– Đợi đã! Lâm Nhược Khê em đứng lại cho anh!
Dương Thần lớn tiếng hô.
Lâm Nhược Khê khựng lại, nhưng không quay người lại, chỉ là dừng lại, im lặng không nói gì.
Từ lúc kết hôn đến giờ, đây là lần đầu tiên Dương Thần gọi tên lẫn họ của cô ấy, gọi một cách nghiêm túc.
Dương Thần hít thật sâu, nghiêm giọng nói:
– Lâm Nhược Khê, nếu lần sau có về muộn, anh nhất định sẽ gọi điện thoại, tuy rằng, việc có người ờ nhà đợi anh, đối với anh mà nói, vẫn chưa quen, còn nữa, vì muốn người đó đợi anh, mà việc gọi điện thoại, nói về muộn, phải nói rõ tại sao, đối với anh mà nói….rất khó, vì trong hai mươi mấy năm qua, cũng không có thói quen này, cho nên đã không đề ý đến, anh hy vọng em có thể hiểu cho anh, nhưng sau này, nếu về muộn, anh sẽ gọi điện thoại, còn nói rõ lý do nữa.
– Em, cái nhà này, đối với anh mà nói, không phải không là ai, không là nơi nào, tuyệt đối, không phải…
Lâm Nhược Khê hơi ngẩng nhẹ đầu lên, sau đó một tiếng cũng không nói rồi chạy lên lầu, chạy về phòng của mình, đóng cửa lại.
Dương Thần thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng nhếch một nụ cười, quay đầu nhìn bốn phía xung quanh phòng khách, một lúc sau, mới tắt đèn, lên lầu nghỉ ngơi.
Sáng sớm ngày hôm sau, chiếc điện thoại đang sạc pin để ở đầu giường rung lên.
Dương Thần thuận tay bắt lên, đặt vào tai nghe.
– Chào buổi sáng ông xã, không có đánh thức anh chứ.
Sắc Vi ở đầu dây bên kia có vẻ e dè hỏi.
Dương Thần nhắm mắt lại, cười cười:
– Biết mà còn hỏi, tình hình ra sao rồi?
– Có sự phối hợp của bí thư Phương và cục trưởng Thái, mà Đông Hưng lại mất đi những Đường chủ, Đà chủ quan trọng, cuộc tấn công của tối hôm qua căn bản cũng mấy có ý nghĩa, Chu Quang Niên thật sự không có thời gian để chống chọi nhưng cuối cùng đến nhà ông ta, sự việc có chút kỳ lạ.
– Kỳ lạ như thế nào?
Dương Thần lười nhác hỏi.
Sắc vi nói:
– Em cùng cục trưởng Thái đến đó, chúng em nhìn thấy, trước khi chúng ta đến Chu Quang Niên đã bị giết chết bằng một phát súng vào đầu, vả lại tư thế chết rất kỳ lạ, là quỳ trên mặt đất.
– Còn mặt khác ?
Dương Thần cũng không quá để ý.
– Chu Đông Thành và những đệ tử đã trốn thoát, không bắt được, tại vì thời gian phong tỏa của quân đội chỉ có đến sáng nay cho nên…..bắt anh ta hơi khó khăn.
Sắc Vi tiếc nuối nói.
– Không sao, anh ta là người không có tham vọng gì, không cần đặc biệt gây khó khăn. Chỉ cần đề phòng một chút là được.
– Em cũng nghĩ vậy, bởi vậy cho người ở dưới đi thu dọn chiến trường, không để ý đến anh ta.
Sắc Vi thoải mái nói:
– Ông xã, vậy anh ngủ tiếp đi, em đi làm đây.
– Đừng cố quá, những việc khác nếu có thể thì cho tiểu Triệu và Dung Dung tụi nó làm, những tinh nhuệ của em vừa trở về cũng nên cho họ được một chút lợi lộc. Dẫu sao làm gián điệp cũng không dễ chịu.
Cúp máy xong, Dương Thần cũng không có tâm trạng ngủ tiếp, vừa lúc là ngày nghỉ bù, Dương Thần tính sau khi ăn sáng xong sẽ đến thẳng bệnh viện để thăm Viên Dã, dẫu sao đây mới là chuyện quan trọng trước mắt.
Sau khi xuống lầu, vú Vương đã đặt trên bàn ăn bữa sáng nóng hổi, bữa sáng nay ăn cơm, vì trên bàn ăn đã bày sẵn không ít các món nguội và món đã hâm nóng qua.
