“Bớt nói mấy lời buồn nôn đi…”
Bề ngoài mạnh miệng, thực ra trong lòng Thẩm Ngọc đã ngọt ngào giống như dòng suối trong lan tràn khắp cơ thể.
“Vậy việc lúc nãy… chúng ta vẫn chưa làm xong đâu.”
Quân Huyền Kiêu ɭϊếʍ môi một cái, thấy chưa thỏa mãn, Thẩm Ngọc vừa nhìn đã biết hắn đang nghĩ gì, trượt ra khỏi vòng ôm như con gấu của hắn, có một số việc không thể để như ý nguyện của hắn, cũng giống như cho hài tử ăn kẹo vậy, ăn no ăn nhiều rồi cũng sẽ ngấy.
Đây là Hồng Liên dạy y.
Nguyên văn của Hồng Liên là: Nam nhân trong thiên hạ đều đê tiện giống nhau, cho hắn hắn chê hàng rẻ tiền, ngủ không được sẽ tâm tâm niệm niệm, ngươi cho rằng hồng bài của Tần Hoài lâu nhiều thân thể yêu kiều cao quý sao? Còn không phải ba lạng thịt mềm, cái này gọi là mồi nhử.”
“Không phải ngươi muốn đến Kim Loan điện sao?” Thẩm Ngọc dùng biểu tình nghiêm túc đuổi người.
“Đều là chính sự…”
Lần này bất luận Quân Huyền Kiêu đeo bám dai dẳng như thế nào, Thẩm Ngọc cũng cắn chặt răng, Quân Huyền Kiêu bị đuổi ra khỏi tẩm điện, khó hiểu gãi đầu một cái, khổ não đi đến Kim Loan điện.
Hôm sau trời đã sáng bừng, vẫn không thấy Quân Huyền Kiêu trở về tẩm điện, ngược lại Thẩm Ngọc không kìm nén được, đến Kim Loan điện xem một cái, mấy vị lão đại thần đều ở đây, tấu sớ trước mặt Quân Huyền Kiêu chất đống như núi, đôi mắt sáng rõ của hắn vẫn rạng rỡ sạch trong như cũ, nhưng mấy vị đại thần lớn tuổi kia lại mang đôi mắt gấu đen, mệt mỏi đến mức ngáp ngay tại chỗ.
Quân Huyền Kiêu vừa thấy Thẩm Ngọc đến xem hắn, mặt đầy uy nghiêm liền hóa thành một vũng nhu tình.
“Ngọc Nhi, đến đây.”
Quân Huyền Kiêu vẫy vẫy y.
Thẩm Ngọc đứng ở ngoài điện, từ chối: “Các ngươi vẫn nên thương nghị xong chính sự trước đi.”
“Không sao, ngươi qua đây.” Thấy Thẩm Ngọc đứng im, mày kiếm Quân Huyền Kiêu nhếch lên: “Ngươi muốn Trẫm ôm ngươi tới?”
Khóe miệng Thẩm Ngọc co rút, người này chuyện gì cũng làm được, chỉ có thể không tình nguyện mà di chuyển qua đó, bị Quân Huyền Kiêu kéo một cái vào ngực.
“Ngươi đừng làm bậy, ngươi đường đường là quân chủ một nước, lời vừa nói giống cái gì?” Thẩm Ngọc ngọ nguậy nhắc nhở hắn.
Quân Huyền Kiêu quay đầu hỏi đại thần trong điện: “Vẫn có điều muốn tấu lên sao?”
“A…”
“Hồi bẩm Thánh thượng, những việc quan trọng gần đây, chúng thần đã tấu lên hết rồi.”
“Đúng đúng, không có, không có.”
“Thần cáo lui.”
“Thần cũng cáo lui…”
Các lão thần đưa mắt nhìn nhau, khéo đưa đẩy ánh mắt cáo già trải sự đời, từng người rời khỏi Kim Loan điện, cuối cùng chỉ còn lại hai người Quân Huyền Kiêu và Thẩm Ngọc.
“Đáng lẽ ta không nên đến.” Thẩm Ngọc liếc mắt trừng hắn, “Làm ta giống như hồ ly mê hoặc quân chủ vậy.”
“Ha ha, mấy lão đầu này đã đứng một đêm rồi, bọn họ cảm kϊƈɦ ngươi còn không kịp.”
Thẩm Ngọc lo lắng nói: “Vậy ngươi thì sao? Ngươi cũng làm việc cả đêm.”
” ‘Làm việc’ cả đêm?”
Quân Huyền Kiêu nháy mắt một cái, nhớ tới cuộc sống trước kia được Thẩm Ngọc hầu hạ, thế nhưng ‘làm việc’ cả đêm lại là chuyện thường.
“Ngọc Nhi, ngươi như này là đau lòng cho ta sao?”
Không chờ Thẩm Ngọc trả lời, Quân Huyền Kiêu đã hôn một cái lên gò má trơn mềm của y, sau đó cúi người xuống…
…
Khương Đường
Tác giả có lời
Ngày hôm qua chồng của các bạn đã chia tay bạn trai rồi.
Ở cùng nhau hơn hai năm, cảm xúc tương đối nhiều…
Dưới ngòi bút tiểu thuyết nhất định HE, nhưng thực tế lại thường là BE.
Hai ngày nay có một người chạy đi xem phim, một người ăn bữa tiệc lớn, một người đi hát karaoke.
Cảm giác tiêu tiền như nước quá sướиɠ rồi!!
…
Tiểu Vũ: Tui cũng muốn thử cảm giác tiêu tiền như nước sau khi chia tay nhưng mà chợt nhớ ra ko có ny và ngày ngày vẫn ngồi ăn cẩu lương từ Ngọc Kiêu ┭┮﹏┭┮. Khóc tiếng tró ┭┮﹏┭┮