“Anh thích ăn món Trung, em sẽ nấu món Trung, anh thích món Phương Tây, em sẽ nấu món bít tết rượu vang đỏ.
Mỗi nước đều học một chút, rồi làm thử một lần, sau đó nấu cho anh ăn.”
“Sau này đứa bé lớn lên, sẽ nấu cho nó ăn. Đứa bé sẽ mang hộp cơm đến trường, người khác khen mẹ nó nấu ăn rất ngon, nó sẽ rất vui vẻ.”
“Anh xem, em không có ở đây, anh sẽ không ăn đủ bữa, sẽ bị đau bao tử.
“Cho nên, sau này không cầm được dao thật ra cũng không sao cả, làm đầu bếp cũng không phải mục tiêu cuối cùng của em, thứ em muốtn….từ trước đến nay đều là vì anh thôi. Có anh ở bên cạnh, em mới có động lực nấu ăn, không có anh….em nấu cho ai ăn chứ?”
Anh nhẹ nhàng giúp cô sấy tóc, âm thanh của máy sấy rất nhỏ, sức gió vừa phải.
Mắt nhìn phía trước, từng câu từng chữ cô nói đều rất tỉ mỉ.
Anh đã hút thuốc mấy ngày nay, hút xong thì nhìn bầu trời với bộ dạng đây bất lực, giống như bị cuộc sống đánh bại, cuối cùng là không thể đứng dậy nữa.
Mỗi lần hết thất thần, anh lại đi tắm, tắm rửa sạch sẽ không để sót một chút mùi thuốc lá nào trên người, cũng đem quần áo đi ngâm, mùi nước giặt hoàn toàn che khuất mùi thuốc lá.
Cô giả vờ ngủ, anh sẽ ôm cô thật lâu, cuối cùng thì chìm vào giấc ngủ.
Cô không muốn điều này trở thành tâm bệnh của anh, khiến anh luôn cảm thấy áy náy trong lòng, không thể thoát ra.
Cô không ngẩng đầu, không biết vẻ mặt lúc này của anh như thế nào.
Cô lo lăng, lúc này cũng không biết nói gì.
Bầu không khí…trở nên nặng nề.
Cuối cùng, tắt máy sấy, tóc cũng khô, thế giới dường như im lặng đến bất thường.
“Trúc Linh, sau này anh nấu cơm cho em ăn được không, ngày ba bữa.”
“Được, nam tử hán đại trượng phu, nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy. Sau này đứa nhỏ đem cơm đến trường, cũng là do anh đảm nhiệm.”