Thừa dịp ông ta bệnh, lấy mạng ông ta, đây không chỉ là để hoàn thành sự giao phó của Phó Minh Tước trước khi chết, mà còn để giải thích nỗi thống khổ mà anh ta phải chịu đựng trong suốt ba mươi năm qua.
Phó Minh Nam một ngày không chết, anh ngày nào cũng ngủ không ngon, mỗi lần mơ đều là một quá khứ đen tối.
Ông ta giống như một cơn ác mộng, ăn sâu bén rễ, khó có thể dứt ra.
Trừ khi ông ta chết, Phó Lâm không thể nghĩ ra cách thứ hai.
Người này không đáng làm cha, không xứng làm thầy, không hề có nhân tính.
Nếu ông trời không trừng phạt ông †a, vậy ông ta sẽ chấp nhận anh ấy.
Anh không dám nói cho Chu Đình biết kế hoạch của mình, cô nhất định sẽ ngăn cản.
Hôm nay …. là chia tay.
“Ừm, em tiên anh.”
Anh cúi đầu và im lặng vài giây trước khi chậm rãi ra.
Bên trong xe, chẳng biết sao bâu không khí nặng nề.
Hai người một câu cũng không nói, Chu Đình cảm thấy bầu không khí rất kỳ quái, thậm chí bị ép đến choáng ngợp.
Cô muốn phá tan sự im lặng, thế nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Giác quan thứ 6 của phụ nữ luôn nhạy cảm, cô ấy nhận thức được điều đó, nhưng cô ấy không biết bắt đầu từ đâu.
Chẳng mấy chốc chiếc xe đã dừng lại phía trước nhà Chu, ở đây ít xe cộ qua lại và mọi thứ đều yên tĩnh.
“Muốn … muốn đi vào nhà uống một tách trà không? Hôm trước mẹ em vần còn nhắc tới anh.”
“Không được.”
Anh mím môi, lập tức mở miệng từ chối.