Hàn Băng nụ cười có chút cứng lại, bất giác thu tay về. “Vậy hôm nay đệ đi Linh Thú các mua được gì không?”
“Hôm nay đệ đi thấy rất nhiều linh thú xinh đẹp, cũng rất thích nhưng mà đệ nhớ lời ca ca nói, nếu như thực lực chưa đầy đủ thì không được tham lam! Đệ bây giờ đã có Bạo Phong rồi, còn có cả Mặc Hoa nữa, nếu như thêm một linh thú khác sẽ dễ dàng mất khống chế, dễ dàng bị phản hệ.”
“Ừm, không nên tham lam quá, nếu không người bị thiệt sẽ chính là bản thân mình.” Hàn Băng mỉm cười gật đầu, trong lòng rất vui khi đồ đệ nàng dạy dỗ biết tiếp thu và ghi nhớ như vậy.
“Tiểu đệ, buổi đấu giá hôm nay thế nào?” Triệu Sơn nhanh chân bước đến gần nàng, khuôn mặt nghiêm nghị lúc vừa rồi hoàn toàn biến mất không dấu vết.
“Mọi thứ đều rất ổn định, hội đấu giá diễn ra khá suôn sẻ và thành công.” Hàn Băng đúng như sự thật trả lời.
“Thôi, chúng ta vào trong trước rồi nói chuyện.” Triệu Sơn nhìn xung quanh một chút rồi đề nghị.
Hàn Băng cảm nhận được bàn tay Tư Ðồ Vũ Thiên đang làm loạn, trái tim giật thót lên một cái, ngay lập tức lắc đầu từ chối. “Không cần đâu, hiện tại cũng muộn rồi, có gì thì ngày mai nói chuyện cũng không muộn.”
Triệu Sơn thấy cũng có lý liền ngỏ lời muốn ba người ở lại, hắn sẽ cho người đi dọn dẹp nhưng Hàn Băng vẫn quyên quyết lắc đầu từ chối.
Nếu ở lại đây nàng sợ tên khốn lưu manh nào đó đang đứng bên cạnh nàng nửa đêm nửa hôm sẽ mò vào không chịu đi.
“Được thôi, vậy để ta cho người đánh xe đưa đệ về.” Triệu Sơn không cho Hàn Băng cơ hội từ chối đã xoay người ra lệnh cho cấp dưới.
Tư Ðồ Vũ Thiên đứng bên cạnh nàng yên tĩnh từ đầu đến cuối đột nhiên hơi cúi đầu xuống, bờ môi lạnh lẽo dán sát vào tai Hàn Băng. “Có phải nàng lo lắng nửa đêm ta sẽ mò vào phòng nàng, không cẩn thận bị người khác phát hiện sẽ không biết giải thích như thế nào đúng không?”
Hàn Băng hơi nghiêng đầu né tránh, lại bị tay hắn kéo lại không cho di chuyển. “Băng Nhi rất thông minh đấy, vì ta thật sự đã nghĩ như vậy a!”
Nói xong còn không chút sợ hãi, vươn đầu lưỡi ra liếm vành tai nàng một cái mới lưu luyến mà rời đi, đứng nghiêm chỉnh như vừa rồi kẻ giở trò lưu manh không phải là hắn.
Hàn Băng thật muốn đập chết tên khốn vô sỉ bên cạnh, nhưng nàng không mạnh bằng hắn, trốn cũng không thoát khỏi hắn, ngoại trừ việc chấp nhận thì chẳng còn lựa chọn nào khác.
Khẽ thở dài một hơi, nhìn thấy xe ngựa đang đi đến liền kéo tay hắn bước cùng.
Sau khi yên ổn ngồi trong xe ngựa, Tư Ðồ Vũ Thiên cũng không buông tay nàng ra mà còn trực tiếp giơ lên trước mặt hắn trắng trợn ngắm nghía.
Nam Thiên Sang nhìn cảnh tượng này vốn đã quen nên không có phản ứng gì, vui vẻ kể lại tối nay tiểu tử đã đi những chỗ nào, thấy những thứ gì hay, mua những đồ vật gì các thứ, trên khuôn mặt non nớt hiện lên sự vui vẻ thuần túy đúng tuổi.
“Ca ca, tối nay đệ nhìn thấy một ngọc quan rất đẹp.” Nam Thiên Sang móc từ trong tay áo ra một túi quà vải nho nhỏ. “Tặng người này!”
Hàn Băng nhướn mày nhận lấy, trực tiếp mở ra xem. Ngọc quan được chế tác rất tinh xảo, ở chính giữa đằng trước đính một hồng ngọc lớn tầm móng tay, xung quanh là hoa văn thêu dệt tinh xảo tỉ mỉ kéo dài đến tận phía sau.
“Cảm ơn đệ.” Hàn Băng mỉm cười với tiểu tử sau đó nhẹ nhàng cất ngọc quan lại vào túi vải, sau lại nhét vào trong tay áo.
Xe ngựa dừng lại, Nam Thiên Sang dẫn đầu đi xuống trước, Tư Ðồ Vũ Thiên ôm eo Hàn Băng nhảy xuống sau, không kéo dài thời gian mà ngay lập tức kéo nàng vào trong phòng.
“Ngươi làm gì vậy?” Hàn Băng nhíu mày bước ngắn bước dài không theo tiết tấu, bị động đi theo sau hắn.
Tư Ðồ Vũ Thiên không nói gì, đẩy nàng ngồi xuống ghế, bản thân hắn lại rút ra một chiếc khăn tay mới tinh, chậm rãi lau đi lau lại bàn tay nhỏ bé của nàng.
Dạo này bận quá, để đoạn giáng sinh mik đăng tặng mn hai chương nhoa!!! Chúc mn đọc truyện vui vẻ nè!1
Còn có, mik đang beta lại một số các chương đầu vì lỗi chính tả cùng thêm chữ, những chương đó mik sẽ ghi chú ngày tháng beta lần 1 và lần 2 nhé! Cảm ơn mn đã đọc nè!