Dương Thần thấy Lâm Nhược Khê vẫn chưa xuống, trong lòng nói thầm cô ấy không biết còn giận không muốn gặp mình, đành chịu, nếu xông vào phòng sẽ không nổi.
– Cậu, cậu xuống rồi à, chắc đêm qua về khuya lắm, cuối cùng cũng bình yên vô sự, tiểu thư và tôi đều rất lo lắng cho cậu.
Vú Vương cười an ủi nói.
Dương Thần nghi hoặc hỏi:
– Vú Vương, vậy là có ý gì?
– Ngày hôm qua lúc ăn cơm xong, nhị tiểu thư của Thái gia gọi điện thoại qua, dặn tiểu thư đừng ra khỏi nhà, nói là tối qua Trung Hải không an toàn, nhưng cậu lại không thấy về, điện thoại không liên lạc được, chúng tôi rất lo cậu xảy ra chuyện.
Vú Vương nói.
Dương Thần suy nghĩ quay cuồng một hồi, nghĩ đến cảnh Lâm Nhược Khê cuộn mình ngủ trên sô pha, trong lòng cảm thấy hổ thẹn, cô ấy giận mình là phải, chẳng những chờ đợi mình mà còn hốt hoảng lo sợ vì mình nữa.
– Cậu à, cậu nhìn các món trên bàn, tối qua cũng chẳng ăn được bao nhiêu, sáng nay tôi cũng đã hâm lại, cậu hãy ăn nhiều chút đi.
Vú Vương nhiệt tình bới cho Dương Thần một chén cơm đầy:
– Tối qua vốn là để đón tiếp cậu, dù sao vừa mới trở về, lần đầu tiên tiểu thư còn đặc biệt nấu một món ăn, nhưng mà tiểu thư nói nhìn thì thấy không ngon, nên cũng chưa đụng tới.
Dương Thần tưởng mình nghe nhầm:
– Nhược Khê cô ấy nấu ăn?
– Đúng vậy, là món rau diếp này.
Vú Vương chỉ món rau diếp đã úa vàng để ở cạnh bàn, vì có dầu vừng, qua một đêm, hơi dính lại.
– Cậu có muốn nếm thử không.
Dương Thần gật đầu cười, trong đầu hiện lên cảnh nấu ăn vụng về trong bếp của Lâm Nhược Khê, liền không nhịn được mà cười lên.
Dùng đũa gắp một ngụm lớn cùng với cơm, rồi cũng bất chấp khẩu vị như thế nào, chỉ đơn giản vừa ăn vừa cười.
– Cậu chủ, mùi vị thế nào, sau này tiểu thư có tiềm năng làm cơm chứ?
Vú Vương cười tít mắt hỏi.
Dương Thần chỉ lo bới cơm, cũng làm biếng nói chuyện, chỉ cố gắng gật đầu.
Một lát sau, ăn hết 2 tô cơm lớn, Dương Thần gần như cũng sắp no rồi, thấy Lâm Nhược Khê không xuống dưới lầu, Dương Thần nói với Vú Vương rằng phải đi bệnh viện thăm người, liền bước ra khỏi nhà.
Đợi Dương Thần đi mất, Lâm Nhược Khê lặng lẽ từ lầu 2 bước xuống, đi đến bên chiếc bàn ăn, nhìn dĩa rau diếp bị Dương Thần quét sạch chỉ còn vài cọng, có chút ngạc nhiên.
Vú Vương vẻ mặt tươi cười nói:
– Tiểu thư, xem ra cậu chủ rất hài long vói món ăn của cô đó, chỉ ăn món cô làm thôi.
Vẻ mặt của Lâm Nhược Khê bừng đỏ vì hơi ngại ngùng, hiếu kỳ cầm đôi đũa lên, gấp 1 cọng rau diếp, cẩn thận để vào trong miệng…
– Ôi… ôi! Oẹ oẹ oẹ…
Lâm Nhược Khê nhíu cong đôi chân mày, dung sức dậm chân, bộ mặt oán giận nói:
– Mặn như vậy, cái gã không có tim gan đó ăn sao được hả trời!?
Vú Vương nhìn điệu bộ thở hổn hển nhưng lại dễ thương của Lâm Nhược Khê, nhịn không được bèn cười thầm.