Cúp máy xong, Chu Đình ngay lập tức mặc quần áo.
Vừa mặc quần áo xong, lại bị Phó Lâm kéo đến hôn một trận.
“Ôi, em vừa mới tô lại son xong.” Cô bất đắc dĩ nói tiếp.
“Rất ngon”
Anh cười nói, năm chặt lấy tay cô.
Thấy anh cười, cô thở phào một hơi, cứ cảm thấy bầu không khí hôm nay trầm mặc một cách kỳ lạ, nhưng cô lại không biết vấn đề ở đâu. Mặt anh vấn luôn ủ rũ, bây giờ xem như là cười rồi.
“Phó Lâm, có phải công ty xảy ra chuyện gì hay không?
“Không có, chỉ là mệt thôi, đừng nghĩ linh tinh, đi thôi.”
Anh khởi động xe, tiếp tục phóng xe về phía trước.
Rất nhanh là về đến cổng nhà, mẹ Chu đang ở phòng khách xem thời sự, rời đi tầm mắt, nhìn Phó Lâm một cái rồi bình tĩnh thu lại ánh mắt. Nhìn thì có vẻ điềm tĩnh như không, nhưng vẫn dựng thẳng tai lên nghe trộm mọi người nói chuyện trong phòng khách. Mẹ Chu cũng đã chuẩn bị xong hoa quả, nhìn thấy hai người họ tay trong tay trở về thì cũng dịu dàng cười. Mẹ vợ thấy con rể càng ngày càng thuận mắt, ngoại trừ tuổi có hơi lớn, còn lại về cơ bản thì không còn gì bắt bẻ được. Hơn nữa lớn tuổi cũng chưa chắc không tốt, biết yêu thương, chăm sóc người khác, tốt hơn nhiều so với mấy đứa con trai 20 tuổi đầu miệng còn hôi sữa.
“Cũng lâu rồi Phó Lâm chưa đến đó, lần sau đừng ăn cơm bên ngoài nữa, đến đây đi, cũng lâu rồi con chưa nếm tay nghề của dì đó.”
“Được ạ, nếu lần sau không bận thì cháu sẽ đến cùng với Chu Đình ạ.”
“Hai đứa con ra ngoài làm gì vậy? 9 giờ rồi mới về nhà.”
Mẹ Chu thuận miệng nói một câu.
Chu Đình chột dạ, chỉ thấy máu trong người trong nháy mắt dồn hết lên não, gương mặt đỏ rặng cúi thấp xuống.