Nhạn Dẫn thốt ra, nói xong có chút hối hận nhưng đã không thu lại được, chỉ có thể kiên trì nhìn Minh Thù.
Nhạn Dẫn cho là mình sẽ bị đánh một trận.
Ai ngờ Minh Thù chỉ cười cười: “Heo thì cũng là heo nạm vàng.”
Heo nạm vàng…
Nạm vàng…
Còn dám tự kiêu sao? Lão tử trao tặng cho ngươi ngai vàng đệ nhất tự luyến của vũ trụ.
Minh Thù xoay người rời đi, trong lòng có chút buồn bực… Đánh như vậy cũng không tức giận.
Nhạn Dẫn hoàn toàn không biết Minh Thù đang suy nghĩ cái gì ở phía trước, hắn phủi vết bẩn trên y phục, dùng pháp thuật trị liệu cho mình một lần, chậm rì rì đuổi theo Minh Thù.
Hai người kéo dài như thế, thời gian xuống núi bị trễ một lúc.
…
Minh Thù xuống núi quả nhiên là để ăn, lên đường gì đó đều là gió thoảng mây bay.
Đệ tử các phong được phái tới đều có chút khó ưa, nhưng Nhạn Dẫn lười biếng không muốn quản, đệ tử như bọn họ thân phận thấp sao có thể góp ý cho Minh Thù.
Ý thì có thể nói, nhưng nàng hoàn toàn không nghe.
Nhiệm vụ cụ thể bọn họ đã biết, đến Huyền gia điều tra manh mối gì đó. Nhưng địa điểm của Huyền gia chỉ có Minh Thù và Nhạn Dẫn biết, bọn họ không động, tất nhiên đám đệ tử này cũng không biết nên làm gì.
Lúc này, Minh Thù đang nướng thịt. Nhạn Dẫn nằm trên tảng đá bên cạnh, đầu gối lên cánh tay, hắn nghiêng đầu nhìn Minh Thù:
“Huyền Cơ sư muội, ngươi thực sự không muốn biết sao?”
“Không muốn.”
Toàn bộ thân thể Nhạn Dẫn đều nghiêng sang, mắt không chớp nhìn Minh Thù, giống như có thể nhìn ra chút gì đó từ trên mặt nàng.
“Haiz.”
Nhạn Dẫn thở dài, hắn lấy ra một bình ngọc từ trong ngực, đổ một viên đan dược vào miệng.
Sau đó hắn đưa bình ngọc cho Minh Thù: “Muốn không?”
Minh Thù cắn đầu lưỡi, từ chối: “Không cần.”
Nhạn Dẫn cũng không miễn cưỡng, chỉ là không đạy bình ngọc lại cố ý để mùi hương bay ra bên ngoài.
Minh Thù cầm thịt đến nơi khác. Chờ trẫm ăn no sẽ đánh hắn.
Nhìn Minh Thù rời đi, Nhạn Dẫn đạy bình ngọc lại đầu ngón tay hắn gõ trên bình ngọc một cái, một lát sau mới cất vào ngực.
…
“Dương Kỳ sư huynh, ngươi đến nói với Huyền Cơ sư tôn một chút, chúng ta đã trì hoãn nhiều ngày như vậy rồi.”
Nam nhân được gọi là Dương Kỳ sư huynh mặc áo đạo sĩ màu đen, chính là đệ tử của Vô Ảnh Phong.
Hắn lộ vẻ bất đắc dĩ: “Hôm qua ta đã nói qua với Huyền Cơ sư tôn, nàng không để ý tới ta.”
“Vân Dao sư tỷ, hay là tỷ đi nói đi?”
Có người nhìn Vân Dao ở bên cạnh, tốt xấu gì nàng ta cũng là đệ tử của phong chủ Xích Hỏa Phong, trọng lượng của lời nói cũng tốt hơn bọn họ.
“Ta không đi.”
Vân Dao không muốn chọc giận Minh Thù, lần này nàng ta đi là có mục đích khác, không muốn bị Minh Thù phá hỏng.
Cho nên những người này hỏi nàng ta, nàng ta trực tiếp mạnh mẽ từ chối.
“Bọn ta không sợ, các ngươi sợ cái gì? Xảy ra chuyện cũng không cần các ngươi phải chịu trách nhiệm.”
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài thay đổi trọng tâm câu chuyện, tiếp tục thảo luận.
Tiếng gió nổi lên.
Trên đỉnh đầu đột nhiên có mây đen bay tới, tầng mây che khuất ánh mặt trời, xuất hiện tia sáng ảm đạm.
“Có tiếng động…” Dương Kỳ cảnh giác đứng lên.
Nghe vậy, tất cả mọi người đều đứng dậy tại chỗ nhìn về một hướng.
Xung quanh bọn họ đều là rừng rậm, nếu có người muốn ẩn nấp trong rừng thì sẽ rất thuận tiện.
Có cái gì đó từ trong rừng phóng ra, ban đầu chỉ nghe được âm thanh, sau đó liền thấy những điểm đen chằng chịt không ngừng tới gần.
“Mau tránh ra!”
Dương Kỳ hét lớn một tiếng.
Vô số mũi tên từ xung quanh phóng tới, ngoại trừ nghênh đánh chính diện thì bọn họ căn bản không có chỗ trốn.
Tuy rằng Vân Dao lên trúc cơ thất bại, nhưng thực lực của nàng ta không tính là kém, những mưa tên này không làm bị thương được nàng ta.
Dương Kỳ ngăn cản màn mưa tên này, ánh mắt không ngừng quan sát điểm quan trọng:
“Từ bên kia ra!”
“Mọi người đừng tản ra.”