Mà Phó Lâm muốn quản lí Tập đoàn Cố Linh, còn muốn chú ý Tập đoàn .J&C, mỗi ngày đều rất bận rộn, cả hai có rất ít thời gian yêu nhau.
May mắn thay, cả hai đều thông cảm cho nhau và không phàn nàn gì, họ cũng dành thời gian để ăn trưa và xem phim vào buổi tối.
Cô kết thúc tiết học cuối cùng vào lúc bốn giờ chiều nay và chuẩn bị về nhà, cô không ngờ khi rời phòng học lại thấy một bóng dáng quen thuộc.
“Này, Chu Đình, người yêu của cô đến rồi. Cô thật hạnh phúc khi được ở bên vị thiếu gia thứ tư của nhà họ Cố.
Hiện tại anh ấy đã là tổng giám đốc của Tập đoàn Cố Linh, tương lai cô sẽ là vợ của tổng giám đốc!”
cô ấy tùy ý trả lời, căn bản không nghe.
Mọi người đều biết cô và Phó Lâm đã đính hôn, họ sợ Tập đoàn Cố Linh, sợ Phó Lâm, không dám nói luyên thuyên.
Cô không quan tâm đến những lời nói giả dối đó, khi yêu anh, anh vẫn nổi tiếng là kẻ xấu, không ra gì.
Dạo gần đây anh ấy bận lắm, sao hôm nay anh đến sớm như vậy, hơn nữa cũng không chào hỏi trước.
“Sao anh lại tới đây?”
“Hôm nay không có chuyện gì quan trọng, anh muốn gặp em.” Phó Lâm nhìn cô, nhếch miệng tươi cười.
Chu Đình nghe nói như thế dĩ nhiên rất vui vẻ, hai người mỗi lần đi hẹn hò đều rất vội vàng.
“Sao anh không gọi trước để em thay quần áo!”
Cô siết chặt một góc áo phông, có chút buồn bực.
Sớm biết như vậy em sẽ mặc váy và đi giày cao gót, với một chiếc áo khoác dal “Trông em đẹp như thế này, nếu em ăn mặc lại, như vậy không phải muốn hút mất hồn anh sao? Đi, chúng ta đi ăn cơm.”
Anh nắm tay cô, hai người đi loanh quanh trong khuôn viên trường, đón nhận không ít ánh mắt của nhiều người hâm mộ.
Có hai câu chuyện tuyệt vời ở đại học Đà Nẵng, một cái là Hứa Trúc Linh và một cái là Chu Đình.
Như thể đã định sẵn một thời gian dài trong tương lai.