy mặt đỏ bừng, dường như cũng ý thức được không ổn, như điện giật buông lỏng tay ra, rồi tỏ ra thảm thiết nói: – Rốt cuộc phải như thế nào thì Dương thiếu mới chịu bán cho ta một viên?
– Tạm thời không bán. Dương Khai trả lời.
– Tạm thời? Diệp Tinh Hàm nghe vậy đôi mi thanh tú giương lên, ngửi được một cơ hội trong lời nói của Dương Khai, mắt đẹp sáng lên nói: – Vậy thì tới khi nào mới bán?
Dương Khai cười hắc hắc nói: – Cái này phải xem tình huống, nói không chừng vĩnh viễn không bán, cũng có thể khi cơ hội đến sẽ bán.
– Ngươi… Diệp Tinh Hàm tức giận giậm chân, nhưng không thể làm gì được Dương Khai.
Đang lúc nàng không biết nói gì, bỗng nhiên vẻ mặt Dương Khai trở nên ngưng trọng, dừng lại.
Diệp Tinh Hàm đứng sau Dương Khai trên mộc thuyền, nhất thời không quan sát suýt nữa đụng vào sau lưng Dương Khai, cũng may nàng phản ứng thần tốc, điều động nguyên lực, cố định thân hình tại chỗ, rồi tức giận nói: – Dương thiếu ngươi làm cái gì vậy!
Dương Khai lại không trả lời nàng, mà chỉ lạnh lùng nhìn hư không xung quanh, trên mặt hiện lên vẻ cười châm chọc.
– Sao vậy? Diệp Tinh Hàm thấy dáng vẻ hắn như vậy, không nhịn được lên tiếng hỏi. Chẳng biết tại sao, bỗng nhiên nàng nàng cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, tựa như có thứ gì đó nguy hiểm đang để mắt tới vậy.