Màn đêm buông xuống, có tiếng của đài phun nước, buổi tối cũng có người dắt chó đi dạo.
Ở đây thật sự rất thanh thản dễ chịu.
“Sao anh có nhà ở đây?”
“Ông nội đã giải ngân tài sản riêng của anh.”
“Vậy sao anh không về nhà, lại đến đây ở?”
“Không phải em muốn có một trang viên hướng ra biển, có hoa nở vào mùa xuân sao? Anh cũng có một căn hướng biển, nhưng nó vẫn đang trong quá trình hoàn thiện, trang thiết bị chưa hoàn thiện, nên anh mới chưa đưa em đến đó. Ở đây là phù hợp nhất, đưa em đi xem ban công, có thể nhìn thấy toàn bộ hồ nước, cây cối ở đây chiếm năm mươi phần trăm, rất thích hợp để sinh sống.”
Anh dẫn cô lên ban công lầu hai, đúng lúc ánh tà chiều ngã về phía tây, ánh mặt trời chiếu lên mặt hồ, tựa như một tầng lá vàng, gợn sóng lấp lánh.
Chỉ mới ở tầng hai, đã có thể thu cả cảnh hồ nước vào tâm mắt, đồng cỏ xung quanh, vô cùng mỹ lệ.
Dưới lầu cũng có một khu vườn nhỏ, trong đó có rất nhiều loại hoa hồng nổi tiếng và nhiều loại khác.
Cô cảm thán, nhà ở bờ biển chưa hẳn đã dễ chịu hơn ở đây.
“Chỗ này….em rất thích.”
“Ừ, nơi này thuộc sở hữu của em, mấy năm trước anh đã đầu tư khi đất được khai phá, hiện tại là em đứng tên.”
“Thật hả?”
Cô có chút bất ngờ.
Cố Thành Trung vẫn luôn biết bản thân mình muốn gì, nhưng cô lại sắp quên mất, cuộc sống an nhàn đối với anh mà nói thật sự rất xa xỉ.
Cô không nhớ rõ, nhưng Cố Thành Trung vần luôn ghi nhớ, vẫn luôn cố gắng, chưa từng bỏ cuộc.
Cô thật sự muốn một cuộc sống an nhàn sao? Nếu trong cuộc sống không có anh, cho dù an nhàn thế nào cô cũng không muốn.
Vài ngày sau, buổi sáng cả hai cùng đi mua đồ ăn, trở về anh là người nấu ăn, giặt quần áo, dọn vệ sinh.