Khương Tự sửa sang y phục, không nhanh không chậm nói: “Ta không thay.”
“Tứ nha đầu!” Phùng lão phu nhân không vui quát một tiếng.
Khương Tự hơi hơi nâng cằm: “Tổ mẫu, ngài muốn cháu gái thay y phục gì đây? Không lẽ muốn con đổi thành váy trắng?”
Phùng lão phu nhân bị hỏi đến sửng sốt.
Ánh mắt Khương Tự chuyển nhìn về phía Tiêu thị, cười lạnh nói: “ Nhị ca ta còn chưa có tin tức truyền đến đâu, Nhị thẩm liền khuyến khích tổ mẫu muốn ta thay quần áo, không biết rắp tâm kiểu gì? Nếu đêm qua là đại ca rơi xuống nước, Nhị thẩm sáng nay nhìn thấy ta mặc một thân tố y, chẳng lẽ không cảm thấy đen đủi?”
Tiêu thị vừa nghe Khương Tự thế mà nêu ví dụ lên mặt con trai mình, tức giận đến sắc mặt trắng bệch: “Tứ cô nương, ngươi ăn nói kiểu gì vậy? Còn để thím ta đây vào mắt nữa không?”
Một bên tam thái thái Quách thị nhịn không được hoà giải: “Nhị tẩu, tẩu bớt nói hai câu đi. Nhị công tử xảy ra chuyện, trong lòng Tứ cô nương âu cũng khó chịu.”
Tiêu thị cười lạnh một tiếng, không nói nữa.
Lúc này bà ta không cần thiết tranh miệng lưỡi với con ranh này, dù sao chết chính là Khương Trạm, đến lúc đó xem ai khóc!
“ Con sáng nay tới thỉnh an tổ mẫu, thay váy thạch lựu này liền cảm thấy tâm tình vui sướng, cứ như sẽ có chuyện tốt phát sinh. Con tin đây là dấu hiệu tốt, cho nên sẽ không đổi váy đâu.” Khương Tự ngữ khí kiên quyết, nhún gối với Phùng lão phu nhân, “Tổ mẫu, mong người chớ có khó xử cháu gái.”
“Ngươi ——” Phùng lão phu nhân tức giận thái độ cường ngạnh của Khương Tự khi đối mặt với trưởng bối, điều này làm cho bà ta có loại xúc động bị mạo phạm.
Khương Tự mặt không đổi sắc chờ Phùng lão phu nhân phát hỏa.
Mấy ngày nay thái độ của tổ mẫu có chút kỳ quái, dường như động tâm tư gì đó, nàng cũng không thể biểu hiện vẻ mặt yếu đuối, làm đối phương cảm thấy nàng là một cục bột mặc người nhào nặn.
Trong phủ trên dưới hình như đều đã quên, cho dù là kiếp trước, nàng trước nay đều không phải loại cô nương dịu ngoan động lòng người.
“Được rồi, vậy chờ tin tức của mấy người phụ thân ngươi đi!” Phùng lão phu nhân nhịn cả giận nói.
Bà ta hiện tại không muốn phí miệng lưỡi với một tiểu nha đầu, hết thảy chờ có tin tức của Nhị tôn tử rồi lại nói.
“Nếu Nhị ca ngươi xảy ra chuyện ——”
Nếu truyền đến tin dữ, bà ta chắc chắn hung hăng giáo huấn nha đầu này.
Khương Tự cười cười: “Tổ mẫu yên tâm đi, Nhị ca con là người tốt, người tốt sẽ có hảo báo.”
Nàng nói xong ánh mắt hờ hững quét về phía Tiêu thị: Còn về những ác nhân kia, ắt có trời thu.”
Trong lòng Tiêu thị tức chết đi được.
Đây không phải chỉ cây dâu mà mắng cây hòe sao? Con ranh này thật sự đáng giận!
Chung quy chỉ là đứa không có đầu óc, còn người tốt sẽ có hảo báo nữa chớ, Khương Trạm đã rơi xuống nước lâu như vậy, hiện giờ thi thể chỉ sợ đều sưng phù lên rồi.
Quách thị thờ ơ lạnh nhạt, yên lặng thở dài.
Tứ cô nương không muốn tin tưởng sự thật Nhị công tử xảy ra chuyện, tình nguyện chống đối lão phu nhân cũng không đi thay y phục, giống như làm vậy là sẽ không có việc gì.
Ai, nói ra cũng thật đáng thương đáng tiếc.
Phùng lão phu nhân lười đến nói thêm một chữ với Khương Tự, hai mắt hơi khép, xoay chuyển từng viên Phật châu.
Khương Tự hoàn toàn không thèm để ý tâm tư mọi người, nàng hiện tại chỉ muốn biết Nhị ca được Úc Thất “Chiếu cố” thế nào rồi thôi.
Khương Trạm lúc này đã tỉnh, say rượu làm đầu hắn đau muốn nứt, thấy rõ người trước mắt nhịn không được xoa xoa đôi mắt: “Dư Thất ca sao lại xuất hiện? Ta nhất định còn chưa có tỉnh.”
“Huynh đệ, đệ chọc phải đại sự rồi.” Úc Cẩn vỗ mạnh bả vai Khương Trạm.
Khương Trạm ngẩn ra: “Dư Thất ca, ta chọc phải chuyện gì?”
Úc Cẩn thở dài: “ Chuyện tối hôm qua đệ không nhớ rõ tí nào?”
Khương Trạm ngẩn người, lâm vào hồi ức.
Tối hôm qua hắn cùng mấy người Dương Thịnh Tài cùng nhau uống rượu, sau lại uống vào không ít, Dương Thịnh Tài nói muốn chơi cái khác, cư nhiên cắn lỗ tai hắn. Hắn giận dữ đánh lên, rồi sau đó ——
Khương Trạm nhẹ nhàng đấm đấm đầu.
Sau đó đã xảy ra chuyện gì, hắn hoàn toàn không nhớ ra a.
Khương Trạm cầu cứu nhìn về phía Úc Cẩn.
Sắc mặt Úc Cẩn vô cùng trầm trọng: “ Trăm triệu không nghĩ tới Khương Nhị đệ sẽ bị người ta chiếm tiện nghi bự như vậy, còn là một nam nhân!”
Ừm, nói mông lung với Khương Trạm thật đúng là một ưu điểm nha.