Mặc dù hỗn độn thần binh đỉnh phong phi thường trân quý với kẻ khác, với hắn mà nói nó không còn tác dụng, chế tạo nhiều hơn nữa chỉ lãng phí.
– Bỏ đi, đừng xoắn xuýt những chuyện này!
Biết rõ nạp vật thế giới có được năng lực chế tạo không hạn chế, Nhiếp Vân phi thường cao hứng, tinh thần khẽ động, lực chú ý của hắn quay lại Phá Thần Chu.
– Đi thôi, đi thành Tam Giới!
Có được năng lực luyện chế nguyên khí đại đạo phù không giới hạn, Nhiếp Vân không sao cả, hắn nhìn về phía Cổ Ung.
Có loại năng lực này, chẳng khác nào có được tài phú vô cùng vô tận, vừa vặn đi thành Tam Giới nhìn xem, từ đó hắn có hiểu biết nhiều hơn về tam giới chiến trường một ít.
Tuy thực lực của hắn hiện tại đạt tới đỉnh phong của Tà Nguyệt Chí Tôn Vực nhưng cũng phải cẩn thận một ít, tam giới chiến trường khác với nơi khác, cường giả Chúa Tể cũng sẽ xuất hiện, nếu như bị cường giả như thế nhìn chằm chằm sẽ phiền toái không ít.
– Tốt!
Cổ Ung chỉ rõ phương hướng, Phá Thần Chu bay thẳng qua, chỉ chốc lát đã nhìn thấy tiểu thế giới lư lửng bên ngoài tam giới chiến trường.
Tiểu thế giới này không khác gì một thành thị, lối vào cực kỳ hẹp, Phá Thần Chu không cách nào tiến vào, đám người Nhiếp Vân bỏ phi thuyền phi hành.
– Muốn vào thành Tam Giới cần giao nộp thành phí!
Vừa tới cửa có người ngăn ở lối vào, gương mặt lạnh lùng.
– Thành phí? Bao nhiêu?
Nhiếp Vân hỏi.
– Mỗi người một tấm trung cấp nguyên khí đại đạo phù!
Người giữ cửa nói.
– Trung cấp nguyên khí đại đạo phù? Rất đắt!
Nhiếp Vân tắc luỡi.
Trung cấp nguyên khí đại đạo phù là cường giả tông chủ hai ngàn chín trăm đầu đại đạo hao phí mấy trăm năm mới có thể luyện chế thành, vào thành cần một tấm chẳng khác gì cướp bóc!
Khó trách nhiều người tình nguyện ở bên ngoài cũng không muốn tiến vào, chỉ cần phí vào thành đã dọa một đống người!
– Giao!
Tuy cảm thấy quý nhưng Nhiếp Vân cũng không thèm để ý, tiện tay ném ra mấy tấm nguyên khí đại đạo phù, mang theo mọi người đi vào.
Người giữ cửa cảm thấy kinh ngạc.
Dưới tình huống bình thường có thể tùy ý tiến vào ít nhất là cường giả nửa bước chúa tể, thiếu niên mang một đám tông chủ đỉnh phong tiến vào, đúng là quá có tiền.
Thành Tam Giới phi thường náo nhiệt, dòng người như thoi đưa, một phần là cường giả tới tam giới chiến trường, mặt phần khác là thổ dân của thành Tam Giới.
Cường giả tiến vào tam giới chiến trường, yếu nhất đều là cường giả cấp bậc Tông Chủ, cũng có thể tùy ý gặp cường giả nửa bước chúa tể.
Loại cường giả cấp bậc này, tại địa phương khác là nhân vật nhất ngôn cửu đỉnh, nói một không hai, ở chỗ này chỉ giống người bình thường, không ai dám lỗ mãng.
Về phần thổ dân thành Tam Giới, thực lực không mạnh nhưng đều là hai ngàn tám trăm đầuu đại đạo đến tông chủ.
– Thành Tam Giới do ai quản?
Nhìn chung quanh một lúc, Nhiếp Vân kỳ quái.
Đã có thành Tam Giới, những tài chính lưu động tất có hạn, nó vào tay ai? Là ai dám trực tiếp muốn thành phí, cường giả nửa bước chúa tể cũng phải ngoan ngoãn giao ra?
– Ta cũng không biết, dường như là cường giả phong vương định ra quy củ, thu tài chính dùng để duy trì tam giới chiến trường vận chuyển!
Cổ Ung suy nghĩ và nói ra.
– Duy trì tam giới chiến trường vận chuyển?
Tam giới chiến trường cũng không phải thế giới độc lập, có thể hấp thu lực lượng hỗn độn duy trì Thiên Đạo cân đối, nơi này chỉ là chiến trường bình thường, muốn duy trì phải có đầy đủ năng lượng, mỗi một tấm nguyên khí đại đạo phù đều tương đương với toàn bộ thực lực của siêu cấp cường giả, ít không có gì, một khi nhiều, duy trì tam giới chiến trường vận chuyển cũng không khó khăn.